Virtus's Reader
Ngự Thú Chi Vương

Chương 10: CHƯƠNG 10: THU HOẠCH KINH NGHIỆM

Ý tưởng ban đầu của Lộ Nhiên là hoàn thành nhiệm vụ tân thủ một cách bình thường, tránh xảy ra xung đột để sống qua một ngày. Sau này mình quen thuộc hơn với những gì đang xảy ra với mình thì hẵng lên kế hoạch và thử khiêu chiến độ khó cao hơn.

Nhưng khi hắn phát hiện giết quái không ngờ còn có thể thăng cấp, hơn nữa sức chiến đấu của Hà Tổng mạnh hơn mình tưởng nhiều. Thế là ý tưởng của hắn lung lay dữ dội.

Liệu có khả năng tăng đẳng cấp cho Hà Tổng ở nơi này không?

Dẫu sao thì phần thưởng cuối cùng hình như cũng có liên quan đến biểu hiện trong lúc thực hiện thử thách. Sống sót bằng cách cẩn thận không chiến đấu và một đường chiến đấu đến cùng nhất định sẽ có phần thưởng khác nhau chứ.

Có lẽ bí cảnh thử thách tân thủ này cũng không khủng bố như những gì mình đã nghĩ, ngược lại là một cơ hội vô cùng tốt cho người mới rèn luyện.

Lúc trước người đăng bài trên mạng thảm như vậy có thể là bởi vì bọn họ quá yếu!

Đương nhiên, cũng có thể là trong bí cảnh thật sự tồn tại kẻ địch lời hại hơn. . . Nhưng ít ra, nếu như gặp phải Miêu Yêu như lúc trước, Hà Tổng hoàn toàn có thể xử lý được!

Lộ Nhiên rất phân vân. Hắn muốn cố gắng hết sức tranh thủ cơ hội. Hắn có dự cảm chiếc thẻ màu đen thần bí này nhất định sẽ ảnh hưởng đến bố cục của thế giới, nhưng lại lo lắng bởi vì lòng tham của mình mà gặp phải nguy hiểm.

"Gâu! !"

Lúc này, Hà Tổng không ngừng dùng đến móng vuốt đào bới mặt đất, hình như muốn tìm kiếm Miêu Yêu mất tích. . .

"Dừng lại đi." Lộ Nhiên đen mặt, nói: "Nó đã hoàn toàn biến mất rồi, tiếp theo chúng ta. . . cứ đứng yên tại chỗ đi. Nhóc nghỉ ngơi một chút để khôi phục thể lực đi."

"Gâu?"

Lộ Nhiên không để ý tới Hà Tổng đang nghiêng đầu nữa. Hiện tại hắn đang cảm thấy rất không hài lòng với hiệu quả của Con Mắt Dữ Liệu.

Nếu như thông qua Con Mắt Dữ Liệu có thể nhìn thấy thanh điểm kinh nghiệm của Hà Tổng từ cấp 1 tăng lên cấp 2 thì tốt rồi, ít nhất biểu hiện ra tỉ lệ phần trăm. Nhưng đáng tiếc, bất kể thông qua Con Mắt Dữ Liệu hay là thông qua thẻ khế ước để xem xét số liệu về Hà Tổng đều không thể biết được còn cần tiêu diệt bao nhiêu con Miêu Yêu mới từ cấp 1 tăng lên đến cấp 2.

Tuy nhiên, Lộ Nhiên cũng có một phát minh mới. Hắn đã phát hiện ra Con Mắt Dữ Liệu cũng có thể xem xét tin tức của mình.

[Chủng tộc]: Nhân loại

[Đẳng cấp ngự thú]: Thực tập

[Kỹ năng ngự thú]: Không

Vẫn là tin tức vô cùng đơn giản, điều duy nhất Lộ Chính quan tâm là kỹ năng ngự thú.

Trog bảng thuộc tính của Hà Tổng cũng có một dòng kỹ năng.

