- Một khắc đồng hồ? Lâu vậy sao?
Mộc Tiểu Lam nhỏ giọng lẩm bẩm. Tuy chưa từng tham gia khảo hạch của Hàn Tuyết Điện, nhưng ở Băng Hoàng Thần Tông nhiều năm như vậy, nàng ít nhiều cũng có nghe nói tới.
Mộc Túc Sơn cười hì hì, nói:
- Chuyện này không quan trọng. Có lẽ ngươi nên suy nghĩ cẩn thận xem tại sao hắn lại cố ý hỏi ngươi vấn đề vừa rồi.
- Hả?
Mộc Tiểu Lam tỏ vẻ khó hiểu.
Mộc Túc Sơn chậm rãi nói:
- Khảo hạch của Bạo Tuyết Cảnh khá tiêu hao thể lực. Đại bộ phận huyền giả, dù thông qua hay không, sau khi rời khỏi Bạo Tuyết Cảnh đều thở hổn hển. Thế mà Vân Triệt không chỉ dùng huyền lực Quân Huyền Cảnh lọt vào một ngàn người đứng đầu, mà sắc mặt còn như thường, gần như không hề thở dốc... Ha ha, thiếu niên do Băng Vân Cung Chủ mang từ hạ giới về này quả nhiên không đơn giản. Lát nữa, không chừng sẽ còn có kinh ngạc gì nữa cũng nên.
- A?
Mộc Tiểu Lam càng thêm mờ mịt.
Vân Triệt đứng trong huyền trận, liếc mắt một cái đã thấy người tên Phong Mạch cũng ở trong đó. Hắn không chỉ thông qua cửa khảo hạch thứ hai mà thứ hạng dường như còn khá cao. Cảm nhận được ánh mắt của Vân Triệt, Phong Mạch cũng nhìn sang, ánh mắt lộ vẻ hơi quái dị.
- Khảo hạch cuối cùng... Băng Huyền Cảnh! Đừng chết quá nhanh đấy!
Giọng Kỷ Hàn Phong vừa dứt, một luồng lam quang từ trong huyền trận phóng lên trời, hoàn toàn bao phủ bóng dáng của tất cả những người tham gia khảo hạch.
Thế giới xung quanh Vân Triệt lập tức biến thành một màu xanh băng. Sau đó, hắn cảm thấy thế giới biến đổi, tất cả khí tức bỗng nhiên tan biến trong nháy mắt, một không gian được tạo nên từ băng tuyết hiện ra trước mắt.
Thế giới của Băng Huyền Cảnh!
Không gian này độc lập và khép kín, hơn nữa còn đặc biệt nhỏ hẹp, chiều dài, rộng, cao đều chưa tới trăm trượng, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy tận cùng ranh giới. Thế giới khép kín này được ngưng tụ từ tầng băng do huyền lực hệ Băng cấp bậc cực cao tạo thành, chiếu rọi ra hàn quang đâm thẳng vào tim, đóng băng cả linh hồn.
Vân Triệt vừa thấy rõ thế giới này, trước mắt chợt lóe lên hàn quang, một con thú thân dài một trượng nhanh chóng hiện ra... Toàn thân nó trắng như tuyết, móng vuốt sắc như đao băng, hai mắt đỏ như máu, rõ ràng là một con băng lang đang tỏa ra khí tức khát máu!
Vân Triệt không lạ gì băng lang, bởi vì ở Băng Cực Tuyết Vực có thể tùy ý bắt gặp. Nhưng con băng lang trước mắt này, cho dù tất cả băng lang ở Băng Cực Tuyết Vực cộng lại cũng không bằng một cọng lông của nó. Khí tức đáng sợ mà nó phóng thích ra rõ ràng còn vượt xa Phượng Tuyết Nhi và Tiểu Yêu Hậu.
Đây rõ ràng là một huyền thú đáng sợ sở hữu lực lượng Thần đạo! Thực lực có thể sánh ngang với huyền giả Thần Nguyên Cảnh sơ kỳ!
Ngay khoảnh khắc đầu tiên xuất hiện, con băng lang đã tru lên một tiếng đầy máu tanh rồi đột ngột lao về phía hắn.
Vân Triệt là hình chiếu, con băng lang này cũng là hình chiếu. Nó không có tình cảm, mục đích tồn tại duy nhất chính là không tiếc bất cứ giá nào xé nát sinh linh trước mặt, không cho đối phương dù chỉ một tia cơ hội thở dốc.
