Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng hỏi:
- Vân ca ca, nếu như... huynh không bao giờ gặp lại được nàng ấy nữa, huynh thật sự sẽ… cả đời không vui vẻ sao?
Vân Triệt lắc đầu, nhìn Phượng Tuyết Nhi nói:
- Có các nàng bên cạnh, ta làm sao có thể không vui vẻ được chứ. Chỉ là như vậy, linh hồn của ta sẽ có một khoảng trống vĩnh viễn không thể lấp đầy. Năm đó, chính vì ta do dự lùi bước mà đã vĩnh viễn mất đi Tiểu Yêu Hậu… Chuyện tương tự, ta không bao giờ muốn trải qua lần thứ hai.
- Tiểu Yêu Hậu tỷ tỷ, Tuyết Nhi tỷ tỷ, hãy để huynh ấy đi đi.
Tô Linh Nhi khẽ nói. Nàng là người duy nhất từ đầu đến cuối không hề lên tiếng phản đối.
Tiểu Yêu Hậu nói với giọng sâu xa:
- Chúng ta phản đối thì có tác dụng gì sao? Chuyện hắn đã quyết, từ trước đến nay có ai thật sự ngăn cản được đâu.
- Ta…
Vân Triệt vừa định lên tiếng, Tiểu Yêu Hậu đã đột nhiên ngắt lời hắn:
- Vân Triệt, ta biết ta không thể ngăn cản ngươi. Thần giới là nơi thế nào, chắc chắn ngươi còn rõ hơn chúng ta. Nếu ngươi vẫn quyết tâm đi, chứng tỏ đó là lý do ngươi không thể không đi. Ta thân là nữ nhân của ngươi, sao có thể ngăn cản được.
Ánh mắt Vân Triệt khẽ rung động, hắn thật không ngờ Tiểu Yêu Hậu tính tình cương liệt lại đồng ý dứt khoát như vậy, điều này khiến lòng hắn ấm áp, đồng thời cũng càng thêm áy náy.
Giọng Tiểu Yêu Hậu đột nhiên lạnh đi, từng câu từng chữ mang theo sự cứng rắn không cho phép phản kháng:
- Nhưng… ngươi phải cam đoan với ta hai chuyện! Chỉ cần ngươi hứa sẽ làm được, ta sẽ chấp nhận phương pháp trị liệu mà ngươi và Linh Nhi đưa ra, để ngươi có thể yên tâm đến Thần giới. Nếu không…
Câu nói sau chữ “Nếu không” còn chưa kịp thốt ra, thân thể mềm mại của nàng đã bị Vân Triệt nhẹ nhàng ôm lấy từ phía sau:
- Thải Y, ta biết nàng sẽ luôn bao dung sự tùy hứng của ta… Ta hứa với nàng, đây là lần tùy hứng cuối cùng của ta. Lần này, dù nàng muốn ta làm gì, ta cũng sẽ đáp ứng.
Bao dung? Ngươi nghĩ… ta thật sự muốn bao dung sao? Tiểu Yêu Hậu thầm thì trong lòng… Nếu linh hồn ngươi có chút thiếu sót, đó đâu chỉ là sự không trọn vẹn của một mình ngươi…
Tiểu Yêu Hậu nhắm mắt lại, cố hết sức để giọng nói của mình trở nên lạnh lùng và quyết tuyệt hơn bao giờ hết:
- Được… Nhớ kỹ lời ngươi nói. Ta muốn ngươi cam đoan chuyện thứ nhất –– tuyệt đối không được chết!!
“…” Vân Triệt chậm rãi gật đầu, khẽ nói:
- Thải Y, Tuyết Nhi, Linh Nhi, các nàng yên tâm. Ta đến Thần giới không phải để theo đuổi thần đạo, cũng không phải để báo thù ai, chỉ muốn gặp lại sư phụ của ta mà thôi, sẽ không có nguy hiểm gì đâu. Hơn nữa, ta đã cứu mạng Mộc Băng Vân, lại thêm duyên phận với Băng Vân Tiên Cung, sau khi nàng ấy đưa ta đến Thần giới, chắc chắn sẽ bảo vệ và giúp đỡ ta, e rằng muốn gặp nguy hiểm cũng khó. Cho nên, các nàng hoàn toàn không cần lo lắng thái quá… Được, được rồi, ta cam đoan, sau khi đến Thần giới, ta nhất định, nhất định sẽ không động vào bất cứ chuyện nguy hiểm nào, chờ sau khi gặp được sư phụ, ta sẽ trở về nguyên vẹn, không thiếu một sợi tóc.