Nhưng cho dù là Hà Tổng hay là chính bản thân hắn, mục kỹ năng đều biểu hiện là không. . . Đến cùng như thế nào mới có khả năng thu được kỹ năng?

Nếu như lấy được kỹ năng,

Có lẽ lực chiến đấu của bọn hắn còn có thể tăng lên một chút.

"Vừa rồi chúng ta đã chiến đấu một trận ở đây nên đã gây ra tiếng động không nhỏ..."

"Nói không chừng sẽ hấp dẫn kẻ địch mới tới đấy, chúng ta chỉ cần ở chỗ này ôm cây đợi thỏ là được rồi. Nơi đây cũng khá rộng rãi, nếu như gặp phải kẻ địch thì cũng có thể đứng ở thế chủ động."

Lộ Nhiên mở miệng giải thích cho Hà Tổng. Ở lại 'điểm mới sinh' này vẫn tốt hơn là chui vào mấy bụi cỏ phức tạp kia chứ.

Đây là quyết định cuối cùng của Lộ Nhiên, tùy vào số mệnh.

"Ách ô!" Hà Tổng gật đầu, tỏ vẻ tuân mệnh.

Ở trong nhận thức của nó, Lộ Nhiên chịu trách nhiệm suy nghĩ, nó chịu trách nhiệm đánh nhau là xong việc.

"Cảnh giới bốn phía."

Trong khi chờ đợi con mồi tìm đến, Lộ Nhiên cũng không nhàn rỗi. Hắn đang sử dụng Con Mắt Dữ Liệu để quan sát.

Dẫu sao căn cứ theo thông báo thì Con Mắt Dữ Liệu không những nhìn được tin tức của sinh vật mà còn có thể nhìn thấy tin tức của tài nguyên.

Tài nguyên là cái gì?

Sau một phen thăm dò, Lộ Nhiên thật đúng là có phát hiện không nhỏ.

Dùng Con Mắt Dữ Liệu nhìn cỏ dại, cây cối bình thường thì sẽ không có biểu hiện gì, nhưng mà gần đó thật sự có một chút thực vật kỳ lạ làm cho Lộ Nhiên phát hiện ra tác dụng.

Ví dụ như hắn phát hiện dưới một thân cây có một loại nấm màu đỏ.

[Tên]: Nấm Cầm Máu

[Đẳng cấp]: Bình thường

[Giới thiệu]: Đập nát bôi lên vết thương là có thể để cho miệng vết thương chậm rãi khép lại, không nên ăn nếu không sẽ xuất hiện ảo giác trông thấy người đang khiêu vũ.

Ngoài ra, hắn phát hiện trên một cái cây nhỏ hoàn toàn khác với những cây đại thụ ở xung quanh có một loại quả màu xanh.

[Tên]: Quả Mộc Lân

[Đẳng cấp]: Bình thường

[Giới thiệu]: Trái cây có cùi mọng nước, có cảm giác no rất mạnh sau khi ăn có thể khôi phục một lượng năng lượng cơ thể nhất định. Quả Mộc Lân rất được côn trùng yêu thích, sau khi ăn có xác suất cao bổ sung được protein.

"May mà không có lập tức rời khỏi, gần đây không ngờ lại có nhiều tài nguyên như vậy. Nhưng những tài nguyên này thật khó tin. . ." Lộ Nhiên đau dạ dày. Nếu như lúc nãy bọn hắn chạy đi luôn thì chưa chắc đã tìm được những loại tài nguyên như ở đây.

Không cần biết mấy thông báo kia có lừa người không, nhưng bọn họ chỉ cần dựa vào hai tài nguyên này giữ vững vị trí và không gặp phải sinh vật quá mạnh mẽ thì có lẽ kiên trì một ngày hoàn toàn không thành vấn đề gì.

