Ý nghĩ Lâm Nguyên nhanh chóng xoay chuyển, trước hết chính là bảo vật thứ nhất, con đường tiến hóa Chí Cường tàn phá.
Nếu như Lâm Nguyên không có Ngộ Tính Nghịch Thiên, khẳng định sẽ lựa chọn cái này trước, dù sao một con đường tiến hóa Chí Cường không có tồn tại chung cực, tuyệt đối là dụ hoặc mà bất kỳ sinh mệnh Thập Nhất Giai nào cũng không cách nào cự tuyệt.
Nhưng Lâm Nguyên có Ngộ Tính Nghịch Thiên, đã dự định thôi diễn con đường tiến hóa Võ Đạo đến cấp độ Chí Cường, trong tình huống như vậy, ý nghĩa của con đường tiến hóa Chí Cường đối với Lâm Nguyên cũng không lớn lắm.
Bởi vì Lâm Nguyên sẽ không từ bỏ con đường tiến hóa Võ Đạo, chuyển sang một con đường tiến hóa hoàn toàn xa lạ.
Còn mượn để tham khảo? Văn minh nhân loại có chín con đường tiến hóa Chí Cường, Lâm Nguyên không thiếu thứ để tham khảo.
Thứ trân quý nhất của con đường tiến hóa Chí Cường tàn phá này, không phải là bản thân con đường tiến hóa, mà là nó không có tồn tại chung cực đứng ở cuối con đường.
Còn bảo vật thứ hai, cây trường thương màu xám còn mạnh hơn cả bí bảo Thập Nhất Giai, cũng bị Lâm Nguyên phủ định, hắn không thể nào để cho hai đại nguyên thần mang theo bí bảo trân quý như vậy.
Nhưng bản tôn cơ bản đều là ở nơi tuyệt đối an toàn, căn bản là không dùng đến bí bảo cấp bậc này.
Cho nên có vẻ hơi lãng phí.
"Ta lựa chọn tòa vi hình vũ trụ kia." Lâm Nguyên nhìn về phía đạo hư ảnh thứ ba.
"Nếu đã như vậy, vậy thì cất đi." Tượng đá hình người Thân Cát mỉm cười nói, sau đó phất tay một cái.
Lập tức, tòa vi hình vũ trụ tản ra sương mù màu xám xịt kia, bay đến trước mặt Lâm Nguyên.
Lâm Nguyên đưa tay phải ra, phát hiện không gian bên trong chỉ có mấy trăm năm ánh sáng, nhưng lại có ba động thời gian và ba động không gian hoàn chỉnh.
"Nhanh chóng trở về luyện hóa đi." Tượng đá hình người Thân Cát mỉm cười nói: "Ngươi sẽ phát hiện ra có chỗ tốt rất lớn."
"Được." Lâm Nguyên gật đầu.
Trước khi rời khỏi Ma Ngọc Không Gian, Lâm Nguyên hình như nhớ tới cái gì đó, nhìn về phía tượng đá hình người Thân Cát hỏi: "Thân Cát tiền bối, không biết người có từng nghe nói qua 'Huyền Hoàng' bệ hạ hay chưa?"
Huyền Hoàng Bí Cảnh của chủ vũ trụ, các Chí Cường Giả của các tộc quần đỉnh phong đều không biết lai lịch, chỉ có thể xác định không phải là sản vật của vũ trụ kỷ nguyên hiện tại.
Tượng đá hình người Thân Cát tuy rằng không phải Chí Cường Giả, nhưng hắn đến từ Ma Ngọc Lâu, từng đi theo chủ nhân thần bí của Ma Ngọc Lâu.
Với kiến thức của hắn, nói không chừng đã từng nghe nói qua chuyện liên quan đến Huyền Hoàng Bí Cảnh.
"Huyền Hoàng bệ hạ?" Tượng đá hơi sững ra, hắn suy tư một hồi, ngữ khí lộ ra vẻ cổ quái,
"Ngươi nói hẳn là Huyền Hoàng bệ hạ chứ?"
"Huyền Hoàng bệ hạ?"
(Giải thích chỗ này: Chữ 'Hoàng' mà Lâm Nguyên hỏi là vàng, còn Thân Cát trả lời nghĩa là Vua)
Thần sắc Lâm Nguyên kinh dị, từ trước đến nay, bất kể là từ lão sư Xích Côn tinh chủ nhận được con đường tiến hóa 'Huyền Hoàng'.
Hay là bản thân 'Huyền Hoàng' bí cảnh.
Đều là 'Huyền Hoàng'. (vàng)
Còn 'Huyền Hoàng'? (Vua)
Lâm Nguyên chưa từng nghĩ theo hướng này.
"Đúng."
"Vừa là bệ hạ, vừa là Huyền Hoàng, ta đoán ngươi muốn nói là Huyền Hoàng bệ hạ." Tượng đá hình người Thân Cát gật đầu nói.
"Huyền Hoàng bệ hạ là lai lịch gì?"
Lâm Nguyên lập tức hỏi.
Bất kể là Huyền Hoàng bệ hạ, hay là Huyền Hoàng bệ hạ.
Đều là chí cường giả tầng thứ chung cực, lưu lại Huyền Hoàng bí cảnh, cho đến nay vẫn chưa có vị chí cường giả nào có thể khóa được tọa độ vị trí chính xác của nó.
"Huyền Hoàng bệ hạ à, đó là danh hiệu cường giả mà chủ nhân ngẫu nhiên biết được từ một phế tích vũ trụ nào đó, nghe nói Huyền Hoàng nhất mạch do vị Huyền Hoàng bệ hạ này sáng lập, vào thời kỳ xa xưa, danh tiếng cực lớn, bản thân Huyền Hoàng bệ hạ cũng đi rất xa trên lĩnh vực chung cực…"
Tượng đá hình người Thân Cát tựa hồ chìm vào hồi ức.
