Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 970: CHƯƠNG 968: LIỀU MẠNG, NGỌC LẠC BĂNG HỒN (HẠ)

"Trụ Thiên Âm" về Đại Hội Huyền Thần đã mang đến một cơn sóng chấn động kéo dài cho Đông Thần Vực. Ngoài Đông Thần Vực, Tây Thần Vực khổng lồ nhất, cùng với Nam Thần Vực và Bắc Thần Vực, tự nhiên cũng nhận được tin tức và đều sinh ra những biến động không nhỏ.

Đại Hội Huyền Thần lần này có những điều kiện khắc nghiệt chưa từng có. Cho dù Băng Hoàng Thần Tông thân là chúa tể tối cao của Ngâm Tuyết Giới, số lượng đệ tử có tư cách báo danh cũng cực kỳ ít ỏi. Hơn nữa, họ gần như tập trung toàn bộ tại Băng Hoàng Thần Điện, ba mươi sáu Băng Hoàng Cung cộng lại cũng không đủ trăm người có tư cách, mà những người này cũng chỉ vừa đủ tiêu chuẩn mà thôi.

Kỳ ngộ cực lớn đến từ Trụ Thiên Châu khiến những người có tư cách báo danh ở Ngâm Tuyết Giới đều hưng phấn khó nén. Nhưng bọn họ cũng vô cùng rõ ràng, cho dù bản thân có nỗ lực thế nào đi nữa, cũng tuyệt đối không thể giành được tư cách tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh… Trở thành một trong một ngàn người đứng đầu trong thế hệ trẻ của toàn bộ Đông Thần Vực, đối với những huyền giả đến từ một tinh giới trung vị như họ, đó chỉ là chuyện viển vông không tưởng.

Cũng bởi vì "Trụ Thiên Âm" này, Băng Hoàng Giới bớt đi vài phần quạnh quẽ so với ngày thường, phần lớn sự chú ý đều đổ dồn về Đại Hội Huyền Thần đặc biệt sẽ diễn ra sau ba mươi tháng nữa.

- Vân tiểu sư đệ, mở cửa ra, sư tôn có chuyện tìm ngươi.

Đứng trước cửa phòng tu luyện của Vân Triệt, Mộc Tiểu Lam có chút thiếu kiên nhẫn gọi cửa. "Trụ Thiên Âm" ngày đó hiển nhiên đã giáng một đòn rất lớn vào hắn. Mộc Băng Vân vốn cho rằng sau khi hắn bình tĩnh lại sẽ chủ động tìm bà để tìm kiếm cơ hội xoay chuyển, nhưng đã năm ngày trôi qua, Vân Triệt vẫn không hề có động tĩnh gì. Hơn nữa, xét theo khí tức, năm ngày nay hắn vẫn luôn ở trong phòng tu luyện, chưa từng bước ra nửa bước.

- Vân tiểu sư đệ… Vân Triệt… Này! Mở cửa nhanh, là sư tôn gọi ngươi!

Giọng Mộc Tiểu Lam dần lớn hơn, nhưng cửa đá của phòng tu luyện vẫn đóng chặt, không hề có động tĩnh gì.

- Nếu ngươi không mở cửa, lỡ sư tôn tức giận thì ta mặc kệ ngươi đấy! Mau mở cửa theo ta đi gặp sư tôn!

- Này!!

Coong!!

Một luồng lam quang chém lên cửa đá, Mộc Tiểu Lam tức giận giậm chân rồi xoay người rời đi.

- Vân Triệt đâu?

Thấy chỉ có một mình Mộc Tiểu Lam trở về, Mộc Băng Vân ngạc nhiên hỏi.

Mộc Tiểu Lam bĩu môi nói:

- Hừ, con gọi hắn mãi mà hắn chẳng thèm để ý. Con đã nói là sư tôn tìm hắn rồi... Tức chết đi được! Sao hắn có thể ỷ vào việc được sư tôn cưng chiều mà kiêu ngạo như vậy chứ, tức chết mất thôi!