"Mấy thứ này có lẽ có thể sử dụng được nhỉ?" Bởi vì vừa rồi nhìn thấy Miêu Yêu tan biến nên Lộ Nhiên đang lo mình hái Nấm Cầm Máu và Quả Mộc Lân xuống sau đó chúng nó cũng sẽ biến mất không thấy đâu nữa.

Nhưng sự thật chứng minh Lộ Nhiên suy nghĩ nhiều. Hắn thử hái một cây Nấm Cầm Máu và thấy Nấm Cầm Máu không tan biến, xem ra chỉ là không thể mang ra khỏi bí cảnh thôi.

"Không tệ." Hai mắt Lộ Nhiên tỏa sáng. Có mấy thứ này thì hắn có niềm tin để cho Hà Tổng đánh quái cày kinh nghiệm thật tốt rồi.

Chương 11: Hy vọng thăng cấp

Hả?

"Ách ô. . ." Trong lúc tâm trạng của Lộ Nhiên đang rất không tệ, hắn đột nhiên cảm thấy một luồng khí nóng truyền đến. Chỉ thấy Hà Tổng không biết đã chạy tới từ khi nào. Nó nhìn Nấm Cầm Máu, thở hồng hộc phun ra khí nóng, nước bọt chảy tong tỏng, hình như đang hỏi Lộ Nhiên xem có thể ăn được không.

"Không phải trước khi đến đây nhóc đã ăn rồi sao? ? ?"

"Gâu!"

"Mới chỉ là đánh một chầu, làm sao có thể tiêu hóa hết được. Đây là thuốc để thoa ngoài da, không phải đồ ăn. Ở nơi đây, nếu không được anh cho phép thì nhóc không được ăn linh tinh đâu đấy."

"Gâu."

"Không được là không được."

Lộ Nhiên và Hà Tổng trao đổi một phen, thấy ánh mắt ghét bỏ của Lộ Nhiên, Hà Tổng rốt cuộc từ bỏ qua ý định ăn Nấm Cầm Máu. Thật ra so với ăn thịt, Husky nhà Lộ Nhiên càng ưa thích ăn rau quả hay hoa quả, những thứ không phải thịt. Bởi vậy nó còn có một cái tên khác là Chó Rau.

Tiếp đến, Lộ Nhiên gian nan hái Quả Mộc Lân xuống. Tuy rằng trước khi tới đây hắn và Hà Tổng đã ăn cơm rồi, nhưng nhiều lắm cũng chỉ có thể kéo dài nửa ngày, đến lúc bọn họ bắt đầu đói thì các phương diện năng lực chắc chắn sẽ suy giảm.

Lúc này, Quả Mộc Lân có thể khôi phục một phần thể lực nhất định, có thể chắc bụng và giải khát là thực phẩm vô cùng quan trọng.

Một khoảng thời gian sau đó.

Lộ Nhiên đã hái hết tẩt cả Quả Mộc Lân và Nấm Cầm Máu ở gần đó.

Tính từ lúc bọn họ mới đi vào đến hiện tại đã qua nửa giờ.

Làm cho Lộ Nhiên cạn lời là bọn họ đợi mãi ở đây mà chẳng thấy có kẻ địch nào xuất hiện cả.

"Chẳng lẽ lại phải chủ động xuất kích?" Lộ Nhiên nhướng mày, nhưng sau một khắc, biểu cảm của hắn lập tức thay đổi.

Sa sa sa ———

Hà Tổng đang híp mắt nằm rạp trên mặt đất cũng đột ngột mở to mắt và trở nên cảnh giác.

Bởi vì âm thanh quen thuộc lại lần nữa vang lên.

"Bé cưng kinh nghiệm đến rồi!"

"Gâu Gâu!"

Tuy nhiên, Lộ Nhiên không vui vẻ được lâu, bởi vì, thanh âm sàn sạt vang lên từ... bốn phương tám hướng.

Trái tim Lộ Nhiên thắt lại. Lần này có rất nhiều sinh vật tới đây... Tuyệt không phải chỉ có một con!

Một lát sau.

