Được đặt chân vào Băng Hoàng Thần Điện là niềm khao khát lớn nhất của mọi huyền giả tại Ngâm Tuyết Giới. Ngâm Tuyết Giới bao la vô tận, nhưng đệ tử Thần Điện chỉ vỏn vẹn hai ngàn người, có thể thấy được đây là vinh quang đến nhường nào.
Nếu đệ tử đủ ưu tú, sư phụ cũng được thơm lây.
Mộc Vân Chi chính là một ví dụ điển hình.
Thân là trưởng lão Thần Điện, địa vị của nàng ở Ngâm Tuyết Giới chỉ dưới Giới Vương, đứng trên vạn người. Đệ tử dưới trướng nàng là Mộc Hàn Dật lại thể hiện thiên phú kinh người, dần dần vươn lên hàng đầu trong các đệ tử, khiến nàng vô cùng kiêu ngạo. Địa vị của nàng trong hàng ngũ trưởng lão Thần Điện cũng sẽ được nâng lên một tầm cao mới. Nếu Mộc Hàn Dật có thể trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ, thì với tư cách là sư tôn của hắn, địa vị của nàng trong Băng Hoàng Thần Tông sau này chắc chắn sẽ hoàn toàn khác xưa.
Người kế vị Tông chủ từ trước đến nay đều là đệ tử thân truyền của Tông chủ. Tương lai nếu Mộc Hàn Dật trở thành người kế vị, nắm giữ toàn bộ Ngâm Tuyết Giới, điều đó còn tuyệt vời hơn nữa.
Vì lẽ đó, ngày hôm nay không chỉ quan trọng với Mộc Hàn Dật, mà đối với nàng, cũng là một bước ngoặt định đoạt vận mệnh. Kết quả khác nhau, cảnh ngộ cũng sẽ một trời một vực.
- Sư tôn.
Mộc Hàn Dật bước lên trước, cung kính hành lễ.
Mộc Vân Chi khẽ gật đầu, chăm chú nhìn Mộc Hàn Dật một lúc, ý tứ trong mắt không cần nói cũng hiểu. Tuy nhiên, ngoài Mộc Hàn Dật ra, nàng không nhìn thêm bất kỳ đệ tử nào khác, cũng không nói gì với hắn mà xoay người, trở về hàng ngũ trưởng lão, nhìn về phía kết giới phía trước, trầm giọng nói:
- Thời gian sắp đến rồi.
Đúng lúc này, kết giới màu xanh biếc bao phủ Minh Hàn Thiên Trì bỗng lóe lên, những tinh quang màu lam như bị một sức mạnh vô hình kéo dạt sang hai bên.
- Tông chủ đến!
Một tiếng hô khẽ nhưng lại như một đòn sấm sét giáng vào thần kinh mọi người. Sắc mặt các trưởng lão, cung chủ tức thì trở nên vô cùng nghiêm nghị. Sự căng thẳng và kích động tột độ hiện rõ trên gương mặt mỗi một đệ tử Thần Điện và Băng Hoàng Cung. Phía trước, một vệt sáng bạc chậm rãi hiện ra trên kết giới xanh thẳm, rồi kết giới lấy vệt sáng đó làm trung tâm, từ từ tách ra hai bên.
Là nơi khởi nguồn hàn mạch của Ngâm Tuyết Giới, Minh Hàn Thiên Trì chính là thánh địa tối cao. Kết giới phong tỏa nơi này, trong toàn bộ Ngâm Tuyết Giới, chỉ có Ngâm Tuyết Giới Vương... cũng chính là Tông chủ Băng Hoàng mới có thể mở ra. Ngoài nàng ra, không một ai có đủ năng lực lẫn tư cách can thiệp vào Minh Hàn Thiên Trì.
Tất cả mọi người đều nín thở, Mộc Tiểu Lam căng thẳng đến mức tim như ngừng đập. Sau kết giới đang từ từ mở ra, dường như có một thế giới khác đang chờ đợi bọn họ.
Đại trưởng lão Mộc Hoán Chi thần sắc ngưng trọng, hít sâu một hơi, nói: “Chúng ta vào thôi, Tông chủ đã ở bên trong chờ đợi. Nhớ kỹ, không được có bất kỳ lời nói hay hành động bất kính nào!”
Câu cuối cùng của Mộc Hoán Chi có lẽ là thừa, bởi người họ sắp diện kiến chính là Ngâm Tuyết Giới Vương chí cao vô thượng. Dù là những người trẻ tuổi ưu tú nhất Ngâm Tuyết Giới đương thời, bọn họ cũng không dám có nửa phần lỗ mãng.