- Luyện Ngục!!
Huyền thú sở hữu lực lượng Thần đạo không phải là thứ Vân Triệt có thể chống đỡ ở trạng thái bình thường. Cảnh giới Tà Thần của hắn lập tức mở ra, huyền lực toàn thân tăng vọt, nhưng hắn vẫn không dám đón đỡ mà dùng Tinh Thần Toái Ảnh nhanh chóng di chuyển.
Xoẹt!
Băng lang vồ hụt, chân trước vừa chạm đất đã lập tức xoay người như tia chớp, lao về phía Vân Triệt lần nữa. Cùng lúc đó, nhiệt độ của Băng Huyền Cảnh đột ngột giảm xuống, vô số mũi băng sinh ra từ hư không, mang theo tiếng rít gào vô cùng bén nhọn đâm về phía Vân Triệt.
Cái... Gì!?
Tốc độ cực nhanh của băng lang khiến Vân Triệt kinh hãi trong lòng. Hắn hạ thấp người, sát mặt đất rồi lại di chuyển trong nháy mắt, lướt qua từ dưới thân băng lang, hoán đổi vị trí với nó. Nhưng trong không gian nhỏ hẹp này, những mũi băng đã trở nên dày đặc khắp nơi. Vân Triệt khẽ quát một tiếng, huyền khí trên người bạo phát, đánh nát toàn bộ mũi băng đang lao tới. Nhưng ngay khoảnh khắc khí tức tiêu tán, vẫn có hơn mười mũi băng đâm thủng lớp phòng ngự còn sót lại, hung hăng găm vào người hắn.
Rầm rầm rầm rầm…
Với cường độ thân thể của Vân Triệt, vốn rất khó bị thương. Nhưng thứ đâm vào người hắn lúc này lại là lực lượng Thần đạo vượt trên cấp bậc của Thiên Huyền Đại Lục. Trước ngực và sau lưng hắn lập tức tóe máu, cơn đau nhói khiến Vân Triệt nhíu chặt mày. Hắn đấm một quyền vào ngực mình, tức thì, toàn bộ mũi băng cắm trên cơ thể đều bị chấn văng ra, vỡ thành bột băng.
Huyền thú thật đáng sợ… Dù sao cũng là huyền thú của Thần Giới.
Con băng lang vồ hụt lần thứ hai đã quay người lại, thân sói trắng như tuyết lao tới. Còn chưa đến gần, móng vuốt của nó đã vung ra giữa không trung, một đường băng nhận còn lớn hơn cả thân thể nó lập tức ngưng tụ, chém ngang về phía Vân Triệt.
… … … … …
- Túc Sơn tiền bối, cửa ải khảo hạch cuối cùng này… Rốt cuộc trong Băng Huyền Cảnh có cái gì vậy?
Mộc Tiểu Lam hỏi Mộc Túc Sơn.
- Hử? Bây giờ mới bắt đầu lo lắng cho tiểu tử kia à?
Mộc Túc Sơn cười như không cười nói.
Mộc Tiểu Lam vểnh mũi lên:
- Ta thèm vào mà lo cho hắn. Chỉ là tò mò thôi.
- Là Hàn Băng Điệp Lang.
Mộc Túc Sơn đáp.
- Hàn Băng Điệp Lang… Huyền thú Thần Nguyên Cảnh cấp một?
Mộc Tiểu Lam khẽ kêu lên.
Mộc Túc Sơn giải thích:
- Không sai, hơn nữa không chỉ có một con. Sau khi người tham gia khảo hạch tiến vào Băng Huyền Cảnh, đầu tiên sẽ xuất hiện một con Hàn Băng Điệp Lang. Sau đó, cứ cách một khoảng thời gian ngắn, sẽ lại xuất hiện thêm Hàn Băng Điệp Lang, nhưng không còn là một con, mà là hai con, ba con, bốn con… Mỗi lần đều sẽ nhiều thêm một con.