“…” Ánh mắt Mộc Băng Vân hơi thay đổi, bà khẽ nói:

- Tuy lời nói và hành động của Vân Triệt có phần tùy tiện hơn người thường, nhưng không phải là kẻ không hiểu lễ nghĩa. Lẽ nào đã xảy ra chuyện gì rồi?

- Tiểu Lam, đi cùng vi sư xem sao.

- Vâng.

Mộc Băng Vân đích thân đến trước phòng tu luyện của Vân Triệt. Khi đến gần, một luồng khí tức khác thường khiến đôi mày ngài của bà khẽ động. Thân ảnh bà nhanh chóng lướt tới, lam quang lóe lên, trực tiếp đẩy tung cánh cửa phòng tu luyện.

- A!

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Mộc Tiểu Lam kinh hãi hét lên một tiếng.

Một luồng khí tức băng hàn cực kỳ hỗn loạn, tựa như bão tuyết từ trong phòng tu luyện cuồn cuộn tuôn ra. Mà nơi phát ra luồng khí tức hỗn loạn này, rõ ràng là một bóng người màu lam đang ngồi trong phòng.

Trên người bóng người đó lưu động lam quang có phần cuồng bạo, toàn thân đã bị bao phủ trong một lớp băng dày, bất động hoàn toàn, không thể nhìn rõ ngũ quan, chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra hình dáng thân thể và tứ chi.

Người ở trong phòng tu luyện này, đương nhiên chỉ có thể là Vân Triệt. Nhưng hiện ra trước mắt Mộc Tiểu Lam lúc này, chỉ có một pho tượng băng không ngừng tỏa ra hàn khí hỗn loạn, mà luồng hàn khí này lại mang theo khí tức của Ngọc Lạc Băng Hồn Đan. Mộc Tiểu Lam có chút kinh ngạc, lắp bắp nói:

- A… Hắn… Hắn… Hắn… Chẳng lẽ… đã cưỡng ép dùng viên Ngọc Lạc Băng Hồn Đan đó?

Tuyết nhan của Mộc Băng Vân lạnh đi, bà phất tay, cửa đá phòng tu luyện lập tức đóng lại. Thân ảnh bà cũng thoáng hiện đến bên cạnh Vân Triệt, tay phải đưa ra, những ngón tay ngọc thon dài như băng tuyết nhanh chóng mà mềm mại đặt lên người hắn.

- Hắn… Hắn còn sống không?

Mộc Tiểu Lam có chút run rẩy hỏi. Ngọc Lạc Băng Hồn Đan, ngay cả nàng cũng tuyệt đối không dám cưỡng ép dùng, vậy mà Vân Triệt lại tự mình nuốt vào. Với thân thể người phàm của hắn… hậu quả của việc này chỉ có một con đường chết, huống chi đã qua năm ngày rồi.

Đến bây giờ, cả người hắn, từ trong ra ngoài, chắc đã hoàn toàn biến thành băng phấn…

Tuy rằng nàng không thích Vân Triệt, nhưng thực ra cũng không quá ghét… Mấu chốt là, sư tôn rất cưng chiều hắn.

Khi nàng hỏi câu này, vốn không hề trông mong sẽ nhận được câu trả lời khẳng định. Nhưng ngay lập tức, nàng nhìn thấy vẻ mặt của Mộc Băng Vân đột nhiên thay đổi, từ cực kỳ ngưng trọng chuyển sang khác thường, sau đó lại lộ ra vẻ kinh ngạc ngày một sâu sắc, như thể vừa chứng kiến một chuyện không thể tin nổi.

- Sư tôn, hắn… thế nào rồi?

Mộc Tiểu Lam càng thêm cẩn thận hỏi.

- Hắn… còn sống.

Giọng điệu của Mộc Băng Vân mang theo sự khác thường.

- Hả?

Mộc Tiểu Lam ngẩn người.

- Hơn nữa, tuy kinh mạch của hắn có phần tổn hại, nhưng huyền mạch…

Rắc…

Lời Mộc Băng Vân còn chưa dứt, lớp băng bao phủ trên người Vân Triệt đột nhiên xuất hiện vô số vết nứt, sau đó vỡ tan ra. Những mảnh băng còn chưa kịp rơi xuống đất đã bị dòng khí cuốn đi.

