Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 949: CHƯƠNG 947: GÂY KHÓ DỄ

Với thân phận đệ tử Băng Hoàng Cung, lại thêm danh tiếng của Băng Vân Cung chủ, Mộc Tiểu Lam dẫn Vân Triệt đi một mạch không gặp trở ngại nào vào Hàn Tuyết chính điện.

Đây tuy là một đại điện, nhưng hoàn toàn khác biệt với khái niệm “đại điện” trong nhận thức của Vân Triệt. Khi tiến vào, hắn có cảm giác như bước vào một thế giới rộng lớn. Điện phủ cao ngàn trượng, nhìn mãi không thấy điểm cuối, khác hẳn với sự tĩnh lặng của Hàn Tuyết Thành, nơi này tràn ngập vô số khí tức hùng mạnh. Nhìn lướt qua, khắp đại điện là những hàng người đứng ngay ngắn chỉnh tề, kéo dài đến tận cuối tầm mắt.

Khí tức của mỗi người đều vô cùng cường đại –– tất cả đều vượt xa cảnh giới Quân Huyền, không một ai ngoại lệ! Dù đông người như vậy, trong đại điện lại đặc biệt yên tĩnh, trang nghiêm. Những cường giả có thể một tay che trời ở hạ giới, giờ đây ai nấy đều mang vẻ mặt căng thẳng, trịnh trọng. Họ xếp thành từng đội ngũ, ánh mắt và hành động đều hết sức cẩn trọng, ngay cả thì thầm to nhỏ cũng không dám.

Mỗi đội ngũ có khoảng một vạn người, Vân Triệt liếc mắt nhìn mà không thấy điểm cuối.

- Nhiều người như vậy sao?

Vân Triệt kinh ngạc thốt lên.

Mộc Tiểu Lam bĩu môi nói:

- Mấy ngày nay đúng vào dịp Hàn Tuyết điện tổ chức khảo hạch tuyển nhận đệ tử mới. Cuộc khảo hạch này mỗi năm tổ chức một lần, mỗi lần kéo dài khoảng bảy ngày, hôm nay chắc là ngày cuối cùng rồi. Mỗi ngày có một trăm lẻ tám tổ, vừa khéo ứng với một trăm lẻ tám Hàn Tuyết điện. Mỗi tổ đều do phó điện chủ hoặc đệ tử của Hàn Tuyết điện tiến hành khảo hạch, đôi khi điện chủ cũng sẽ đích thân tham gia.

- Ngoại trừ người kế thừa huyết mạch Băng Hoàng, đệ tử bên ngoài, nhất là người từ hạ giới đến, muốn vào Hàn Tuyết điện thì bắt buộc phải tham gia khảo hạch. Yêu cầu thấp nhất để tham dự là đạt tới Thần Nguyên cảnh, nếu khảo hạch thất bại thì phải đợi năm năm sau mới được tham gia lại. Về phần ngươi…

Mộc Tiểu Lam liếc xéo một cái:

- Ngươi là người do sư tôn mang tới nên không cần phải như vậy. Nhưng mà, ngươi yếu kém như thế, đến Hàn Tuyết điện mà bị người khác bắt nạt thì ta cũng không quản được ngươi đâu.

- Ồ.

Vân Triệt ưỡn thẳng ngực. Thẳng thắn mà nói, chuyện đi cửa sau này… trong lòng hắn có chút không muốn.

Một đội ngũ một vạn người, một trăm lẻ tám đội ngũ, mà Thần Nguyên cảnh vẫn chỉ là mức thấp nhất… Nói cách khác, những người đang cẩn trọng tham gia khảo hạch ở đây, chưa chắc đã có thể vượt qua, tổng cộng hơn một trăm vạn người, tu vi toàn bộ đều là Thần Nguyên cảnh!

Đây chỉ là số lượng trong một ngày khảo hạch mà thôi.

Vân Triệt khẽ hít một hơi khí lạnh… Hiên Viên Vấn Thiên liều mạng cả đời, tính kế cả đời để theo đuổi thần đạo, vậy mà ở nơi này, cảnh giới đó lại nhiều như cải trắng ngoài chợ.