- Những người tham gia khảo hạch của Hàn Tuyết Điện đa phần đều mới vào Thần Nguyên Cảnh. Những người nổi bật có thể thông qua cửa thứ hai, đối mặt với một con Hàn Băng Điệp Lang đều có thể ung dung ứng phó, đối mặt đồng thời với hai con thì có chút khó khăn, ba con sẽ cực kỳ nguy hiểm, còn đối mặt với bốn con cùng lúc thì càng khó hơn. Hơn nữa, mỗi đợt Hàn Băng Điệp Lang xuất hiện đều cách nhau một khoảng thời gian cố định. Ví dụ, đợt thứ ba sẽ xuất hiện ba con Hàn Băng Điệp Lang, nhưng nếu trước khi đợt thứ tư xuất hiện mà không thể giết chết ba con này, thì sau khi đợt thứ tư xuất hiện, người tham gia khảo hạch sẽ phải đối mặt với bảy con cùng lúc… Ha ha, kết quả đương nhiên là chết không thể nghi ngờ.
Mộc Tiểu Lam nói năng lắp bắp:
- Tuy thân thể… của Hàn Băng Điệp Lang tương đối yếu ớt, nhưng năng lực công kích của nó gần như mạnh nhất trong số huyền thú cùng cấp, lại còn có hung tính rất mạnh. Vân Triệt hắn… hắn… hắn nhất định sẽ bị xé thành từng mảnh ngay lập tức.
- A!!!!
Giọng Mộc Tiểu Lam vừa dứt, một tiếng hét thảm vang lên. Trong huyền trận, một bóng người bay ra, nện mạnh xuống đất.
Huyền giả đầu tiên bị loại khỏi Băng Huyền Cảnh đã bị bắn ra ngoài.
- Hừ, phế vật.
Kỷ Hàn Phong, người giám sát khảo hạch, hừ lạnh một tiếng khinh thường.
- A… Vân Triệt!!
Mộc Tiểu Lam theo bản năng hét lên kinh hãi, vội vàng lao về phía bóng người kia. Với huyền lực chỉ có Quân Huyền Cảnh cấp năm của Vân Triệt, trước mặt Hàn Băng Điệp Lang tàn bạo đáng sợ, hậu quả duy nhất chính là bị xé nát trong chớp mắt. Người đầu tiên chết dưới móng vuốt của Hàn Băng Điệp Lang, cũng chỉ có thể là hắn.
Nhưng nàng còn chưa chạy tới gần đã đứng sững lại, đôi mắt mở to kinh ngạc… Bởi vì bóng người bị nện trên mặt đất kia không phải là Vân Triệt.
- Hử?
Kỷ Hàn Phong ở bên kia cũng nhíu chặt mày.
Người khảo hạch đầu tiên bị bắn ra khỏi huyền trận ngồi sững trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, nhất thời vẫn chưa thể hồi phục sau nỗi sợ hãi “tử vong”. Vì trong Băng Huyền Cảnh, hắn đã thấy rõ bản thân bị Hàn Băng Điệp Lang xé thành từng mảnh.
… … … …
Rầm!
Băng nhận chém vỡ hư ảnh của Vân Triệt, cắt sâu vào bức tường băng phía sau, găm chặt trên đó.
Toàn bộ những đòn tấn công đáng sợ của băng lang đều bị Vân Triệt dùng Tinh Thần Toái Ảnh né tránh. Nhưng trong lòng hắn vô cùng rõ ràng, với tốc độ kinh người của băng lang và không gian chật hẹp này, việc lượn lờ với nó tuyệt đối không phải là cách hay, phải chủ động tấn công.
Lần này, băng lang không lao tới mà há to miệng sói, một luồng hàn khí điên cuồng phun ra. Băng sương dày đặc lập tức lan nhanh trong Băng Huyền Cảnh, không gian vốn đã lạnh như băng, nhiệt độ lại giảm xuống với tốc độ khủng khiếp.
Hàn khí!?
Ánh mắt Vân Triệt chợt lóe lên, hắn ngược lại đón lấy băng sương, nhanh như tia chớp lao về phía băng lang.
Hàn khí mà băng lang phun ra, cho dù là một Đế Quân chạm phải cũng sẽ bị đông thành tượng đá trong nháy mắt. Theo sự lan tràn của hàn khí, tất cả mọi thứ tồn tại trong Băng Huyền Cảnh đều bị đóng băng.
Nhưng nó tuyệt đối không ảnh hưởng đến Vân Triệt.
Lực lượng, móng vuốt, băng gai, băng nhận của nó, Vân Triệt đều không dám đón đỡ. Nhưng nó dùng hàn khí để đối phó với Vân Triệt lại là một hành vi cực kỳ ngu xuẩn.
