Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 958: CHƯƠNG 956: TRÍCH TINH THẠCH

- Túc Sơn tiền bối, ngài…

Mộc Tiểu Lam nhất thời há hốc mồm.

Mộc Túc Sơn tiến lên trước, nghiêm nghị nói:

- Vân Triệt, trong lịch sử Băng Hoàng Thần Tông ta, chưa từng có ai huyền lực chưa nhập Thần Đạo mà lại thông qua được khảo hạch của Hàn Tuyết Điện, huống chi thành tích của ngươi còn vượt xa tất cả những người khác! Tuy khảo hạch Băng Huyền Cảnh không thể gian lận, nhưng kết quả này không chỉ khiến mọi người ở đây, mà e rằng dù Đại Giới Vương đích thân đến cũng phải chất vấn. Ta tin chính ngươi cũng hiểu rõ điều này.

Vân Triệt: “…”

Chân mày Mộc Túc Sơn hơi trầm xuống:

- Vì vậy, ta với thân phận Nghi Trượng Tổng Quản của Hàn Tuyết Điện, yêu cầu ngươi phải chứng minh mình không gian lận trong khảo hạch Băng Huyền Cảnh, hơn nữa không được từ chối! Bởi vì đây không còn đơn thuần là vấn đề kết quả khảo hạch, nếu ngươi không thể chứng minh, ngươi chẳng những mất đi tư cách tiến vào Hàn Tuyết Điện, mà còn phải nhận lấy trừng phạt nghiêm khắc!

- Túc Sơn tiền bối, ngài… ngài… Sao ngài lại… A!

Mộc Tiểu Lam gấp đến độ dậm chân.

Lệ Minh Thành nhất thời cười đắc ý, ánh mắt nhìn Vân Triệt tràn đầy thương hại, các huyền giả khác cũng phần lớn lộ vẻ vui sướng khi người gặp họa. Bởi vì lần này, là chính miệng Nghi Trượng Tổng Quản lên tiếng.

- Túc Sơn tiền bối là Nghi Trượng Tổng Quản đại nhân của Hàn Tuyết Điện ta, địa vị ở Hàn Tuyết Điện gần như ngang bằng với Tổng Điện chủ. Lời của Túc Sơn tiền bối nặng tựa ngàn cân, Băng Hoàng Thần Tông ta là nơi thần thánh dường nào, sao có thể cho phép kẻ gian tà làm vấy bẩn! Vân Triệt, lần này ngươi còn gì để nói?

Kỷ Hàn Phong lạnh lùng nói.

Vân Triệt liếc nhìn Mộc Túc Sơn thật sâu, từ trên người lão, hắn không cảm nhận được chút địch ý hay ý tứ nhằm vào nào, ngược lại là một vẻ hiếu kỳ và dò xét sâu sắc.

- Được thôi, chứng minh thế nào?

Vân Triệt nhìn Mộc Túc Sơn, tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Mộc Túc Sơn cười như không cười:

- Tự nhiên là dùng thực lực của ngươi để chứng minh. Đề nghị của Lệ Minh Thành rất hay. Nếu ngươi dựa vào thực lực của mình mà ở lại lâu như vậy trong Băng Huyền Cảnh, thì không có lý do gì không phải là đối thủ của Lệ Minh Thành. Ngươi hãy giao thủ với Lệ Minh Thành, sau năm chiêu, kết quả sẽ tự rõ ràng. Lệ Minh Thành, ngươi là người đầu tiên chất vấn Vân Triệt gian lận, vậy thì chuyện làm sáng tỏ này, phiền ngươi ra tay vậy.

Nghe được Mộc Túc Sơn “cho phép”, Lệ Minh Thành nhất thời vừa mừng vừa lo, vội vàng nói:

- Đệ tử tất nhiên sẽ toàn lực ứng phó, xin Túc Sơn tiền bối yên tâm.

Sau đó hắn nghiêm mặt, nhìn về phía Vân Triệt, trào phúng nói:

- Nào, Vân Triệt, ngươi cứ việc toàn lực ra tay, để ta mở mang kiến thức về thực lực hạng nhất khảo hạch Băng Huyền Cảnh của ngươi! Lời ta vừa nói sẽ không thu hồi, chỉ cần năm chiêu, ngươi chỉ cần có thể chống đỡ được năm chiêu dưới tay ta, liền tính là ngươi thắng. Nếu ngươi không gian lận, dựa vào thành tích khảo hạch còn hơn cả ta, đây quả thực là chuyện đơn giản nhất trên đời.