Kết giới hoàn toàn mở ra, một màn sương mờ ảo hiện ra trước mắt. Các trưởng lão bước vào đầu tiên, mọi người chậm rãi tiến vào, năm ngàn người bước chân răm rắp, không một tiếng động.
Vân Triệt và Mộc Tiểu Lam đi sau cùng. Vừa bước qua màn sương, một thế giới hoàn toàn khác đã hiện ra trước mắt.
Bên ngoài là tuyết trắng ngập trời, gió lạnh gào thét, nhưng thế giới trước mắt lại tĩnh lặng như mặt hồ thu.
Không khí nơi đây lạnh đến cực điểm, nhưng lại không có băng tuyết trắng xóa, mà là một màu xanh biếc yên bình đến khó tin. Vạn hoa đua nở, cỏ biếc mượt mà, bạch đàn vươn thẳng, phảng phất như đã rời khỏi thế giới băng tuyết mà đến một chốn bồng lai bốn mùa như xuân.
Trung tâm thế giới là một hồ nước nhỏ tĩnh lặng. Mặt hồ rộng chừng ba mươi dặm, với thị lực của mọi người có thể nhìn thấy tận bờ bên kia. Hồ nước phẳng lặng không gợn sóng, trong vắt đến mức không thể tin nổi. Nhìn vào mặt hồ, ai nấy đều cảm thấy đôi mắt và tâm hồn mình như được gột rửa, trở nên thư thái lạ thường. Phía trên mặt hồ, vô số băng linh màu lam nhẹ nhàng bay lượn. Khác với những băng linh Vân Triệt từng thấy, những băng linh này chỉ nhỏ bằng đốt ngón tay nhưng lại tỏa ra khí tức sinh mệnh và linh hồn vô cùng mãnh liệt.
Những băng linh này do Minh Hàn Thiên Trì thai nghén nên hoàn toàn không phải là những thể năng lượng và ý thức cấp thấp... mà dường như chúng sở hữu linh hồn hoàn chỉnh!
- Đây là... Minh Hàn Thiên Trì...
Lần đầu tiên được chiêm ngưỡng Minh Hàn Thiên Trì, Mộc Tiểu Lam ngây ngẩn cả người, như lạc vào mộng cảnh. Vân Triệt cũng sững sờ, hắn vốn nghĩ bên trong Minh Hàn Thiên Trì phải là huyền băng vạn trượng... Dù sao đây cũng là hàn mạch của Ngâm Tuyết Giới, là nơi lạnh lẽo nhất. Không ngờ lại là một kỳ cảnh huyền diệu đến thế.
"Nước trong Minh Hàn Thiên Trì do hàn mạch sinh ra, mỗi một giọt đều ẩn chứa sức mạnh băng hàn cực hạn, nhưng vĩnh viễn không bao giờ đóng băng. Mỗi một cành cây, ngọn cỏ nơi đây, dù trông không có gì nổi bật, đều hàm chứa hàn khí cực cao. Hơn nữa, tất cả cây cỏ hoa lá ở đây chỉ có thể sinh trưởng tại Minh Hàn Thiên Trì, gần như không tồn tại ở bất kỳ nơi nào khác trong Thần Giới. Những linh dược cao cấp nhất trong tông môn, phần lớn đều đến từ nơi này. Phù Vận Hàn Lộ mà các ngươi đoạt được mấy ngày trước chính là được luyện từ Phù Vận Thảo và Phù Vận Hoa ở đây."
Mộc Băng Vân truyền âm cho Vân Triệt và Mộc Tiểu Lam.
- Hàn khí thật tinh khiết... Hàn khí lại có thể mang hình thái này...
Mộc Tiểu Lam có chút thất thần nói.
- Nước trong Minh Hàn Thiên Trì ẩn chứa Băng hệ pháp tắc ở tầng thứ cực cao. Băng hệ pháp tắc vốn là lĩnh vực khó lĩnh ngộ nhất trong Thủy hệ pháp tắc, mà ở Minh Hàn Thiên Trì, nó gần như đã đạt đến cực hạn.
Nghe Mộc Băng Vân giảng giải bên tai, Vân Triệt bỗng cảm nhận được một ánh mắt âm hàn. Hắn liếc nhanh qua, bắt gặp một đôi mắt tràn đầy sát khí.
Đệ nhất Băng Hoàng Điện —— Mộc Nhất Chu!
Là đệ tử của đệ nhất điện, hắn ta tự nhiên có tư cách đến nơi này.