Lớp băng tan đi, để lộ thân thể của Vân Triệt… Bề mặt cơ thể hắn tỏa ra huyền khí hỗn loạn mang theo chút lam quang. Bởi vì quần áo trên người đã sớm hóa thành băng phấn, nên sau khi lớp băng vỡ ra, cả người hắn hoàn toàn trần trụi hiện ra trong tầm mắt của Mộc Băng Vân và Mộc Tiểu Lam.

- Aaa––!

Đôi mắt đẹp của Mộc Tiểu Lam bỗng chốc trợn lớn, môi hé mở, tiếng thét chói tai vừa cất lên được một nửa đã bị Mộc Băng Vân thấp giọng ngăn lại:

- Đừng lên tiếng.

Mộc Tiểu Lam vội vàng che miệng, thân thể cũng nhanh như chớp quay đi. Một vệt đỏ ửng trong nháy mắt lan từ gò má xuống tận cổ, hơi thở cũng trở nên dồn dập hoảng hốt. Một lúc lâu sau, nàng mới run giọng nói:

- Hắn… hắn… hắn không… không mặc gì…

- Hắn vậy mà không chết, hơn nữa… vẫn đang không ngừng hấp thu dược lực của Ngọc Lạc Băng Hồn Đan.

Giọng Mộc Băng Vân rất nhẹ, nhưng mang theo sự kinh ngạc sâu sắc. Bà khẽ phất tay, một lớp băng sương phủ xuống, che đi nửa người dưới của Vân Triệt, sau đó lùi lại hai bước:

- Tiểu Lam, quay lại đi.

Mộc Tiểu Lam dè dặt xoay người lại, vẫn không dám ngẩng đầu nhìn Vân Triệt, sợ hãi nói nhỏ:

- Hắn… hắn thật sự không sao chứ?

- Tuy cực kỳ khó tin, nhưng hắn thật sự không có bất kỳ nguy hiểm nào.

Mộc Băng Vân không nói thêm gì, nhưng đôi mày vẫn luôn nhíu lại, trong mắt ẩn chứa sự khó hiểu sâu sắc. Từ nội tức của Vân Triệt, bà cảm nhận được kinh mạch toàn thân hắn chắc chắn đã phải chịu tổn thương nặng nề cách đây không lâu… hẳn là trong vòng vài ngày này, đây cũng là hậu quả tất yếu của việc cưỡng ép dùng Ngọc Lạc Băng Hồn Đan. Nhưng khi bà dò xét toàn thân Vân Triệt, lại phát hiện mức độ tổn thương kinh mạch của hắn cực kỳ nhỏ.

Kinh mạch bị thương nghiêm trọng như vậy, làm sao có thể tự lành đến mức này trong thời gian ngắn… Hơn nữa cho đến bây giờ, dược lực của Ngọc Lạc Băng Hồn Đan vẫn đang xung kích trong cơ thể hắn.

Mộc Tiểu Lam tỏ vẻ không dám tin:

- Cái này… sao có thể chứ? Cho dù là con, nếu trực tiếp nuốt một viên Ngọc Lạc Băng Hồn Đan, cũng sẽ nhanh chóng mất mạng. Mà hắn… đã qua năm ngày rồi. A… Huyền lực của hắn!!

Lúc này Mộc Tiểu Lam mới chú ý tới khí tức huyền lực tỏa ra từ người Vân Triệt, rõ ràng đã là Quân Huyền Cảnh cấp tám… hơn nữa còn gần đến hậu kỳ.

Mộc Băng Vân nói:

- Hắn chẳng những bình an vô sự, mà trạng thái đã gần như ổn định, hoàn toàn khống chế được dược lực của Ngọc Lạc Băng Hồn Đan. Xét theo khí tức dược lực, hắn đã hấp thu và luyện hóa được khoảng tám phần dược lực của viên đan này rồi, thêm vài canh giờ nữa là có thể hấp thu hoàn toàn.