Tiểu Yêu Hậu lạnh lùng nói:
- Năm đó khi từ Huyễn Yêu giới về Thiên Huyền đại lục, ngươi cũng nói gần như vậy. Nhưng khi ta gặp lại ngươi, ngươi chỉ còn là nửa cái xác.
“…” Vân Triệt nghẹn lời, một lúc lâu sau mới ngượng ngùng nói:
- Vậy ta cam đoan thêm lần nữa được không?
Tiểu Yêu Hậu lạnh lùng đáp:
- Với tính cách của ngươi, cam đoan một vạn lần thì có ích gì. Ta chỉ hy vọng, mỗi khi ngươi sắp lao vào nguy hiểm, có thể nhớ đến lời ta nói hôm nay, có thể nghĩ đến cha mẹ ngươi, gia gia ngươi, Thương Nguyệt của ngươi, Tuyết Nhi của ngươi, Linh Nhi của ngươi, Linh Tịch của ngươi… và cả ta. Hãy nghĩ xem nếu ngươi chết ở Thần giới, sẽ có bao nhiêu người vì ngươi mà đau khổ cả đời! Mà những người này, đều là những người quan tâm và vướng bận ngươi nhất trên thế gian này.
Vòng tay Vân Triệt bất giác siết chặt hơn, những lời nàng nói khiến đáy lòng hắn rung động dữ dội:
- Ta biết. Những năm qua, ta đã hết lần này đến lần khác khiến các nàng phải lo lắng. Nhưng lần này khác với những lần trước. Dù là Thiên Huyền đại lục hay Huyễn Yêu giới, có rất nhiều thứ cần ta liều mạng bảo vệ… bao gồm cả các nàng. Nhưng đến Thần giới, ta chỉ muốn gặp một người, sau khi hoàn thành tâm nguyện, ta sẽ lập tức trở về. Ta hứa với các nàng, trong thời gian này, ta tuyệt đối sẽ không dính vào nguy hiểm, cho dù chỉ là có khả năng nguy hiểm, ta nhất định sẽ không đến gần, được không?
- Vân ca ca, huynh nhất định… nhất định phải nhớ kỹ lời cam đoan này của huynh.
Nghĩ đến cảnh sắp phải chia ly, dù Phượng Tuyết Nhi đã cố gắng kiềm chế, vành mắt vẫn ngày một đỏ hoe.
Tiểu Yêu Hậu khẽ hít một hơi, bộ ngực vốn đã đầy đặn không ngừng nhẹ nhàng phập phồng:
- Chuyện thứ hai. Ngươi vừa nói, Kim Ô Thánh Thần bảo ngươi phải gặp được nàng ấy trong vòng năm năm, nếu không sẽ không còn khả năng gặp lại. Vậy thì… thời gian nhiều nhất là năm năm. Trong vòng năm năm, dù ngươi có gặp được nàng ấy hay không, ngươi cũng phải trở về! Không được trễ một ngày!
Vân Triệt không chút do dự đáp ứng:
- Được, ta cam đoan với các nàng, trong vòng năm năm, dù có tìm được nàng ấy hay không, ta nhất định sẽ trở về!
… … … … …
Ra khỏi Yêu Hoàng cung, trời đã tối hẳn. Chuyện đến Thần giới quá trọng đại, có lẽ hắn sẽ phải rời đi mấy năm. Sau khi nói cho Tiểu Yêu Hậu và các nàng, hắn còn phải đi báo cho phụ mẫu, cho Thương Nguyệt ở Thương Phong hoàng thành, cho gia gia và Linh Tịch ở Lưu Vân thành, và cả Hạ Nguyên Bá ở Hoàng Cực Thánh Vực.
Bên cạnh hắn, Tô Linh Nhi cùng bước đi.
- Linh Nhi, có phải chuyện này ta đã quá ích kỷ rồi không?
Vân Triệt thở dài hỏi, chỉ vì quyết định của riêng mình mà làm xáo trộn tâm tư và cuộc sống của những người bên cạnh.
Tô Linh Nhi mỉm cười lắc đầu:
- Nửa năm trước, huynh chẳng phải cũng đã làm chuyện tương tự rồi sao? Lần đó là vì muội, huynh đã kiên quyết đến Thương Vân đại lục, lại còn vì không muốn để họ lo lắng mà lén lút giấu mọi người. So với lần này, dường như còn “ích kỷ” hơn đó. Nhưng mà, nếu không phải huynh “ích kỷ” như vậy, cả đời này của muội, có lẽ đã không thể gặp lại huynh nữa rồi.