Một giọt mồ hôi từ trên mặt Lộ Nhiên chảy xuống.

Lùm cây màu đen lần nữa bị xé mở, năm cái bóng xuất hiện từ trong đó.

Hà Tổng: ...

Lộ Nhiên: ...

Ha ha, đây là bí cảnh tân thủ cấp dễ á? Lộ Nhiên lờ mờ.

Hắn hoài nghi người sáng tạo ra bí cảnh đang nhằm vào hắn! Hắn không bật hack đâu mà!

Lộ Nhiên da đầu run lên.

1,2, 3,4, 5...

Vậy mà có những 5 con Miêu Yêu xuất hiện!

Mẹ kiếp! Thì ra Miêu Yêu có tập tính quần cư à?

5 con Miêu Yêu trước mắt đang nhìn chằm chằm vào nhóm Lộ Nhiên.

Nếu như vẻn vẹn chỉ là năm con Miêu Yêu thì cũng đành.

Nhưng mà Lộ Nhiên còn phát hiện ra trong số 5 con Miêu Yêu vừa đến này lại có một con rất khác với bốn con còn lại.

Bốn con còn lại đó cũng xấp xỉ với con Miêu Yêu lúc trước, dáng người của bọn chúng còn kém xa Hà Tổng.

Nhưng mà một con khác biệt kia lại lớn hơn những con còn lại hẳn một vòng. Vóc dáng của nó phải bằng Hà Tổng lúc ban đầu, thân hình cũng không gầy gò như những con Miêu Yêu khác, ngược lại cơ bắp cuồn cuộn.

[Chủng tộc]: Miêu Yêu

[Thuộc tính]: Chưa thức tỉnh

[Đẳng cấp chủng tộc]: Siêu phàm trung cấp

[Cấp bậc trưởng thành]: Cấp 3

Lộ Nhiên dùng Con Mắt Dữ Liệu nhìn một lượt, lập tức nhếch nhếch khóe môi, là một con Miêu Yêu cấp 3...

Giờ phút này, Lộ Nhiên rất muốn nói 'hay là chúng ta chơi bài chuồn đi'.

Tuy rằng Hà Tổng vô cùng dũng mãnh, nhưng song quyền nan địch tứ thủ.

Nhưng mà vấn đề là năm con Miêu Yêu này hiển nhiên đã bao vây bọn họ rồi, muốn chạy cũng không chạy nổi...

Làm sao bây giờ.

Để cho Hà Tổng tiến vào trạng thái kia à?

Lúc trước Lộ Nhiên nói trạng thái của Hà Tổng là trạng thái bình thường, vậy thì dĩ nhiên là có trạng thái không bình thường rồi.

Nếu như coi siêu năng lực và giấc mơ kỳ quái của Lộ Nhiên như một căn bệnh.

Thật ra, không chỉ có mỗi mình Lộ Nhiên bị bệnh.

Hà Tổng cũng có. Có lẽ, đây cũng là lý do hai bên có duyên gặp nhau.

Nó đánh một trận đến trạng thái hưng phấn sẽ mất đi lý trí, mất cảm giác đau và chẳng khác nào một con chó điên.

Ở trong trạng thái này, Hà Tổng hình như có thể hoàn toàn kích phát được tiềm lực của mình, giúp cho sức chiến đấu được gia tăng một khoảng lớn.

Trước mắt, chỉ có Thần Giao Cách Cảm của Lộ Nhiên có thể làm thức tỉnh trạng thái này của Hà Tổng.

Hà Tổng còn có tiềm năng ẩn giấu chính là nguồn gốc Lộ Nhiên tin tưởng vào sức chiến đấu của nó đến vậy.

Nhưng thật ra, Lộ Nhiên không muốn làm cho Hà Tổng tiến vào trạng thái này.

Hắn vẫn luôn cảm giác trạng thái này hơi có vẻ nguy hiểm, hơn nữa mỗi lần rời khỏi cái trạng thái này, Hà Tổng đều bị hôn mê mất một lúc.