Vân Triệt lại không để ý đến hắn, vẫn nhìn Mộc Túc Sơn:

- Túc Sơn tiền bối, thân phận của ngài nổi bật, ở đây, ta tự nhiên không có năng lực chống lại mệnh lệnh của ngài. Lời Túc Sơn tiền bối vừa nói, ta cũng quả thực không cách nào phản bác. Nhưng có một việc, ta phải nói rõ.

- Ồ?

Mộc Túc Sơn rất có hứng thú nhìn hắn.

Vân Triệt bình thản nói:

- Rất đơn giản. Ta và Lệ Minh Thành giao thủ, nếu bại trong vòng năm chiêu, chẳng những bị tước đoạt tư cách tiến vào Hàn Tuyết Điện, còn phải nhận lấy “trừng phạt nghiêm khắc” từ miệng ngài, hậu quả nghiêm trọng đến mức khiến người ta không rét mà run. Nhưng nếu ta thắng, chứng minh ta thật sự không gian lận, vậy thì tất cả những gì đổ lên người ta hiện giờ đều là chất vấn vô cớ và đối xử cực kỳ bất công! Băng Hoàng Thần Tông đã công chính nghiêm minh như thế, vậy có phải cũng nên có bồi thường cho ta không?

“…” Mộc Tiểu Lam trợn mắt há hốc mồm.

Kỷ Hàn Phong không hề cố kỵ mà phá lên cười:

- Ha ha ha ha, Vân Triệt, nếu ngươi sớm tự mình thừa nhận, nói không chừng Túc Sơn tiền bối còn có thể nể tình mà giảm nhẹ hình phạt. Nhưng ngươi đã chết đến nơi rồi mà còn nằm mơ giữa ban ngày, quả thật khiến người ta cười đến rụng cả răng. Ta đột nhiên vô cùng tò mò, phải là hạ giới ti tiện đến mức nào mới nuôi dưỡng ra một tên hề như ngươi.

“…” Vân Triệt lại một lần nữa nhàn nhạt liếc nhìn Kỷ Hàn Phong.

- Hàn Phong sư huynh, hắn hiển nhiên là đang cùng đường bí lối, bắt đầu giãy giụa phút cuối đây mà.

Lệ Minh Thành cười nhạo nói.

Mộc Túc Sơn khẽ cười, rồi lại gật đầu:

- Ha ha ha, Mộc Túc Sơn ta ở Hàn Tuyết Điện này ngàn năm, chưa từng gặp đệ tử nào dám chủ động yêu cầu “bồi thường”, huống chi là một đệ tử mới đến còn chưa chính thức nhập điện. Có điều, lời của ngươi quả thật có lý, rất tốt…

Mộc Túc Sơn chìa tay ra, một luồng lam quang thoáng hiện, ngay sau đó, một khối ngọc thạch vuông vức chừng ba thước, trông rất bình thường, lại tỏa ra quang hoa mộng ảo tựa sao trời lơ lửng phía trên tay lão.

- Trích… Trích Tinh Thạch!!

Khối đá kỳ lạ này vừa xuất hiện, Mộc Tiểu Lam gần như hét lên ngay lập tức.

- Trích… trích… trích… Trích Tinh Thạch!!

Phản ứng của Kỷ Hàn Phong còn khoa trương hơn Mộc Tiểu Lam, hắn ngẩng đầu nhìn luồng sáng huyền ảo, kinh hãi đến mức cằm sắp rớt xuống đất.

Mà nghe được cái tên “Trích Tinh Thạch”, Lệ Minh Thành toàn thân chấn động, miệng há to, tròng mắt lồi ra gần như muốn rơi xuống. Các huyền giả khác một nửa thì mờ mịt, nhưng những người biết đến cái tên “Trích Tinh Thạch” đều kinh hãi đến nghẹn thở, không cách nào hô hấp.

Trích Tinh Thạch? Đây là thứ gì?

Lần đầu tiên Vân Triệt nghe được cái tên này, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy khối ngọc thạch như vậy. Nhưng ánh sáng kỳ dị mà nó tỏa ra đã chứng minh nó tuyệt đối không phải vật tầm thường. Mà nhìn phản ứng của Mộc Tiểu Lam và những người xung quanh, khối ngọc thạch này hiển nhiên còn trân quý hơn cả “Ngọc Lạc Băng Hồn Đan”.

Mộc Túc Sơn mỉm cười nói:

- Không sai, đây là Trích Tinh Thạch. Một khối Trích Tinh Thạch phải ở nơi cao vạn trượng, tắm mình trong ánh sao ít nhất ba ngàn năm mới hình thành, chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Sự cường đại và quý hiếm của nó còn vượt xa Ngọc Lạc Băng Hồn Đan. Đừng nói Hàn Tuyết Điện, cho dù là đệ tử Băng Hoàng Cung cũng không có bao nhiêu người được ban cho vật này. Bây giờ, nếu ngươi có thể không bại dưới năm chiêu của Lệ Minh Thành, chứng minh bản thân không gian lận, chẳng những vẫn được thưởng Ngọc Lạc Băng Hồn Đan như cũ, mà khối Trích Tinh Thạch này cũng sẽ cùng thưởng cho ngươi. Ngươi có hài lòng không?