Không ngờ Vân Triệt lại đột ngột nhìn lại, Mộc Nhất Chu rõ ràng sững người, rồi sắc mặt lạnh đi, hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái rồi quay đi, dồn hết sự chú ý vào Minh Hàn Thiên Trì phía trước.
Các đệ tử đứng ngay ngắn trước Minh Hàn Thiên Trì, ánh mắt không ngừng đảo quanh, vẻ mặt tràn ngập sự thán phục chưa từng có. Kỳ cảnh trước mắt, dù là họa sư tài ba nhất cũng không tài nào miêu tả nổi. Hàn khí nơi đây tinh khiết đến mức không thể tưởng tượng, khiến cho băng hàn huyền khí trong huyền mạch của họ cũng tự động rung lên.
"Grào!!"
Bầu trời bỗng nhiên tối sầm, một tiếng rồng gầm tựa như sấm sét từ Cửu Thiên giáng xuống, vang động đất trời. Thế nhưng dưới tiếng long ngâm kinh thiên ấy, Minh Hàn Thiên Trì vẫn tĩnh lặng như tờ, không một gợn sóng.
Tiếng rồng gầm khiến Mộc Tiểu Lam kinh hãi thét lên một tiếng, các đệ tử khác cũng toàn thân run rẩy, hai tai Vân Triệt cũng ong lên. Cùng với tiếng gầm là một luồng uy áp che trời lật đất ập xuống.
Trên bầu trời, một bóng ảnh khổng lồ màu lam băng đang lao đến cực nhanh. Đó rõ ràng là một con băng long cực đại, thân dài ba ngàn trượng, đuôi dài năm ngàn trượng, đôi cánh băng dang ra che khuất cả bầu trời. Toàn thân nó được bao bọc bởi lớp vảy băng tinh, giữa mỗi chiếc vảy đều có một gai băng sắc nhọn ánh lên hàn quang thấu xương. Đầu rồng khổng lồ ngạo nghễ vươn lên, đôi mắt bắn ra hai luồng sáng như cực quang.
Nó lượn vòng trên không trung ở độ cao ngàn trượng, bóng rồng khổng lồ bao trùm toàn bộ Minh Hàn Thiên Trì.
- Thánh... Thánh... Thánh... Thánh Long!
Mộc Tiểu Lam lắp bắp kinh hãi. Nàng không phải lần đầu nhìn thấy Thánh Long, nhưng trước đây chỉ dám đứng từ xa ngàn dặm chiêm ngưỡng, còn ở khoảng cách gần như thế này, dù trong mơ cũng không dám nghĩ tới.
Rồng là vua của vạn thú, long uy đủ để khiến đất trời run rẩy. Dù mọi người ở Ngâm Tuyết Giới đều biết đến sự tồn tại của nó, nhưng dưới uy áp của con hàn băng cự long này, bất kể là đệ tử Thần Điện hay Băng Hoàng Cung, ai nấy đều kinh hãi đến mặt mày tái mét.
Vân Triệt là người duy nhất không biết đến sự tồn tại này. Mộc Băng Vân liếc nhìn hắn, lại phát hiện hắn chỉ lộ vẻ kinh ngạc, liền truyền âm giải thích:
- Con cự long này là tọa kỵ của Tông chủ, đã đi theo người vạn năm, ở Ngâm Tuyết Giới được gọi là ‘Thánh Long’.
Là vua của vạn thú, dù ở cùng cấp bậc, thân thể, sức mạnh và uy thế của chân long đều vượt xa các sinh linh khác. Giết một con rồng đã khó vạn phần, mà muốn thuần phục một con chân long lại còn khó hơn gấp trăm ngàn lần. Chỉ riêng uy áp của con hàn băng cự long này đã khiến các trưởng lão Thần Điện phía trước phải rung động, hơi thở có phần rối loạn. Có thể tưởng tượng được con thần thú này cường đại đến mức nào, vậy mà lại cam tâm thần phục dưới trướng Ngâm Tuyết Giới Vương suốt vạn năm.
Sự cường đại của Ngâm Tuyết Giới Vương quả thực không thể đo lường.
Phía trước, các trưởng lão Thần Điện dẫn đầu, tất cả mọi người đồng loạt quỳ xuống bái lạy. Vân Triệt còn đang ngơ ngác, một luồng sức mạnh từ Mộc Băng Vân đã bao phủ lấy hắn, kéo hắn cùng quỳ xuống.
- Cung nghênh Tông chủ!!