Mộc Tiểu Lam và Vân Triệt vừa tiến vào đã lập tức thu hút sự chú ý của một vài huyền giả đang chờ khảo hạch. Khi cảm nhận được huyền khí trên người Vân Triệt, không ai không lộ ra vẻ mặt khinh miệt. Nhưng khi nhìn thấy minh ngọc tượng trưng cho đệ tử Băng Hoàng Cung trên xương quai xanh của Mộc Tiểu Lam, con ngươi họ lại nhanh chóng co rụt lại, ánh mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ và khao khát, đầu cũng bất giác cúi thấp đi vài phần, thậm chí có người còn không dám nhìn thêm lần nữa.

Vài đệ tử gác điện bước nhanh đến đón, hơi cung kính nói:

- Tiểu Lam sư tỷ, không biết sư tỷ đến đây có gì chỉ bảo?

- Ta phụng mệnh sư tôn, đến lấy băng hoàng minh ngọc cho hắn.

Mộc Tiểu Lam hất cằm về phía Vân Triệt.

Đệ tử gác điện liếc nhìn Vân Triệt, mặt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng vì là mệnh lệnh của một Băng Hoàng Cung chủ, hắn không dám hỏi nhiều, vội vàng nói:

- Mời vào. Chỉ có điều, do đang trong ngày khảo hạch, nghi trượng tổng quản không ở hoàng ngọc cung mà đang cùng tổng điện chủ giám sát khảo hạch, vậy để ta dẫn hai vị qua.

- Tổng điện chủ?

Mày Mộc Tiểu Lam khẽ nhíu lại, dường như có chút mâu thuẫn với vị “tổng điện chủ” này, sau đó nàng khoát tay nói:

- Không cần, ta đã tìm được khí tức của ngài ấy rồi, các ngươi cứ làm tốt việc của mình là được. Vân Triệt, chúng ta đi thôi.

Mộc Tiểu Lam nói với vẻ đầy uy nghi, sau đó dẫn Vân Triệt đi thẳng vào sâu trong chính điện.

Rõ ràng, ở Băng Hoàng Thần Tông, cấp bậc giữa các đệ tử cực kỳ phân minh. Đệ tử Hàn Tuyết điện ở trước mặt đệ tử Băng Hoàng Cung đều tỏ ra cung kính, chẳng khác nào hạ nhân.

Đi một lúc lâu trong đại điện trang nghiêm, cuối cùng họ dừng lại gần một nhóm huyền giả đang đợi khảo hạch. Mộc Tiểu Lam đi về phía một người đàn ông trung niên mặc trường bào màu lam đậm. Khi nàng đến gần, người đàn ông trung niên áo lam lập tức phát hiện, xoay người lại, cười hỏi:

- Hử? Đây chẳng phải là Tiểu Lam sao? Sao lại tới đây?

Mộc Tiểu Lam cung kính nói:

- Tiểu Lam bái kiến Túc Sơn tiền bối. Lần này con phụng mệnh sư tôn, đến lấy minh ngọc của Hàn Tuyết điện cho Vân Triệt… Vân Triệt, vị này là nghi trượng tổng quản Túc Sơn tiền bối của Hàn Tuyết điện, còn không mau đến bái kiến.

Vân Triệt tiến lên trước, học theo dáng vẻ của Mộc Tiểu Lam hành lễ:

- Vãn bối Vân Triệt, bái kiến Túc Sơn tiền bối.

- Hử? Mệnh lệnh của sư tôn ngươi?

Mộc Túc Sơn liếc mắt đánh giá Vân Triệt một lượt, đáy mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc sâu sắc, rồi hỏi:

- Thời gian gần đây nhất, Băng Vân Cung chủ hình như không ở trong tông, lẽ nào kẻ này chính là người được Băng Vân Cung chủ mang từ tinh giới khác đến?

Mộc Tiểu Lam thành thật trả lời:

- Vâng, là sư tôn mang đến từ một hạ giới tên là Lam Cực Tinh.

- Hạ giới?

Mộc Túc Sơn càng kinh ngạc hơn, về phần cái tên “Lam Cực Tinh”, hắn chưa từng nghe qua bao giờ. Tuy nhiên, hắn không hỏi thêm mà chậm rãi gật đầu:

- Trong ký ức của ta, Băng Vân Cung chủ dường như chưa bao giờ mang huyền giả từ hạ giới về, lần này lại phá lệ, xem ra tuy huyền lực của kẻ này thấp kém nhưng chắc chắn có chỗ hơn người. Ha ha, đi theo ta. Đúng rồi, Tiểu Lam, gần đây sức khỏe của Băng Vân Cung chủ thế nào?

