Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 932: CHƯƠNG 931: BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN ĐẾN THẦN GIỚI

Phượng Tiên Nhi đi đến tận cùng sơn cốc rồi dừng bước. Nàng dang rộng hai tay, nhắm mắt lại, say mê tận hưởng làn gió núi ấm áp:

- Không khí bên ngoài thật thoải mái, nếu không phải sợ cha nương trách phạt, ta đã muốn ngủ ở bên ngoài thật lâu rồi.

Tuy tu vi huyền lực của Phượng Tổ Nhi cao hơn Phượng Tiên Nhi hai tiểu cảnh giới, nhưng tốc độ lại rõ ràng kém hơn. Hắn đuổi theo sau Phượng Tiên Nhi, vừa thở hổn hển vừa nói:

- Tiên Nhi, đã… đã chạy ra xa như vậy, thật sự quá nguy hiểm, lỡ như… lỡ như có bầy huyền thú lớn xông tới thì phải làm sao?

- Muội không sợ đâu. Muội lén chạy ra ngoài bao nhiêu lần rồi, chưa bao giờ gặp phải huyền thú nào đánh không lại. Cho dù thật sự đánh không lại, tốc độ của muội bây giờ còn nhanh hơn cả ca ca, chúng không đuổi kịp đâu.

Phượng Tiên Nhi cười tươi duyên dáng, đôi mắt đẹp lấp lánh như sao trời:

- Muội rất muốn ra thế giới bên ngoài xem sao, rất muốn gặp lại ân nhân ca ca, không biết huynh ấy bây giờ thế nào rồi, có phải đã kết hôn với Tuyết Nhược tỷ tỷ, rồi sinh thật nhiều đứa bé không.

Phượng Tổ Nhi túm chặt ống tay áo của Phượng Tiên Nhi, ánh mắt không ngừng cảnh giác nhìn quanh, lo lắng nói:

- Cha nương đã nói, phải đạt tới Thiên Huyền cảnh mới được phép ra thế giới bên ngoài. Dù muốn ra ngoài chơi, chúng ta cũng nên quay về gần kết giới được không, như vậy lỡ gặp nguy hiểm còn có thể lập tức trốn vào trong.

Phượng Tiên Nhi không phục, khẽ bĩu môi:

- Ca ca thật nhát gan, nếu để ân nhân ca ca biết được, nhất định sẽ chê cười huynh cho xem.

- Đây không phải là chuyện nhát gan hay không.

Phượng Tổ Nhi càng lúc càng sốt ruột, bởi vì nơi này cách kết giới đến vài dặm, nếu thật sự có nguy hiểm, căn bản không kịp chạy về.

Phượng Tuyết Nhi cười rộ lên:

- Ân nhân ca ca trong miệng họ, có phải chính là Vân ca ca không? Xem ra họ chẳng những không quên Vân ca ca, mà còn luôn ghi nhớ trong lòng.

- Từ khi sinh ra, chúng đã gánh trên lưng lời nguyền huyết mạch cùng sự trừng phạt không đáng phải gánh chịu, sống một cách dè dặt cẩn trọng, hơn nữa chưa bao giờ rời khỏi nơi này, tự nhiên sẽ không bị bụi bẩn thế tục vấy bẩn, trong lòng mỗi người đều lương thiện và thuần khiết. Ngày chúng xuất thế, chắc chắn sẽ có một tông môn cường đại và chính phái quật khởi tại Thương Phong quốc.

Trên mặt Vân Triệt lộ ra ý cười, tràn đầy kỳ vọng sâu sắc đối với tương lai của họ, cũng cảm thấy lúc này không phải thời cơ thích hợp để đến thăm hỏi:

- Tuyết Nhi, chúng ta đi thôi.

Vân Triệt lại bỗng nhiên quay lại, khẽ nói:

- Chờ đã! Không ổn rồi.

- Grào!!

Phía trước sơn cốc bỗng vang lên một tiếng thú rống giận dữ, hơn nữa khoảng cách cực gần, kèm theo đó là tiếng bước chân dồn dập đang tới gần.