Băng lang phóng thích hàn khí đã để lộ sơ hở, Vân Triệt lao thẳng đến bên cạnh nó, huyền lực ngưng tụ, một quyền đấm thẳng vào thân nó.
Trong Băng Huyền Cảnh không thể sử dụng vũ khí, đây là chính miệng Kỷ Hàn Phong đã nói. Nhưng có lẽ Hồng Nhi là một ngoại lệ… bởi vì bản chất của nàng không phải là vũ khí, mà là một tồn tại đặc thù liên kết với linh hồn và ý chí của hắn. Chỉ có điều, hắn cũng không có ý định triệu hồi Hồng Nhi, bởi vì hắn khinh thường việc “gian lận”.
Dưới cú đấm của Vân Triệt, băng lang hét lên một tiếng thảm thiết, bay ngang ra ngoài, đập mạnh vào tường băng, khiến tiểu không gian rung lên nhè nhẹ. Vân Triệt nhìn nắm đấm vừa rồi của mình, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc… bởi vì một quyền vừa rồi, hắn cảm nhận rõ ràng xương cốt của băng lang đã vỡ vụn.
Công kích của băng lang đặc biệt đáng sợ, mỗi một đòn đều khiến hắn có cảm giác hít thở không thông, nhưng thân thể của nó dường như lại không cứng rắn đến vậy.
Băng lang đứng dậy, nhưng thân thể đã run rẩy nhẹ, chứng tỏ cảm giác xương cốt gãy mà Vân Triệt cảm nhận được không phải là ảo giác. Ánh mắt Vân Triệt ngưng lại, từ cẩn trọng chuyển sang nguy hiểm, hắn chủ động xông về phía băng lang.
- Gừ… Grào!!
Bị thương, lệ khí của băng lang tăng vọt, trong mắt sói phóng ra hung quang khát máu. Nó phẫn nộ gầm lên một tiếng, nhảy xa hơn mười trượng, mang theo sóng khí cuồng bạo lạnh như băng lao về phía Vân Triệt, hơn nửa Băng Huyền Cảnh lập tức bị cuốn vào trong cơn bão băng tuyết.
Vân Triệt cũng đồng thời nhảy lên, như quỷ mị thoáng hiện phía trên băng lang, lấy tay làm kiếm, đánh thẳng xuống.
- Vẫn Nguyệt Trầm Tinh!!
Rầm!!
Rắc rắc!!
Một tiếng vang nặng nề, bàn tay dồn toàn lực của Vân Triệt đập mạnh lên lưng băng lang, theo sau là một chuỗi âm thanh gãy vỡ giòn tan đến chói tai.
Lực lượng của Vân Triệt vô cùng khủng khiếp, dưới một đòn này, xương sống của băng lang trực tiếp bị đập nát thành vô số đoạn. Nó gầm lên một tiếng thê thảm, nện mạnh xuống đất, sau khi lăn lộn liên tục thì mềm nhũn như một đống bùn, không cách nào đứng dậy được nữa. Không lâu sau, nó chậm rãi biến mất trong một luồng lam quang.
Vân Triệt chậm rãi đáp xuống, thở ra một hơi nhẹ nhõm, lắc lắc bàn tay hơi đau, thấp giọng nói: “Cũng chỉ đến thế mà thôi.”
“Chỉ có điều, đây chỉ mới là bắt đầu. Muốn thông qua, ít nhất phải trụ được hơn một khắc đồng hồ, sau này chắc chắn sẽ càng ngày càng khó.” Vân Triệt lẩm bẩm: “Vẫn nên chú ý tiết kiệm chút sức lực.”
Ở Thiên Huyền Đại Lục, sau khi Hiên Viên Vấn Thiên hồn phi phách tán, đã không còn ai sở hữu lực lượng Thần đạo. Vì vậy, mặc dù sau đó Vân Triệt trưởng thành nhanh chóng, nhưng lại không tìm được đối tượng nào để so sánh và đánh giá thực lực của mình.
Kể cả khi giao thủ với Hiên Viên Vấn Thiên lúc đó, hắn cũng không biết lực lượng của mình đã ở cấp bậc nào – dù sao, khi đó hắn hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của “Thần Huyền Thất Cảnh”.
Cho nên, không phải Hàn Băng Điệp Lang “chỉ đến thế mà thôi”, mà là chính hắn cũng không biết, bản thân đã lặng lẽ đạt đến một cảnh giới vượt xa dự kiến của mình.