Ngắn ngủn bốn chữ, nhưng lại mang theo sự thành kính và sùng bái tột cùng, tựa như tín đồ đối mặt với đức tin của mình. Những trưởng lão, cung chủ mạnh nhất tông môn, cùng với năm ngàn đệ tử ưu tú nhất, không một ai dám vận dụng chút huyền lực nào trong giọng nói, chỉ sợ có chút bất kính.
Tất cả đều cúi đầu thật sâu. Dù là những đệ tử hàng đầu của Băng Hoàng Thần Tông, nhưng ngay cả đệ tử Thần Điện, số người từng được diện kiến Tông chủ cũng không nhiều. Đệ tử Băng Hoàng Cung lại càng hiếm. Giờ phút này, Tông chủ đang ở ngay trước mắt, nhưng không một ai dám ngẩng đầu lên... Chỉ có Vân Triệt, vì quá tò mò, đã lén ngẩng đầu nhìn lên trời.
Trên đầu con hàn băng cự long, có một bóng trắng mông lung. Dù khoảng cách chỉ gần ngàn trượng, thân ảnh ấy dường như bị bao bọc trong một tầng sương băng kỳ ảo, không thể nhìn rõ dung mạo hay dáng người, ngay cả đường nét cũng vô cùng mơ hồ, chỉ có thể thấy một bóng trắng mông lung.
Nàng chính là Tông chủ Băng Hoàng Thần Tông... Giới Vương của Ngâm Tuyết Giới!?
Xung quanh, từ trưởng lão Thần Điện cho đến đệ tử Băng Hoàng Cung, tất cả đều phủ phục trên mặt đất, bất động như bị đóng băng. Vân Triệt tuy chỉ lén ngẩng đầu, nhưng hành động nhỏ bé ấy lại trở nên vô cùng nổi bật giữa đám đông.
Mộc Băng Vân trong lòng kinh hãi, một luồng băng hàn lực nhanh như chớp ập xuống, mạnh mẽ ấn đầu Vân Triệt xuống. Vân Triệt cũng giật mình, lập tức trở nên ngoan ngoãn, không dám ngẩng đầu lên nữa.
Vân Triệt tuy đã nghe qua vô số lần về quyền uy tuyệt đối của Ngâm Tuyết Giới Vương tại Ngâm Tuyết Giới, nhưng tất cả những gì hắn biết đều không thể so sánh với sự chấn động của cảnh tượng hôm nay. Các trưởng lão và cung chủ, những người có địa vị chỉ sau Tông chủ, trước mặt Ngâm Tuyết Giới Vương lại chẳng khác nào thần dân hèn mọn diện kiến đế vương.
Sự kính sợ đến mức cực đoan như vậy, Vân Triệt sống hai đời cũng chưa từng thấy qua. Bất kể là tông môn, thánh địa hay thậm chí là hoàng triều, hắn chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe nói đến.
Thực ra trong quá khứ của Ngâm Tuyết Giới, Ngâm Tuyết Giới Vương tuy là tồn tại tối cao, nhưng các trưởng lão nếu liên hợp lại vẫn hoàn toàn có quyền lực và năng lực can thiệp vào quyết định của Giới Vương.
Thế nhưng, vị Ngâm Tuyết Giới Vương đương nhiệm này lại thật sự quá mức cường đại. Vượt qua bốn tầng lôi kiếp, đạt đến Thần Chủ Cảnh, một thành tựu từ xưa đến nay chưa từng có ở Ngâm Tuyết Giới! Không ai có thể chống lại, không ai có thể nghịch ý, và dần dần cũng không ai dám nghịch ý... bởi vì những kẻ dám làm vậy đều đã chết hết rồi.
Suy cho cùng, đây là thế giới mà thực lực là tối thượng.
Các Ngâm Tuyết Giới Vương trong quá khứ có lẽ không thể thực sự một tay che trời, nhưng Ngâm Tuyết Giới Vương hiện tại thì hoàn toàn có thể!
- Đứng dậy đi.
Ba chữ, như thánh chỉ từ Thiên Đạo, bao trùm xuống. Minh Hàn Thiên Trì vốn tĩnh lặng ngay cả dưới tiếng gầm của hàn băng cự long, lúc này lại gợn lên những con sóng lăn tăn, kéo dài không dứt.
Đây là giọng nói của Ngâm Tuyết Giới Vương, của Tông chủ Băng Hoàng. Giọng nói có ba phần tương tự Mộc Băng Vân, lọt vào tai nghe như bình thản, nhưng lại như một tiếng chuông trời đánh thẳng vào sâu thẳm linh hồn, khiến nó rung động không thôi.