- A? Túc Sơn tiền bối, cái này… cái này…

Kỷ Hàn Phong kinh hãi đến mức nhất thời đầu óc hỗn loạn, nhưng ngay lập tức, hắn bỗng nhiên phản ứng lại. Khả năng Vân Triệt thắng vốn không tồn tại, chỉ là Quân Huyền Cảnh cấp năm, ngay cả đối mặt một chiêu với Lệ Minh Thành cũng không thể, nói cách khác, phần thưởng kinh người đủ để khiến đệ tử Băng Hoàng Cung thèm nhỏ dãi này vốn chỉ là hư ảo, đơn thuần dùng để khiến Vân Triệt ngậm miệng mà thôi.

Nghĩ đến đây, Kỷ Hàn Phong nhanh chóng đổi giọng:

- Túc Sơn tiền bối quả thật thưởng phạt phân minh. Vân Triệt, Trích Tinh Thạch bậc thần thạch này, cho dù là ta ở Hàn Tuyết Điện nhiều năm như vậy cũng chưa từng được chạm tới. Túc Sơn tiền bối cho ngươi mặt mũi lớn như vậy, lần này, ngươi còn lời gì để nói không?

Lệ Minh Thành hô hấp dồn dập, qua một lúc lâu mới dời được ánh mắt khỏi Trích Tinh Thạch, trong lòng thầm nghĩ: Nghi Trượng Tổng Quản của Hàn Tuyết Điện này chẳng những trông dễ nói chuyện, mà ra tay còn hào phóng như thế. Xem ra, sau khi vào Hàn Tuyết Điện, nhất định phải nịnh bợ nhiều hơn…

Vân Triệt gật đầu, xoay người nhìn về phía Lệ Minh Thành:

- Được. Bắt đầu đi.

Việc đã đến nước này, nương tay thêm nữa đã không còn bất kỳ ý nghĩa gì.

- Vân Triệt, ngươi…

- Tiểu Lam, ngươi qua bên này.

Mộc Tiểu Lam còn định nói gì đó với Vân Triệt, lại bị giọng nói của Mộc Túc Sơn cắt ngang, nàng đành phải ngoan ngoãn lui ra sau, đứng bên cạnh Mộc Túc Sơn.

Trong lòng nàng đã hối hận một vạn lần vì đã mang Vân Triệt từ Thiên Huyền Đại Lục đến đây.

Haizz, cố tình hắn lại là ân nhân cứu mạng của sư tôn.

Rốt cuộc nên làm gì bây giờ…

Khảo hạch của Hàn Tuyết Điện đã đến hồi kết, khảo hạch của các tổ khác cũng đa số đã xong, càng lúc càng có nhiều người bị động tĩnh bên này hấp dẫn mà vây quanh tới. Trong đó có cả huyền giả vừa thông qua khảo hạch, cũng có đệ tử Hàn Tuyết Điện giám sát khảo hạch và duy trì trật tự.

- Này! Nói trước, hai người các ngươi chỉ là luận bàn, không thể… tuyệt đối không thể đả thương người!

Mộc Tiểu Lam lớn tiếng nói. Tình thế đã không thể ngăn cản, bây giờ nàng chỉ có thể cố hết sức tránh cho Vân Triệt xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong trận giao thủ này. Dù sao Quân Huyền Cảnh trung kỳ ở trước mặt Thần Đạo… quá yếu ớt. Nếu Lệ Minh Thành ra tay hơi ác một chút, không chết cũng trọng thương.

Kỷ Hàn Phong lại tỏ vẻ nghiêm túc nói:

- Đã giao thủ, đương nhiên phải toàn lực ứng phó, sao có thể tránh khỏi bị thương. Có điều, lời của Tiểu Lam sư tỷ cũng nhắc nhở ta, Lệ Minh Thành, Vân Triệt, nơi này là Hàn Tuyết Điện, khi hai người các ngươi giao thủ, cho dù chiếm hết thượng phong cũng tuyệt đối không được hạ sát thủ, nếu không tất sẽ không tha! Nhưng nếu bị thương thì khó tránh khỏi, bất kể kết quả thế nào, thương tổn ra sao, hai bên đều không được truy cứu, bằng không, ha, e rằng sẽ bị tất cả mọi người khinh thường.