"Được rồi, đi một bước tính một bước vậy."

"Không cần để ý đến anh, nhanh chóng làm giảm quân số của chúng nó đi."

"Đồng thời tập trung vào con Miêu Yêu thủ lĩnh kia nữa."

Vì đã có kinh nghiệm chiến đấu lúc trước nên Lộ Nhiên thích ứng được khá nhanh. Hắn lập tức truyền đạt chỉ lệnh cho Hà Tổng.

Trong lúc hái trái cây, Lộ Nhiên cũng tìm được vũ khí mới, là một cây gậy gỗ rất vừa tay.

Cây gậy gỗ này khá cứng, phối hợp với nhận tố chất thân thể đã được cường hóa, Lộ Nhiên cảm giác chỉ cần mình không bị móng vuốt của Miêu Yêu làm bị thương ở cổ thì hắn vẫn có cơ hội rất lớn tiêu diệt được một con.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là mấy con Miêu Yêu cấp thấp kia thôi.

Nếu như là con Miêu Yêu cấp 3 có kích thước cực lớn kia, Lộ Nhiên cảm giác mình rất khó đối phó được với nó.

Cho nên, con này phải nhờ vào Hà Tổng rồi.

"Meow ô! ! !"

Tuy nhiên! Khá bất ngờ là dường như thủ lĩnh Miêu Yêu cũng không có ý định ra tay trước.

Nó gầm rú một tiếng, bốn con Miêu Yêu cấp 1, cấp 2 kia vọt lên trước.

Có lẽ là cảm thấy Hà Tổng đáng sợ hơn nên mục tiêu của bọn nó giống nhau một cách thần kỳ. Sau khi nhảy lên, bọn chúng đồng loạt phóng về phía Hà Tổng và vung ra những móng vuốt sắc lẹm, đồng thời tất cả đều phớt lờ Lộ Nhiên.

Vù vù!

Một hòn đá bay ra.

"May mắn ghê, không ngờ lại đáp trúng."

Chương 12: Lên cấp 2

Chớp mắt một cái, có ba con Miêu Yêu thành công đến gần Hà Tổng, về phần một con chậm hơn mấy con kia là bảo vì trong lúc đang lao lên, nó đột nhiên bị một tảng đá đập trúng đầu, thế là mặt nó đơ ra.

Một tay cầm gậy, một tay ném viên đá, Lộ Nhiên nhìn thấy con Miêu Yêu bị mình đập trúng quay sang nhìn mình bằng ánh mắt hung ác thì càng cầm chặt gậy gỗ hơn.

Cùng lúc đó, Hà Tổng đã bắt đầu chiến đấu với ba con Miêu Yêu. Nó vẫn thể hiện ra sức chiến đấu mạnh mẽ vô cùng như vừa rồi, chỉ vừa mới lao vào mà nó đã cắn nát cổ một con Miêu Yêu, máu tươi bắn tung tóe. Lại là giết chết trong nháy mắt.

Nhưng mà với tình cảnh hiện tại thì nó cũng chỉ có thể lập tức đánh tan một con, công kích của hai con Miêu Yêu còn lại không hề nghi ngờ đã rơi vào trên người Hà Tổng. Móng vuốt lóe sáng, chỉ trong chớp mắt, phần lưng và cạnh thân của Hà Tổng đã bị xé nứt, máu tươi tuôn ra, da thịt nứt ra.

"Ách ô! ! !" Hà Tổng cảm nhận được đau đớn kinh khủng, hai con ngươi màu lam hiện lên tơ máu. Nó nổi giận vọt tới con Miêu Yêu gần mình nhất. Tuy rằng, hiện tại Lộ Nhiên rất muốn để ý đến tình hình của Hà Tổng, nhưng mà hắn vừa mới hấp dẫn sự chú ý của một con Miêu Yêu, vì vậy tình huống lúc này của hắn cũng vô cùng nguy hiểm.