Lại một nghi vấn nữa thoáng qua trong lòng Mộc Băng Vân… Dược lực của Ngọc Lạc Băng Hồn Đan vô cùng mãnh liệt, một huyền giả Thần Nguyên Cảnh tiền kỳ hoặc trung kỳ nếu có thể hấp thu và luyện hóa đầy đủ, tu vi huyền lực cũng có thể tăng lên ít nhất một tiểu cảnh giới.

Dược lực có thể làm huyền lực Thần Đạo tăng lên một tiểu cảnh giới… Hiện giờ Vân Triệt hấp thu hơn tám phần dược lực, mà huyền lực lại chỉ tăng lên ba tiểu cảnh giới của Quân Huyền Cảnh?

Điều này tuyệt đối không hợp lẽ thường.

Chẳng lẽ… là do hắn cưỡng ép hấp thu luyện hóa, nên dược lực đã bị thất thoát lãng phí rất nhiều?

Mộc Băng Vân lơ lửng đứng yên, mở ra một kết giới ngăn cách vô hình, ngăn chặn tất cả những yếu tố có thể quấy rầy đến Vân Triệt. Ánh mắt bà cũng dừng lại trên người hắn.

Châu Thiên Độc của hắn, chiến lực Quân Huyền có thể sánh với Thần Nguyên Cảnh, lấy thân thể Quân Huyền cưỡng ép luyện hóa Ngọc Lạc Băng Hồn Đan… Trên người hắn không ngừng xảy ra những chuyện khiến bà kinh ngạc, thậm chí đảo lộn cả nhận thức của bà. Dược lực của Ngọc Lạc Băng Hồn Đan còn hai phần chưa được hấp thu, bà muốn tận mắt chứng kiến, hai phần dược lực này sẽ tạo ra biến hóa như thế nào đối với Vân Triệt.

Trong tĩnh lặng, ba canh giờ chậm rãi trôi qua. Sắc mặt Vân Triệt luôn đặc biệt bình tĩnh, khí tức trên người cũng ngày càng ổn định. Theo dược lực cuối cùng của Ngọc Lạc Băng Hồn Đan dần dần được hấp thu luyện hóa, băng lam quang hoa trên người hắn cũng hoàn toàn biến mất.

Khí tức huyền lực của Vân Triệt, cuối cùng dừng lại ở Quân Huyền Cảnh cấp tám hậu kỳ.

Khi Mộc Băng Vân và Mộc Tiểu Lam đến, khí tức huyền lực của Vân Triệt đã tăng lên đến Quân Huyền Cảnh cấp tám hậu kỳ, mà sau khi tiếp tục hấp thu luyện hóa hai phần dược lực cuối cùng, hắn vẫn không đột phá đến Quân Huyền Cảnh cấp chín.

Kết quả này khiến trong lòng Mộc Băng Vân dấy lên những gợn sóng hồi lâu không dứt.

Việc hấp thu hai phần dược lực cuối cùng diễn ra dưới sự quan sát của bà, Vân Triệt khống chế dược lực có thể nói là hoàn mỹ, gần như không hề lãng phí. Nếu hai phần dược lực của Ngọc Lạc Băng Hồn Đan này được một huyền giả trình độ Quân Huyền Cảnh cấp tám hấp thu luyện hóa như vậy, tuyệt đối đủ để trực tiếp đột phá đến Quân Huyền Cảnh cấp mười.

Nhưng trên người Vân Triệt… lại ngay cả nửa tiểu cảnh giới cũng chưa tăng lên.

Chẳng lẽ, huyền mạch của hắn… hoặc là pháp tắc huyền lực không giống với người thường?

Vẻn vẹn năm ngày, dược lực của Ngọc Lạc Băng Hồn Đan cuối cùng đã được hấp thu xong. Tuy dược lực mãnh liệt hơn dự tính của Vân Triệt rất nhiều, nhưng tóm lại là hữu kinh vô hiểm.

Dùng linh dược để cưỡng ép tăng huyền lực suy cho cùng không đủ vững chắc, cần một khoảng thời gian tương đối dài để lắng đọng lại. Vân Triệt cảm nhận huyền lực mới của bản thân một phen, rồi mở mắt ra, ánh mắt trực tiếp đối diện với Mộc Băng Vân.