Phượng Tổ Nhi biến sắc:

- Âm thanh này… Nguy rồi! Tiên Nhi, mau chạy!

Ngược lại, Phượng Tiên Nhi nghe thấy tiếng thú gào chẳng những không sợ hãi, mà còn có chút hưng phấn:

- Ca ca, huynh đừng chuyện bé xé ra to như vậy, ở đây gặp phải huyền thú là chuyện quá đỗi bình thường. Được rồi, cứ để huyền thú này biết sự lợi hại của Tiên Nhi muội đi!

- Nhưng mà, lỡ như huyền thú kia rất lợi hại… A a a!!

Trong tiếng kêu sợ hãi của Phượng Tổ Nhi, một con sói khổng lồ xuất hiện trong tầm mắt của họ. Con sói to lớn này đứng bằng bốn chân đã cao chừng một trượng, bộ lông màu xám tro, đôi mắt đỏ như máu, toàn thân tỏa ra khí tức hung tàn cuồng bạo cùng… một áp lực khiến toàn thân họ cứng đờ.

Áp lực đột ngột ập đến khiến Phượng Tiên Nhi cuối cùng cũng biến sắc. Dù kinh nghiệm thực chiến của nàng rất ít, nhưng ít ra cũng biết huyền thú có thể tạo ra áp lực như vậy tuyệt đối không phải là thứ nàng có thể đối phó. Dưới cơn hoảng hốt, động tác công kích nàng mới làm được một nửa đã hoàn toàn cứng đờ, cả người bất động như bị dọa cho ngây dại.

- Tiên Nhi, tránh ra!!

Phượng Tổ Nhi gầm lên một tiếng, lao về phía trước, một tay đẩy Phượng Tiên Nhi ra, hai tay đan vào nhau, toàn thân bùng lên Phượng Hoàng Viêm màu đỏ sậm, một ngọn lửa đánh về phía Thương Hôi Cự Lang.

- Xem Lưu Tinh Hỏa của ta đây!

Phượng Tổ Nhi thân mang huyết mạch Phượng Hoàng, hỏa diễm thi triển tự nhiên là Phượng Hoàng Viêm. Nhưng hỏa diễm hắn phóng ra, vốn không thể so sánh được với Phượng Hoàng Viêm được vận chuyển dưới “Phượng Hoàng Tụng Thế Điển”.

Thương Hôi Cự Lang đột nhiên gặp phải hỏa diễm, ánh mắt càng trở nên hung tợn, móng vuốt sói hung hăng vồ tới, một cơn gió lốc dữ dội cuốn theo cát bụi, quét về phía Phượng Tổ Nhi.

Rầm!

Hỏa diễm của Phượng Tổ Nhi bị gió lốc nhanh chóng đánh tan, uy lực của cơn lốc không giảm, cuốn thẳng tới, hung hăng hất văng Phượng Tổ Nhi bay ra ngoài, lưng hắn đập mạnh vào vách đá, miệng rên lên một tiếng đau đớn.

- Ca ca!!

Phượng Tiên Nhi đang kinh hãi cứng đờ gào khóc một tiếng, liều mạng xông tới. Phượng Tổ Nhi toàn thân đau đớn không chịu nổi, chợt thấy Phượng Tiên Nhi xông lên, kinh hãi gầm to:

- Không được qua đây!!

Mà gần như cùng lúc hắn hét lên, Thương Hôi Cự Lang đột nhiên đổi mục tiêu, lao về phía Phượng Tiên Nhi đang ở gần nó hơn.

- Tiên Nhi!!

Phượng Tổ Nhi sợ hãi tột độ, bất chấp cơn đau toàn thân, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía Thương Hôi Cự Lang, một luồng Phượng Hoàng Viêm mạnh mẽ cũng bắn về phía sau lưng nó.