- Linh Nhi…
- Vân Triệt ca ca, trong lòng huynh chứa đựng rất nhiều người, nhưng lại nghiêm túc và chấp nhất với mỗi một người như vậy. Đây cũng là lý do vì sao trái tim của các nàng đều nguyện ý gắn chặt vào huynh. Huynh đối với sư phụ của mình cũng như thế, và muội tin rằng, nàng ấy đối với huynh cũng sẽ không tuyệt tình như vẻ bề ngoài đâu… Vân Triệt ca ca, ở Thần giới nhất định phải cố gắng lên, sớm tìm được Mạt Lỵ sư phụ của huynh, sau đó trở về sớm một chút. Mỗi một người chúng ta đều sẽ ngày đêm chờ huynh.
Gương mặt ngọc ngà của Tô Linh Nhi thoáng ý cười, nhưng trong đôi mắt đẹp lại ẩn chứa lệ. Bọn họ chia lìa một đời, cuối cùng gặp lại nhau dưới vòng xoáy của vận mệnh, vậy mà mới nửa năm ngắn ngủi đã lại phải chia xa… Nàng còn không nỡ và lo lắng hơn bất kỳ ai.
- Linh Nhi, cảm ơn nàng.
Lòng Vân Triệt ấm áp vô cùng.
- Giữa chúng ta, sao phải nói cảm ơn chứ.
Tô Linh Nhi tựa người vào lồng ngực Vân Triệt, nhẹ nhàng nói.
Vân Triệt nhìn về phía trước, ánh mắt trở nên sâu thẳm:
- Linh Nhi, còn phải nhờ nàng… làm giúp ta một chuyện. Nhiều nhất là hai ba năm nữa, huyền lực của Tuyết Nhi sẽ đột phá Quân Huyền, trở thành Thần Huyền cảnh chân chính. Khi đó, nếu ta vẫn chưa trở về, nàng ấy có thể sẽ đến Thần giới tìm ta… Lúc đó, các nàng nhất định phải giúp ta khuyên nàng ấy ở lại.
Tô Linh Nhi cũng khẽ nói:
- Vân Triệt ca ca, huynh yên tâm, cho dù không có muội, Tiểu Yêu Hậu tỷ tỷ cũng sẽ khuyên tỷ ấy ở lại. Tuyết Nhi tỷ tỷ cũng không phải người bồng bột như vậy. Nếu không, vừa rồi các nàng đã kiên quyết đòi đi Thần giới cùng huynh rồi… Tuy thầy trò Mộc tiên tử chỉ có thể mang theo một người, nhưng huynh có thể dùng Thái Cổ Huyền Chu đưa các nàng đi cùng, huynh nghĩ các nàng không nghĩ tới điều này sao?
“…” Vân Triệt nhất thời cứng họng.
Tô Linh Nhi bỗng nhiên khẽ cười:
- Hi hi, Tiểu Yêu Hậu tỷ tỷ và Tuyết Nhi tỷ tỷ đâu phải không biết vẻ đẹp của mình. Một người là đệ nhất mỹ nữ Huyễn Yêu giới, một người là đệ nhất mỹ nữ Thiên Huyền đại lục, ngay cả muội là con gái mà còn thường xuyên nhìn các tỷ ấy đến ngẩn ngơ. Đàn ông ở Thần giới nhìn thấy chẳng phải sẽ phát điên lên sao? Nếu cùng huynh đến Thần giới, không rước thêm vô số phiền phức cho huynh mới là chuyện lạ. Huynh đi một mình, ngược lại còn an toàn hơn. Ừm… Muội đột nhiên nghĩ, ngày huynh trở về, có phải sẽ mang theo vài vị thần nữ trên trời cùng về không nhỉ?
- Ha ha ha, làm sao có thể.
Vân Triệt bật cười.
Tô Linh Nhi nhìn hắn, trong đôi mắt long lanh hiện lên vẻ nghiêm túc rõ ràng:
- Rất có khả năng. Dù sao, Vân Triệt ca ca của muội là nam tử tốt nhất trên đời, cho dù là thần nữ trên trời, chắc chắn cũng chưa từng thấy ai hoàn mỹ như Vân Triệt ca ca của muội, nói không chừng đều sẽ bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo. Xem ra, muội và cha mẹ, còn có mấy vị tỷ tỷ phải sớm chuẩn bị tâm lý mới được.
- Ha ha ha ha ha!
Vân Triệt ôm chặt Tô Linh Nhi, phá lên cười, tâm trạng nhất thời đã tốt hơn rất nhiều.