- Cung chủ, đã để người lo lắng.

Vân Triệt có chút áy náy nói. Khi Mộc Băng Vân và Mộc Tiểu Lam đến, hắn đã phát hiện ra, chỉ là lúc đó không tiện phân tâm.

- … Nhưng xem ra, ngươi cũng không phải là kẻ ngốc nghếch bốc đồng.

Mộc Băng Vân nhìn hắn thật sâu, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp. Bà ở Thần Giới mấy ngàn năm, tu vi đứng ở cấp bậc cao nhất của cả Ngâm Tuyết Giới, vậy mà hết lần này đến lần khác không thể lý giải nổi những chuyện xảy ra trên người Vân Triệt.

- Ngươi thật sự… đã ăn Ngọc Lạc Băng Hồn Đan sao?

Mộc Tiểu Lam vẫn không thể tin được.

- Đúng vậy. Không hổ là linh dược của Thần Giới các ngươi, hiệu quả quả nhiên phi thường.

Vân Triệt giơ hai tay lên, vừa nói vừa đứng dậy. Một viên Ngọc Lạc Băng Hồn Đan đã giúp huyền lực của hắn từ Quân Huyền Cảnh cấp năm tăng vọt lên Quân Huyền Cảnh cấp tám hậu kỳ chỉ trong năm ngày ngắn ngủi. Đan dược có hiệu quả như vậy, ở Thiên Huyền Đại Lục, ngay cả trong thần thoại truyền thuyết cũng chưa từng xuất hiện.

Hắn đứng dậy, đồng thời lớp băng sương mà Mộc Băng Vân phủ lên người hắn lúc trước cũng theo đó tan ra.

- Aaa––!

Mộc Tiểu Lam đột nhiên hét lên một tiếng kinh thiên động địa, vội vàng che chặt mắt mình. Mộc Băng Vân quay mặt đi, nhắm mắt nói:

- Mặc quần áo vào trước đã.

“~!@#$%…” Lúc này Vân Triệt mới phát hiện trên người mình đang trần như nhộng, quần áo lúc trước đã bị dược lực của Ngọc Lạc Băng Hồn Đan hóa thành băng phấn, không còn sót lại một mảnh vải. Hắn vội vã lấy ra một bộ quần áo từ trong Châu Thiên Độc, có chút luống cuống tay chân mặc vào.

- Vân Triệt! Ngươi tên khốn này! Tên khốn hạ lưu! Lại… lại làm bẩn mắt sư tôn! A–– Không thể tha thứ!

Vân Triệt liếc trộm Mộc Băng Vân, nhỏ giọng giải thích:

- Ta đâu có cố ý. Cung chủ cũng không nói gì. Nhưng mà ngươi… chiếm tiện nghi của ta rồi còn không biết xấu hổ mà la lối.

- Ai... ai thèm chiếm tiện nghi của ngươi! Rõ ràng là ngươi làm bẩn mắt sư tôn và ta!

Mộc Tiểu Lam tức giận đến giương nanh múa vuốt, nếu không phải có Mộc Băng Vân ở bên cạnh, nàng hận không thể xông lên liều mạng với Vân Triệt.

Mộc Băng Vân khẽ nói:

- Được rồi, Tiểu Lam. Vân Triệt, chuyện ngươi dùng Ngọc Lạc Băng Hồn Đan, không được nói cho bất kỳ ai biết. Lấy dược lực cưỡng ép tăng huyền lực, tăng càng nhiều, tai họa ngầm cũng sẽ càng lớn, phải nhanh chóng củng cố. Thời gian tới, hãy cố gắng yên tâm tu luyện đi.

- Vâng.

Vân Triệt gật đầu.

- Viên Trích Tinh Thạch mà Mộc Túc Sơn đưa cho ngươi có thể hỗ trợ tu luyện rất tốt, ngươi thử một lần sẽ biết. Nếu có chuyện gì khó quyết định, có thể thử truyền âm cho ta, cố gắng đừng hành động lỗ mãng nữa… Tiểu Lam, chúng ta đi thôi.