"Thời kỳ xa xưa?" Lâm Nguyên thần sắc trầm tư.
"Chính xác, thời đại mà chủ nhân tồn tại, gần như không có ai biết đến Huyền Hoàng bệ hạ, chủ nhân cũng chỉ biết được một ít thông tin rời rạc về vị Huyền Hoàng bệ hạ này từ một số phế tích."
"Cuối cùng, không biết vì sao Huyền Hoàng bệ hạ lại đột nhiên biến mất, Huyền Hoàng nhất mạch cũng từ đó sụp đổ, đến khi chủ nhân trỗi dậy, thì gần như đã biến mất khỏi dòng lịch sử."
Tượng đá hình người Thân Cát nói.
Hắn không phải sinh mệnh chân chính, mà giống như một loại khí linh, trong đầu có rất nhiều ký ức được chủ nhân Ma Ngọc Lâu truyền vào, có thể coi là kiến thức rộng rãi.
"Huyền Hoàng bệ hạ cũng biến mất không rõ lý do?"
Lâm Nguyên hơi sững sờ, trước đây chủ nhân Ma Ngọc Lâu cũng đột nhiên biến mất, dẫn đến Ma Ngọc Lâu suy bại, mà hiện tại Huyền Hoàng bệ hạ cũng có kết cục tương tự.
"Tiền bối có biết chủ nhân Ma Ngọc Lâu vì sao đột nhiên biến mất không?" Lâm Nguyên suy nghĩ một chút, trực tiếp hỏi.
"Chủ nhân vì sao biến mất…" Tượng đá hình người Thân Cát im lặng một hồi,"Hiện tại ngươi là thành viên hạch tâm Ma Ngọc Lâu, có một số chuyện cũng có tư cách biết."
"Trước khi chủ nhân biến mất, từng nói với ta, muốn đi đến một nơi…" Tượng đá lắc đầu nói.
"Sau đó, chủ nhân liền biến mất."
Giọng điệu của tượng đá hình người Thân Cát phức tạp.
"Đi đến một nơi." Trong lòng Lâm Nguyên dâng lên sóng lớn.
Chủ nhân Ma Ngọc Lâu am hiểu nhất chính là không gian, đại đạo không gian vô tận, cường giả Cửu Giai có thể lĩnh ngộ trọn vẹn quy tắc không gian, nhưng đó cũng chỉ là một mặt của quy tắc không gian chân chính.
Muốn biến đổi hoàn toàn quy tắc không gian thành đại đạo không gian thuộc về bản thân, đó là lĩnh vực của chí cường giả, mà cho dù cùng là đại đạo không gian, cũng không giống nhau, thậm chí không thể coi là tương tự.
Nhưng không thể nghi ngờ, tạo nghệ của chủ nhân Ma Ngọc Lâu trong phương diện không gian tuyệt đối cao đến đáng sợ, không nói đến những thứ khác, chỉ riêng việc khai mở ra Ma Ngọc không gian, có thể lặng lẽ đưa Thế Giới Thụ, Hỗn Độn chi tinh đến bên cạnh Lâm Nguyên ở chủ thế giới.
Đều là điều không thể tưởng tượng nổi.
Cần biết rằng, lúc trước chí cường giả Hạ Khiêm vì muốn đưa Trấn Thần Châu cho Lâm Nguyên, đã đặc biệt ra lệnh cho Nạp Lan phó tháp chủ tự mình chạy một chuyến.
Đó còn chỉ là trong cùng một vũ trụ.
Chỉ từ điểm này, có thể thấy được chí cường giả Hạ Khiêm trong phương diện không gian không bằng chủ nhân Ma Ngọc Lâu.
"Có phải Huyền Hoàng bệ hạ cũng đã đi đến nơi đó không?" Lâm Nguyên hỏi.
"Điều này ta không rõ." Tượng đá hình người Thân Cát lắc đầu nói: "Chủ nhân cũng không lưu lại ký ức về phương diện này."
Lâm Nguyên nghe vậy, cũng không truy hỏi, về nguyên nhân biến mất của chủ nhân Ma Ngọc Lâu… Đối với hắn hiện tại mà nói, thật sự quá mức xa xôi.
Cho dù biết được thì có thể làm gì?
Hoàn toàn vô nghĩa.
Có thời gian đó, chi bằng tìm hiểu rõ ràng cảm giác kêu gọi từ khu vực trung tâm Huyền Hoàng bí cảnh. …
Ngân Hà chủ tinh.
Một tia ba động không gian cực kỳ bí ẩn, men theo Ma Ngọc ấn ký, giáng lâm trước mặt Lâm Nguyên.
"Vi hình vũ trụ."
Lâm Nguyên nhìn quả cầu xám xịt lơ lửng trước mặt, ánh mắt hơi nóng bỏng.
Đây chính là vi hình vũ trụ hoàn toàn độc lập bên ngoài chủ thế giới, có quy tắc thời gian hoàn toàn thuộc về bản thân.
Quan trọng nhất là, vi hình vũ trụ này có thể bị Lâm Nguyên luyện hóa, tương đương với việc có thể quan sát vận hành của quy tắc thời gian bên trong từ phương diện bản chất nhất.
Mặc dù chủ thế giới cũng có quy tắc thời gian, nhưng Lâm Nguyên chỉ có thể quan sát từ bên ngoài, còn đối mặt với vi hình vũ trụ này, Lâm Nguyên lại có thể tiến vào quan sát.
Chênh lệch giữa hai bên quá lớn.
Chương 634 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]