… … … … …
Vân Triệt trịnh trọng thông báo quyết định đến Thần giới của mình cho tất cả mọi người. Cách ngày hắn đi theo thầy trò Mộc Băng Vân còn một tháng. Trong một tháng này, hắn không tu luyện nữa, mỗi ngày đều ở bên người nhà và các hồng nhan tri kỷ, đồng thời mỗi ngày sẽ dành ra đúng hai canh giờ để giải độc cho Mộc Băng Vân.
Dưới sức mạnh thanh tẩy cường đại của Thiên Độc Châu, viêm độc ngàn năm trên người Mộc Băng Vân mỗi ngày đều suy yếu đi một phần, hơn nữa chưa từng có dấu hiệu khuếch tán. Bắt đầu từ ngày thứ năm, Vân Triệt đã không cần dùng đến Hoang Thần Lực để phụ trợ. Theo huyền lực của Mộc Băng Vân dần dần tự phục hồi, trong cơ thể nàng đã nhanh chóng ngưng tụ lại nguyên khí bàng bạc ngày càng nồng đậm.
- Phù!
Ngày hôm đó, sau khi lại một lần nữa trừ độc cho Mộc Băng Vân, Vân Triệt thu tay về, trên người lóe lên một tia viêm quang của Kim Ô, đốt tan toàn bộ những bông tuyết do mồ hôi trên người ngưng kết lại.
Mộc Băng Vân đứng dậy khỏi xe trượt tuyết, ánh mắt bình tĩnh rơi trên người Vân Triệt. Giây lát sau, nàng chậm rãi nói:
- Không có máu Băng Hoàng và hồn Băng Hoàng làm nền tảng, ngươi lại có thể gượng ép tu thành Băng Hoàng Phong Thần Điển, điểm này đã cực kỳ phi thường, nhưng ngươi lại đồng thời sở hữu thần lực của Kim Ô. Nước lửa vốn tương khắc, ngươi không những dung hợp được cả hai vào một thân, mà còn có thể tự do khống chế đến mức này… Quả thật không thể tưởng tượng nổi.
“…” Vân Triệt nhanh chóng suy tính, định dùng lý do gì để giải thích.
- Muốn làm được hai điều này, có lẽ chỉ có “Cửu Huyền Linh Lung Thể” trong truyền thuyết mấy vạn năm mới xuất hiện một người, có thể siêu thoát giới hạn pháp tắc mới làm được. Nhưng “Cửu Huyền Linh Lung Thể” lại chỉ xuất hiện trên người nữ tử…
Ánh mắt Mộc Băng Vân nhìn về phía Vân Triệt chợt khựng lại:
- Hay là ngươi đã từng song tu với một nữ tử sở hữu “Cửu Huyền Linh Lung Thể”?
- Ờ thì… có lẽ vậy.
Vân Triệt thuận miệng đáp cho qua, nhưng trong lòng lại gào thét: Khuynh Nguyệt lão bà chính là người có “Cửu Huyền Linh Lung Thể”, ta cũng muốn lắm chứ… Nhưng từ trước đến giờ nàng có cho ta chạm vào đâu!
Khuynh Nguyệt…
Vân Triệt bỗng nhiên ngẩng đầu, hỏi:
- Mộc tiên tử, năm đó người lưu lại truyền tống trận ở Băng Di Thần Điện, nó sẽ truyền tống người ta đến đâu?
Mộc Băng Vân nghe vậy, lại khẽ lắc đầu:
- Ta không biết. Ngàn năm trước, vì lời tiên đoán “Đại kiếp nạn ngàn năm” của Thiên Cơ Môn dành cho Băng Vân Tiên Cung, ta sợ lời tiên đoán ứng nghiệm, nên để lại cho Băng Vân Tiên Cung một tia hy vọng trong kiếp nạn, ta đã phóng thích lực lượng của Thứ Nguyên Thạch, tạo thành thứ nguyên truyền tống trận đơn giản đó. Nhưng ta không hề chỉ định điểm đến của không gian dịch chuyển, cho nên, ta cũng không thể biết nó sẽ truyền tống người ta đến nơi nào. Mà lực lượng của Thứ Nguyên Thạch đủ để đưa người ta đến một nơi vô cùng xa xôi… thậm chí đến Thần giới cũng không phải là không có khả năng.
- Thì ra là vậy.
Tuy đã sớm biết có thể sẽ là câu trả lời này, Vân Triệt vẫn không khỏi thất vọng trong lòng.
Bất tri bất giác, đã hơn năm năm không gặp Khuynh Nguyệt, bây giờ nàng rốt cuộc đang ở đâu?