Ra khỏi phòng tu luyện, Mộc Băng Vân khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt bà sâu thẳm nhìn về phía trước, không biết đang suy nghĩ điều gì.

- Sư tôn, không phải người đã tìm được Thứ Nguyên Thạch có thể đưa hắn quay về Thiên Huyền Đại Lục rồi sao? Vì sao không nói cho hắn biết?

Mộc Tiểu Lam không hiểu hỏi.

Mộc Băng Vân lắc đầu:

- Hắn không tiếc mạo hiểm lớn để cưỡng ép dùng Ngọc Lạc Băng Hồn Đan, chính là vì muốn cố gắng hết sức tăng huyền lực trong thời gian ngắn, để có được tư cách tiến vào Trụ Thiên Giới sau ba mươi tháng nữa. Hắn vì tìm người kia mà kiên quyết đến mức không màng tính mạng, tuyệt đối sẽ không cứ thế quay về Thiên Huyền Đại Lục. Viên Thứ Nguyên Thạch kia, vẫn nên trả lại cho cung thứ nhất đi.

- Nhưng mà, trong ba mươi tháng đạt tới Thần Kiếp Cảnh, vốn dĩ là chuyện… là chuyện dù thế nào cũng không thể làm được.

Mộc Băng Vân chậm rãi nói:

- So với việc mạnh mẽ phá vỡ ảo tưởng của hắn, chi bằng cứ thuận theo chấp niệm của hắn vậy. Dù sao hắn chưa vào Thần Đạo, cũng không biết tu luyện Thần Đạo gian nan thế nào. Đợi một thời gian nữa, khi chính hắn thực sự nhận ra điều đó là không thể, có lẽ sẽ thay đổi ý định.

Tiên ảnh của Mộc Băng Vân quay lại, nhìn đệ tử duy nhất đã bầu bạn với mình mấy năm nay:

- Tiểu Lam, những năm này, vì bị viêm độc quấy nhiễu, vi sư đều không thể dạy dỗ con cho tốt, ngược lại luôn phải nhờ con chăm sóc. Hiện giờ vi sư đã bình an vô sự, bắt đầu từ hôm nay, sẽ dốc nhiều tâm huyết hơn vào việc tu luyện của con, và trong vòng trăm năm sẽ không thu thêm đệ tử khác. Hy vọng đến lúc đó con đừng trách vi sư nghiêm khắc.

Mộc Tiểu Lam chu môi, trong mắt đã ngấn lệ, vội vàng quỳ xuống:

- Tiểu Lam có thể gặp được sư tôn, lại được thường xuyên bầu bạn bên cạnh người, đã là vinh hạnh cả đời. Chỉ cần sư tôn không chê bai, Tiểu Lam nguyện đời này kiếp này phụng dưỡng sư tôn…

Mộc Băng Vân cười nhẹ lắc đầu, đỡ Mộc Tiểu Lam dậy:

- Đứa trẻ ngốc, con là một nữ hài tử, còn là tiểu công chúa của gia tộc Tư Đồ, cuối cùng vẫn phải lập gia đình và kế thừa gia nghiệp, sao vi sư có thể giữ con ở bên mình mãi được.

Mộc Băng Vân nhìn về hướng bắc, khẽ nói:

- Tư Đồ gia chủ đưa con đến Băng Hoàng Giới là vì không muốn mai một thiên phú của con, những năm nay vi sư ngược lại đã làm chậm trễ con. Đại Hội Huyền Thần sắp tới, Đại Giới Vương quyết định sẽ đích thân chọn đệ tử thân truyền, đến lúc đó nhất định sẽ dùng đến Minh Hàn Thiên Trì. Huyền lực của con chưa đến Thần Hồn Cảnh, chịu đựng hàn khí nơi đó sẽ rất miễn cưỡng, nhưng suy cho cùng đó là một kỳ ngộ cực kỳ hiếm có, nếu bỏ lỡ thì thật đáng tiếc. Cho nên trong khoảng thời gian này, hãy nỗ lực lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!