Mộc Tiểu Lam vừa định trả lời, bỗng nhiên, một giọng nữ chanh chua từ phía sau truyền đến:

- Hừ, đây chẳng phải là Mộc Tiểu Lam của cung thứ ba mươi sáu sao? Hôm nay là ngày cuối cùng Hàn Tuyết điện tuyển nhận đệ tử mới, ngươi tới đây làm gì?

Nghe thấy giọng nói này, Vân Triệt lập tức nhận ra toàn thân Mộc Tiểu Lam cứng đờ, sắc mặt thoáng chốc trở nên khó coi. Nàng khựng lại một chút rồi mới xoay người, cúi đầu nói:

- Tiểu Lam bái kiến Phượng Thù điện chủ… Hôm nay con phụng mệnh sư tôn tới đây.

Vân Triệt cũng xoay người theo, trước mặt là một nữ tử mặc áo lam, tóc dài búi cao, mắt phượng khẽ nhếch, trong vẻ xinh đẹp ẩn chứa một luồng hàn ý khiến người ta không dám nhìn thẳng… Mà luồng hàn ý này, dường như đang nhắm vào Mộc Tiểu Lam.

Nhìn dáng vẻ của Mộc Tiểu Lam, nàng rõ ràng đang sợ hãi, lại có vẻ hơi chán ghét người này.

Nghe đến cái tên Mộc Băng Vân, khóe môi Mộc Phượng Thù nhếch lên một nụ cười lạnh đầy địch ý:

- Mộc Băng Vân? Nàng ta muốn ngươi tới làm gì?

Mộc Túc Sơn cười nhạt, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt:

- Ha ha, chỉ là một việc nhỏ thôi. Vị hậu bối này là huyền giả do Băng Vân Cung chủ mang từ hạ giới về, Băng Vân Cung chủ muốn để hắn gia nhập Hàn Tuyết điện, ta đang định dẫn hắn đi lấy băng hoàng minh ngọc. Về phần vào điện nào, nếu Băng Vân Cung chủ không có yêu cầu rõ ràng thì cứ để tổng điện chủ sắp xếp.

Tổng điện chủ?

Cách xưng hô này khiến Vân Triệt kinh ngạc trong lòng.

Mộc Phượng Thù –– tổng điện chủ của Hàn Tuyết điện, thống lĩnh một trăm lẻ tám Hàn Tuyết điện, mấy trăm điện chủ và phó điện chủ, cùng hơn hai trăm vạn đệ tử Hàn Tuyết điện.

Đây là một nhân vật có địa vị rất cao trong toàn bộ Băng Hoàng Thần Tông!

- Hạ giới? Hắn? Vào Hàn Tuyết điện?

Từ lúc đầu Mộc Phượng Thù đã chú ý đến Vân Triệt, nhưng chỉ lướt mắt nhìn qua, bởi vì hắn ngay cả khí tức thần đạo còn chưa chạm tới, vốn không có tư cách để nàng nhìn thêm lần nữa.

Mộc Phượng Thù bỗng đưa tay, chỉ về phía Vân Triệt:

- Ngươi bảo một kẻ phế vật còn chưa bước vào thần đạo gia nhập Hàn Tuyết điện của ta? Hừ, đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ! Các ngươi coi Hàn Tuyết điện đường đường của ta là nơi nào chứ!?

Giọng Mộc Phượng Thù cực cao, gần như vang vọng khắp nửa chính điện. Các huyền giả đang chờ khảo hạch gần đó đều đưa mắt nhìn sang, lập tức, vô số ánh mắt khinh miệt đổ dồn lên người Vân Triệt.

- Mới Quân Huyền cảnh cấp năm? Chết tiệt, thứ rác rưởi như vậy mà cũng đòi vào Hàn Tuyết điện à?

- Năm đó khi ta mới Quân Huyền cảnh cấp năm, ngay cả Lạc Tuyết Cung còn không vào được, hắn thế mà lại muốn vào Hàn Tuyết điện? Điên rồi sao?

- Suỵt, đừng nói bậy, chắc là có chỗ dựa. Các ngươi không thấy hắn được một đệ tử Băng Hoàng Cung dẫn vào sao… Có điều, nghe lời tổng điện chủ nói, hắn đến từ hạ giới?

- Phì, loại phế vật chỉ biết đi cửa sau này ở đâu mà chẳng có.