Trong lúc Hà Tổng và ba con Miêu Yêu đang vần nhau, Lộ Nhiên cầm cây gậy gỗ trong tay và vọt tới, mà con Miêu Yêu bị đập trúng cũng bay lên trời, một móng vuốt vồ tới.

Lộ Nhiên vung vẩy cây gậy gỗ. Hắn nhìn ra Miêu Yêu muốn dùng móng vuốt sắc bén xé rách vũ khí của hắn. Với sự sắc của móng vuốt Miêu Yêu, cây gậy gỗ này thật sự có khả năng bị xé rách, tuy nhiên Lộ Nhiên cầm vũ khí có cán dài trong tay dĩ nhiên sẽ không đối đầu trực tiếp với nó mà dùng ưu thế về chiều dài của vũ khí cán dài, hắn trực tiếp thay đổi quỹ đạo tấn công thế là tránh được móng vuốt đang nhào đến của đối phương. 'Bộp' một tiếng, cây gậy gỗ đập lên người Miêu Yêu làm cho nó bị đập bay ra cách xa vài mét.

"Có lẽ phải vót cây gậy gỗ nhọn hơn mới được."

Nhìn thấy Miêu Yêu bị mình đánh bay ra ngoài, Lộ Nhiên lập tức theo sát phía sau. May mà trước đó hắn đã từng tập võ! Từ nhỏ hắn đã giao tiếp với các động vật khó thuần phục, trong đó không thiếu những con chó không nghe cỡ lớn. Nếu là người bình thường đối mặt với tình cảnh này chắc chắn đã sợ chết khiếp rồi.

Có thể nói, thật ra Hà Tổng nghe lời như bây giờ cũng có một phần là nhờ vào biện pháp giáo dục gậy gộc của Lộ Nhiên nên mới huấn luyện nó được như vậy.

Nếu không còn ai vẫn luôn áp chế ham muốn chiến đấu của nó được!

Cũng chỉ có giọng nói của Lộ Tổng mới được Hà Tổng công nhận!

Lúc này, mục tiêu của Lộ Nhiên là nhanh chóng tiến đến tặng cho cái đầu của Miêu Yêu một gậy nữa. Đáng tiếc, một gậy vừa rồi rõ ràng không nguy hiểm đến tính mạng. Miêu Yêu rơi xuống đất nhưng chỉ trong một cái chớp mắt đã linh hoạt đứng dậy và lần nữa hung ác vọt tới.

"Vô dụng thôi!" Lộ Nhiên thầm nghĩ, dự định lặp lại chiêu cũ.

Tuy nhiên, ngay khi Lộ Nhiên vô cùng tập trung tinh thần, đột nhiên, một tiếng gầm rú làm cho Miêu Yêu đang chuẩn bị phát động công kích lần nữa đột nhiên đứng hình. Dường như nó bỏ qua tiến công, lập tức dừng lại, sau đó lui về phía sau vài bước.

Tiếng kêu này làm cho Lộ Nhiên đanh mặt lại. Hắn nhanh chóng nhìn về phía vậy thì Thủ lĩnh Miêu Yêu, tưởng nó muốn ra tay. Vừa rồi chính là nó gầm rú.

Nhưng mà, làm cho Lộ Nhiên kinh ngạc chính là 'thủ lĩnh Miêu Yêu' ở đằng xa sau khi kêu một tiếng không ngờ lại không phát động công kích nữa mà nhìn hắn thật sâu bằng đôi mắt cực kỳ nhân tính hóa, sau đó lập tức quay người rời đi.

Cùng lúc đó, ngoại trừ con Miêu Yêu bị Hà Tổng cắn đứt cổ, hai con còn lại cũng đều lựa chọn lui về phía sau, giống như là muốn đi theo thủ lĩnh Miêu Yêu rời khỏi.