Luồng Phượng Hoàng Viêm này do hắn vung ra trong lúc kinh hãi và sốt ruột, uy lực yếu đi không chỉ một bậc so với luồng Phượng Hoàng Viêm đầu tiên. Thế nhưng, ngay khi luồng Phượng Hoàng Viêm ấy nện lên người Thương Hôi Cự Lang, nó lại hét lên một tiếng thảm thiết, thân thể vừa lao ra bỗng cứng đờ, sau đó ngã nhào trên mặt đất, run rẩy một hồi rồi hoàn toàn bất động.

Phượng Tổ Nhi dừng bước, nhìn hai tay của mình, nhất thời sững sờ tại chỗ. Sau đó, cơn đau nhức toàn thân ập đến, chân hắn mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất, há to miệng thở hổn hển.

Phượng Tiên Nhi vẫn chưa hoàn hồn xông tới, mặt giàn giụa nước mắt, nói trong tiếng nức nở:

- Ca ca! Huynh không sao chứ? Huynh có bị thương không… Huhu, đều tại muội, đều tại muội tùy hứng như vậy, huhu…

- Ta không sao, yên tâm đi… Suỵt.

Miệng nói không sao, nhưng hắn lại đau đến nhe răng trợn mắt. Quần áo trước ngực hắn rách một mảng lớn, lộ ra hơn mười vết thương do phong nhận cắt phải, máu tươi đầm đìa, nhưng may là không tổn thương đến xương cốt.

- Còn… còn nói không sao, huynh chảy nhiều máu như vậy, huhu…

Phượng Tiên Nhi nước mắt lưng tròng, lại tự trách bật khóc.

Phượng Tổ Nhi cắn răng, cố tỏ ra vẻ không hề gì:

- Ta thật sự không sao, vết thương nhỏ này, một chút cũng không đau. Chỉ có điều Tiên Nhi, sau này muội… không được chạy loạn ra ngoài kết giới nữa.

Phượng Tiên Nhi vội vàng gật đầu, hai mắt đẫm lệ nói:

- Vâng! Muội… muội không dám nữa. Trước kia đều là muội quá tùy hứng… Huynh thật sự không đau sao?

Phượng Tổ Nhi còn ưỡn ngực ra vẻ mạnh mẽ:

- Hừ hừ! Ta phải trở thành nam tử hán giống như ân nhân ca ca, chút thương tích này chẳng đáng vào đâu. Được rồi, chúng ta mau trở về thôi.

- Vâng!

Lần này, Phượng Tiên Nhi vô cùng ngoan ngoãn đi theo sau Phượng Tổ Nhi, người đã vì nàng mà bị thương.

- Muội yên tâm đi, ta sẽ không nói chuyện hôm nay cho cha nương đâu, vết thương trên người ta… cứ nói là lúc tu luyện không cẩn thận đụng phải tảng đá.

Phượng Tiên Nhi sụt sịt mũi, sau đó ánh mắt lộ vẻ sùng bái:

- Cảm ơn ca ca. Mà không ngờ ca ca đã lợi hại như vậy, huyền thú mạnh thế mà cũng bị huynh đánh ngã trong nháy mắt.

Phượng Tổ Nhi nhìn hai bàn tay của mình, rồi vò đầu bứt tai, có chút rối rắm nói:

- Ờ… ta cũng không ngờ nữa, khí tức của huyền thú kia ít nhất cũng trên Địa Huyền cảnh cấp năm. Có lẽ… vừa rồi lửa của ta vừa khéo đánh trúng yếu hại của nó chăng… Chắc là vậy rồi.

- Tình cảm huynh muội của họ thật tốt.

Phượng Tuyết Nhi thu lại bàn tay nhỏ.

- Xem ra hôm nay chúng ta đến cũng không uổng công, nếu không hậu quả thật khôn lường.

Vân Triệt cười lắc đầu, nhìn hai huynh muội nhanh chóng quay về gần kết giới, hai tay hắn chìa ra. Hai mảnh linh hồn nhỏ từ tay trái hắn bay ra, dễ dàng xâm nhập vào trong linh hồn của Phượng Tổ Nhi và Phượng Tiên Nhi. Tay phải hắn lặng lẽ đẩy một hộp ngọc chứa ba mươi viên Bá Hoàng đan tới bên cạnh kết giới phía trước họ.