Một huyền giả cũng đến từ hạ giới nói với giọng vừa khinh bỉ vừa ghen tị.

Vân Triệt nhất thời nhíu mày, nhưng rồi lập tức bình tĩnh lại, không nói gì. Còn sắc mặt của Mộc Tiểu Lam lại thay đổi vài lần, nàng khẽ cắn môi nói:

- Đây là… ý của sư tôn.

Giọng điệu của Mộc Phượng Thù đột nhiên lại cao hơn:

- Vậy thì thế nào? Băng Hoàng Thần Tông ta là thánh địa số một của Ngâm Tuyết Giới, sở dĩ có được ngày hôm nay đều là nhờ vào cấp bậc và chế độ nghiêm minh! Đệ tử ưu tú là tương lai của tông môn, được hưởng đãi ngộ tốt nhất, còn phế vật thì nên đến nơi dành cho phế vật! Bất kể là ai cũng không được vì tư tâm mà vi phạm, lãng phí tài nguyên vô ích lên người phế vật! Thân là cung chủ, lại càng nên làm gương, nghiêm minh kỷ luật!

- Nhưng mà…

Mộc Tiểu Lam vừa định mở miệng đã bị Mộc Phượng Thù lớn tiếng ngắt lời, mắt phượng của nàng hơi trầm xuống, từng chữ sắc bén:

- Nhưng mà cái gì!? Nếu để một phế vật mới Quân Huyền cảnh trung kỳ, ngay cả ngưỡng cửa thần đạo cũng chưa chạm tới vào Hàn Tuyết điện, vậy tôn nghiêm của Hàn Tuyết điện ta để ở đâu?

Nàng chỉ vào đội huyền giả đang đợi khảo hạch:

- Vậy thì đặt những huyền giả đã trải qua vô vàn gian khổ mới đứng được ở đây vào đâu? Nếu ngay cả sự công bằng cơ bản nhất cũng không làm được, mà còn không kiêng nể gì đi cửa sau, chúng ta còn mặt mũi và uy nghiêm nào để đối diện với bọn họ nữa!

Lời lẽ của Mộc Phượng Thù đanh thép, chính nghĩa ngời ngời, lại đánh trúng vào tâm lý của các huyền giả. Lập tức, một loạt tiếng phụ họa vang lên, có người đi đầu, tiếng hưởng ứng nhất thời càng lúc càng lớn, càng ngày càng dâng trào… thậm chí là phẫn nộ, trong nháy mắt đã biến thành tiếng gầm ngập trời bao phủ lấy Vân Triệt và Mộc Tiểu Lam.

- Đúng vậy! Một phế vật ngay cả tư cách vào Lạc Tuyết Cung cũng không có, dựa vào cái gì mà vào Hàn Tuyết điện!

- Tổng điện chủ công chính anh minh!

- Chúng ta tu luyện bao nhiêu năm mới vào được Lạc Tuyết Cung, lại khổ tu ở Lạc Tuyết Cung mười mấy năm trời mới có tư cách tham gia khảo hạch, hắn dựa vào cái gì!!

- Phế vật cút đi! Đừng ở đây làm mất mặt! Chỗ dựa lớn đến mấy cũng chỉ là phế vật… Không hổ là tổng điện chủ, tuy nghiêm khắc nhưng thật sự công chính nghiêm minh.

… …

Tuy nhiên, trong đám đông cũng có số ít người biết nội tình đang xì xào bàn tán.

- Tình hình có vẻ không đúng lắm? Vừa rồi hình như ta nghe thấy “Mộc Băng Vân”… đó chẳng phải là tên của cung chủ cung thứ ba mươi sáu của Băng Hoàng Cung sao! Địa vị của Băng Hoàng Cung chủ cao hơn điện chủ một bậc… Hơn nữa, Mộc Băng Vân còn là em gái ruột của Đại Giới Vương… Cái này… tổng điện chủ đây chẳng phải là công khai đối đầu với Mộc Băng Vân Cung chủ sao?