Vân Triệt dù sao cũng do Mộc Băng Vân mang đến, tuy hắn tuyệt đối không tin Mộc Băng Vân sẽ coi trọng Vân Triệt, nhưng hắn tuyệt đối không có gan để xảy ra án mạng.

Nhưng ý tứ trong lời nói của hắn là, chỉ cần không chết, để Vân Triệt chịu thương tổn bao nhiêu cũng không sao.

Lệ Minh Thành nháy mắt hiểu ý, khóe miệng khẽ nhếch lên.

- Ngươi… Kỷ Hàn Phong, ngươi cố ý!

Mộc Tiểu Lam tức giận nói.

Mộc Túc Sơn lại đưa tay ngăn Mộc Tiểu Lam lại:

- Được rồi, lời Kỷ Hàn Phong nói cũng không sai. Giao thủ luận bàn vốn khó tránh khỏi bị thương, nếu ngay cả bị thương cũng không thể, vậy giao thủ cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Bắt đầu đi.

Trong giọng nói của Mộc Túc Sơn đều lộ rõ vẻ không vừa mắt Vân Triệt, nụ cười trên mặt Lệ Minh Thành nhất thời càng thêm tùy ý, không nhanh không chậm đứng trước mặt Vân Triệt:

- Vân Triệt, đừng căng thẳng, cứ yên tâm, ta sẽ ra tay “đủ” lưu tình. Lấy binh khí của ngươi ra đi. À, tốt nhất là lấy toàn bộ bảo vật huyền khí trên người ngươi ra, thứ có thể dùng để gian lận trong Băng Huyền Cảnh, chắc hẳn phải rất cường đại, bày ra đây, để cho ta, kẻ bại tướng này, được mở mang tầm mắt.

Xung quanh nhất thời vang lên tiếng cười vang.

- Không cần.

Vân Triệt đứng yên tại chỗ, toàn thân từ trên xuống dưới không hề có chút gợn sóng huyền lực.

Lệ Minh Thành cười, hắn chắp tay phải ra sau lưng, tay trái đưa về phía Vân Triệt:

- Ngay cả binh khí cũng không cần? Cũng đúng, dù sao kết quả cũng như nhau. Nào, ngươi ra tay trước đi, ta cho ngươi đủ thời gian tụ lực, ngàn vạn lần đừng khiến ta quá thất vọng.

Vân Triệt mỉm cười, sau đó cũng chắp cả hai tay ra sau lưng:

- Ồ, ngươi là người khiêu chiến, đương nhiên phải do ngươi ra tay trước.

- Phụt…

Tiếng cười xung quanh nháy mắt bùng nổ.

“…” Mộc Tiểu Lam đưa tay che mặt.

Nhưng ánh mắt của Mộc Túc Sơn bên cạnh nàng lại gắt gao khóa chặt trên người Vân Triệt, không rời đi dù chỉ một khoảnh khắc, trong đôi mắt là sự thâm thúy khôn lường.

Huyền lực khí tức của Vân Triệt chỉ có Quân Huyền Cảnh cấp năm, điểm này lão đã xác định nhiều lần, tuyệt đối không sai. Vân Triệt cũng tuyệt đối không thể che giấu huyền lực dưới mí mắt lão, cho dù mượn dùng huyền khí cũng không được.

Thế nhưng, bất kể là ánh mắt hay khí tức của Vân Triệt, đều toát ra vẻ tang thương như đã trải qua trăm kiếp, sự vững chãi và bình tĩnh như đã kinh qua vạn lần sinh tử, tuyệt đối không thể giả vờ.

Người thanh niên này…

Lệ Minh Thành nhất thời bật cười thành tiếng:

- A… ha ha… Kẻ dị hợm như ngươi, chỉ sợ một vạn năm cũng khó tìm được một người, thật sự khiến người ta mở rộng tầm mắt. Được rồi, được rồi, vậy ta sẽ chiều theo ý ngươi.

Cười âm trầm, Lệ Minh Thành liền động, tay trái hời hợt vung một chưởng về phía ngực Vân Triệt. Ngay khoảnh khắc hắn ra tay, một luồng hàn khí lạnh như băng lập tức tụ lại, phong bế toàn bộ không gian xung quanh Vân Triệt.

Hắn đưa ra “năm chiêu”, vốn còn định đùa giỡn Vân Triệt một phen, nhưng tư thái “cố ra vẻ” của Vân Triệt thật sự khiến hắn không thể chịu đựng nổi. Hơn nữa người vây xem ngày càng đông, đây chính là một cơ hội tốt để hắn thể hiện thực lực của mình, đồng thời lập uy trước mặt tất cả đệ tử mới vào.

Hắn muốn trong nháy mắt đánh cho Vân Triệt thất bại một cách thảm hại nhất có thể

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!