- Chúng ta đi thôi.

Nhìn Phượng Tổ Nhi và Phượng Tiên Nhi lần cuối, Vân Triệt nắm tay Phượng Tuyết Nhi, bay về phía xa, nháy mắt biến mất ở cuối chân trời.

Bước chân của Phượng Tổ Nhi và Phượng Tiên Nhi khựng lại, ánh mắt đồng thời trở nên mờ mịt, sau đó lại cùng lúc trở nên tỉnh táo. Hai người nhìn nhau, đều có vẻ ngây ngẩn.

- Tiên Nhi, ta… trong đầu ta hình như bỗng nhiên có thêm vài thứ.

Phượng Tổ Nhi ngơ ngác nói, vẻ mặt đầy kinh ngạc và không dám tin.

Phượng Tiên Nhi cũng tỏ vẻ kinh ngạc, khẽ lẩm bẩm:

- Muội cũng vậy. Phượng… Hoàng… Tụng… Thế… Điển…

- A… Chúng ta… mau đi nói cho cha nương!

Phượng Tổ Nhi như bừng tỉnh từ trong mộng, vội vàng nói.

- A… Được!

Phượng Tiên Nhi vội vàng gật đầu.

Bước chân của hai người nhất thời nhanh hơn. Khi đến gần kết giới, Phượng Tổ Nhi bị chiếc hộp ngọc mà Vân Triệt để lại làm vấp chân.

Phượng Tiên Nhi ôm lấy chiếc hộp ngọc chưa từng thấy:

- A? Đây là cái gì? Hộp đẹp quá… Nhưng mà, trước đó ở đây làm gì có thứ này.

- Cùng mang đi cho cha nương xem… Chúng ta đi mau. Chuyện này, nhất định sẽ kinh động toàn tộc.

Phượng Tổ Nhi vô cùng lo lắng nói.

Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, là thứ mà Phượng Hoàng di tộc tha thiết ước mơ nhưng không dám hy vọng xa vời. Bởi vì linh hồn Phượng Hoàng ở nơi này chỉ có cảnh giới tầng thứ năm và sáu của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, họ không cách nào nhìn thấu pháp tắc như Vân Triệt để cưỡng ép tu luyện. Vì vậy, cho dù có huyết mạch Phượng Hoàng trong người, họ cũng chỉ có thể tu luyện huyền công hệ hỏa thông thường.

Lúc này, trong tâm hồn Phượng Tổ Nhi và Phượng Tiên Nhi đồng thời xuất hiện sáu cảnh giới đầu tiên hoàn chỉnh của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển… Phượng Hoàng di tộc vừa mới thoát khỏi lời nguyền này, cũng bắt đầu từ ngày hôm nay, chân chính nghênh đón một cuộc đời mới.

Sau khi rời khỏi Vạn Thú sơn mạch, Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi đi tới Băng Cực Tuyết Vực.

Băng Vân Tiên Cung mới đã có môn quy mới, di thể của các vị tổ tiên cũng đã được tìm thấy toàn bộ. Như các nàng dự đoán, tất cả đều hoàn toàn không hề tổn hại gì, đây không thể nghi ngờ là một sự an ủi lớn lao đối với Băng Vân Tiên Cung.

Tại nơi tận cùng của Băng Cực Tuyết Vực, Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi đứng lơ lửng giữa không trung, đối mặt nhau. Hắn khẽ hít một hơi, đóng lại toàn bộ cảnh giới Tà Thần, khí tức huyền lực trên người nhất thời giảm mạnh. Hắn gọi Kiếp Thiên Tru Ma kiếm ra, tuy cầm chắc trong tay, nhưng hai tay lại vô cùng nặng nề, ngay cả việc nâng lên đơn giản cũng có phần khó khăn.