- Khoảng thời gian trước ta nghe nói, rất lâu trước kia Băng Vân Cung chủ trúng độc của Viêm Thần Giới, chắc chắn phải chết. Nếu cung chủ qua đời, người có tư cách kế nhiệm nhất chính là tổng điện chủ. Nhưng Băng Vân Cung chủ dù sao cũng là em gái ruột của Đại Giới Vương, cho nên tuy rằng sắp chết, Đại Giới Vương vẫn không tiếc hao phí vô số huyền tinh và linh dược cao cấp nhất để níu giữ mạng sống cho bà… Hơn một ngàn năm vẫn chưa chết, tổng điện chủ vẫn không thể nào lên thay thế được…

- Hơn nữa mấy trăm năm trước, một loại linh dược mà tổng điện chủ dùng để đột phá đã bị Đại Giới Vương cưỡng ép lấy đi để cứu trị cho Băng Vân Cung chủ, khiến cho tổng điện chủ đến bây giờ vẫn không thể đột phá… Cho nên mới…

- A! Thì ra là thế…

- Haizz, tâm tư của nữ nhân thật đáng sợ.

Âm thanh oán giận ngập trời xung quanh khiến Mộc Tiểu Lam giật nảy mình. Nàng là một tiểu cô nương ngay cả việc ỷ thế hiếp người cũng căng thẳng đến phát run, nào đã từng gặp cảnh tượng “chọc giận đám đông” thế này, bị dọa đến sắc mặt trắng bệch. Mà Mộc Phượng Thù vẫn chưa dừng lại, trầm giọng gọi:

- Minh Thành, tới đây!

Theo tiếng gọi của nàng, một người bước nhanh ra từ trong số các huyền giả đang đợi khảo hạch, đi đến trước mặt Mộc Phượng Thù, cung kính nói:

- Tổng điện chủ có gì phân phó.

Mi phượng của Mộc Phượng Thù nhếch lên:

- Hắn tên là Lệ Minh Thành, là cháu ruột của ta!

Lời này vừa nói ra, xung quanh lập tức vang lên những tiếng hô kinh ngạc, một vài huyền giả lúc trước đứng cùng hắn càng kinh hãi đến trợn tròn mắt. Lệ Minh Thành mỉm cười, che giấu hoàn hảo vẻ đắc ý, đồng thời không quên dùng ánh mắt khinh miệt lướt qua Vân Triệt.

- Hơn nữa thiên tư của hắn không tầm thường, hiện giờ huyền lực đã là Thần Nguyên cảnh cấp ba, chỉ còn cách một bước nữa là đột phá tới Thần Nguyên cảnh cấp bốn, trong tổ này có thể nói là không ai sánh bằng. Nhưng hắn vẫn phải đàng hoàng, nghiêm túc tham gia khảo hạch, vượt qua mới được vào Hàn Tuyết điện! Ta thân là tổng điện chủ Hàn Tuyết điện, không hề vì hắn là cháu ruột của ta mà thiên vị, cũng không vì thiên phú của hắn mà miễn trừ khảo hạch… Còn tên kia, một phế vật thuần túy, lại có tư cách gì?

- Cút về hỏi sư tôn của ngươi xem, nàng ta đây là đang trắng trợn giẫm đạp lên uy nghiêm của Băng Hoàng Thần Tông ta, hay là đang cố ý sỉ nhục Hàn Tuyết điện của ta!

Tiếng quát chói tai và cái mũ lớn đột ngột chụp xuống của Mộc Phượng Thù khiến Mộc Tiểu Lam sợ hãi lùi lại hai bước, những ánh mắt khác thường xung quanh càng làm nàng tâm thần hoảng loạn, lắp bắp:

- Ta… Ta… Sư tôn người… Người… không có…

- Haizz.

Không khí càng lúc càng căng thẳng, Mộc Túc Sơn vẫn luôn đứng bên cạnh thầm than một tiếng. Thật ra, chuyện điện chủ, cung chủ trực tiếp sắp xếp người vào Lạc Tuyết Cung, Hàn Tuyết điện, thậm chí là Băng Hoàng Cung đều là chuyện thường tình, vốn không phải đại sự gì. Nhưng hắn biết rõ “ân oán” giữa Mộc Phượng Thù và Mộc Băng Vân. Mộc Phượng Thù nhắm vào không phải là chuyện hôm nay, mà là Mộc Băng Vân.

Nàng đã chất chứa oán hận với Mộc Băng Vân hơn ngàn năm rồi.

Hắn lên tiếng hòa giải:

- Tiểu Lam, ngươi tạm thời rời đi trước, về hỏi lại ý của sư tôn ngươi đi. Tổng điện chủ, đây dù sao cũng là ý của Băng Vân Cung chủ, cũng đừng đẩy mọi chuyện đến mức khó bề giải quyết, người xem…

⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Cộng đồng dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!