Sở dĩ hắn có thể phóng thích ra sức mạnh vượt xa cấp bậc huyền lực của bản thân, nguyên nhân lớn nhất chính là Tà Thần Quyết, từ Tà Phách đến Phần Tâm, rồi đến Luyện Ngục và Oanh Thiên. Cảnh giới Tà Thần mở ra càng nhiều, sức mạnh của hắn đã sớm không còn là biến đổi về lượng đơn thuần, mà là biến đổi về chất ở mức độ ngày càng lớn. Với thân thể và tu vi hiện tại, hắn đã sớm có thể dùng "Phần Tâm" làm trạng thái bình thường mà không chút áp lực, cũng không còn xa nữa là có thể dùng "Luyện Ngục" làm trạng thái bình thường.

Bây giờ, khi đóng toàn bộ Phần Tâm và Tà Phách, hoàn toàn không vận dụng Tà Thần Quyết, huyền lực của hắn chỉ đơn thuần ở mức Quân Huyền cảnh cấp một… Bước tu luyện đầu tiên của hắn, chính là muốn dùng trạng thái sơ khởi này để ép mình giao đấu với Phượng Tuyết Nhi.

- Tuyết Nhi, tạm thời vận dụng ba thành lực lượng, xem ta có thể chịu được không.

Vân Triệt nắm chặt Kiếp Thiên Tru Ma kiếm, nhíu mày nói.

Mục tiêu của hắn là trong vòng ba năm, dùng trạng thái bình thường đạt tới trình độ có thể địch nổi Phượng Tuyết Nhi –– chỉ có điều, là Phượng Tuyết Nhi của bây giờ, bởi vì ba năm sau, thực lực của Phượng Tuyết Nhi tất nhiên sẽ có sự trưởng thành vượt bậc.

- Được, Vân ca ca, huynh phải cẩn thận.

Hai tay Phượng Tuyết Nhi khẽ múa, mười mấy luồng Phượng Hoàng Viêm vờn quanh thân thể nàng bay lượn hót vang, sau đó toàn bộ đánh về phía Vân Triệt.

- A!!

Một kiếm Vân Triệt đánh ra, hỏa diễm nổ tung trên không trung Băng Cực Tuyết Vực. Trong tiếng phượng hót kinh trời, không gian sụp đổ, Vân Triệt điên cuồng lộn người về phía sau, nhưng lập tức lại cứng rắn lộn trở về, kiếm thế chẳng những không suy yếu, ngược lại càng thêm cuồng bạo… Với trạng thái bình thường không hề vận dụng Tà Thần Quyết, việc đón đỡ ba thành lực lượng của Phượng Tuyết Nhi đúng là quá mức miễn cưỡng, nhưng thứ hắn muốn, chính là thứ sức mạnh có thể nghiền ép giới hạn của hắn.

Rầm rầm rầm rầm…

Tiếng phượng hót hòa cùng kiếm uy biến không gian trăm dặm xung quanh thành một vùng tai ương, nhưng nhờ có kết giới do Phượng Tuyết Nhi thiết lập ngăn cản, nên sẽ không lan đến gần Băng Cực Tuyết Vực.

Cũng từ ngày này, Vân Triệt bắt đầu chính thức bước chân đầu tiên trên con đường đến Thần Giới mà hắn hằng ao ước.

Lời tác giả:

Hai cái hố cuối cùng ở Thiên Huyền đại lục đã được lấp, phần truyện về Lam Cực Tinh đến đây là kết thúc.

Nhắc nhở thân thiện: Có không ít người đoán Sở Nguyệt Thiền ở ngay trong Phượng Hoàng di tộc tại trung tâm Vạn Thú sơn mạch, sở dĩ không bị Mạt Lỵ phát hiện là bởi vì kết giới Phượng Hoàng ngăn cách thăm dò. Tuy rằng rất vui khi thấy các bạn cùng nhau đoán già đoán non, nhưng vẫn không nhịn được mà phải nói một câu… Các bạn ngây thơ quá đi! Một cái kết giới Phượng Hoàng nhỏ bé sao có thể ngăn cản được đại boss Mạt Lỵ bậc Thần Chủ cảnh chứ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!