"Ngao ô o o o ——" Thấy thế, Hà Tổng dường như còn muốn đuổi theo, nhưng Lộ Nhiên lập tức hạ lệnh: "Đợi đã."

Mệnh lệnh của Lộ Nhiên rất có tác dụng. Nghe thấy vậy, Hà Tổng mặc dù còn giữ vẻ hung mãnh, nhìn chằm chằm theo đám Miêu Yêu đang lui về phía sau, nhưng cũng đã bắt đầu áp chế hung tính của mình.

Một trong những điều kiện để Hà Tổng tiến vào trạng thái chó điên chính là bản thân nó bị thương thấy máu, hiện tại đã đạt được điều kiện này rồi.

Nhưng mắt thấy đàn Miêu Yêu chủ động rút lui, Lộ Nhiên lại do dự.

Trong lúc đó, Lộ Nhiên vừa giằng co với bốn con Miêu Yêu vừa nhìn chúng nó hoàn toàn lui vào trong rừng.

Mà ngay khi Miêu Yêu tan biến, Lộ Nhiên cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm. Hắn thả lỏng toàn thân và nhìn về phía hai tay đang run run của mình.

Tuy rằng không biết tại sao thủ lĩnh Miêu Yêu kia lại hạ lệnh rút đi, nhưng nếu như tiếp tục chiến đấu thì rõ ràng hắn và Hà Tổng là bên bất lợi, cho dù có giành được chiến thắng cuối cùng thì cũng chỉ là thắng thảm, sẽ bị thương nặng.

Hắn vẫn muốn hỏi một câu, đây chính là thử thách tân thủ ấy hả?

"NGAO." Mà lúc này, Hà Tổng có vẻ đang rất buồn bực. Nó cảm thấy rất không hài lòng với chiến lực của bản thân khi không thể một phát xuyên năm. Về phần 1 VS 5. . . Nó cảm thấy mình không thể thua được.

"Xin lỗi Hà Tổng nhé, tình hình ở nơi đây quá phức tạp, không thể để cho nhóc thỏa thích chiến đấu được. Lần sau đi. . . Hả? Đợi chút đã." Nói một hồi, Lộ Nhiên mới chú ý tới chuyện Hà Tổng dường như đã có chút thay đổi.

[Chủng tộc]: Chó Đồng Tuyết

[Thuộc tính]: Chưa thức tỉnh

[Đẳng cấp chủng tộc]: Siêu phàm trung cấp

[Cấp bậc trưởng thành]: Cấp 2

[Kỹ năng]: Không

Thật không ngờ, vừa rồi Hà Tổng tiêu diệt thêm một con Miêu Yêu đã gia tăng cấp bậc trưởng thành lên tới cấp 2, các thuộc tính rõ ràng cũng được tăng lên.

Chính là bởi vậy, tuy rằng mới vừa rồi bị hai con vồ trúng, nhưng Hà Tổng vẫn kịp phản ứng, trong chớp mắt đã đánh bay Miêu Yêu bên người ra xa mấy mét, mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Chương 13: Xảy ra chuyện bất ngờ

Sự biến hóa của Hà Tổng làm cho Lộ Nhiên mừng rỡ.

"Có lẽ là thủ lĩnh Miêu Yêu đã nhận ra khí tức của Hà Tổng trở nên mạnh mẽ nên mới quyết định lui lại."

"Chúng nó chắc hẳn cũng thấy chúng ta rất xa lạ."

"Nguyên nhân chính là như vậy cho nên thủ lĩnh Miêu Yêu có đẳng cấp cao mới để cho thuộc hạ thăm dò."

"Mà kết quả thăm dò là Hà Tổng có thể trong nháy mắt giết chết một con Miêu Yêu cấp thấp, hơn nữa hình như càng đánh càng hăng, khí tức còn có xu hướng dần dần tăng lên."

"Tuy rằng chúng nó chiếm cứ ưu thế về số lượng, nhưng mà thủ lĩnh Miêu Yêu không dám đánh bạc, không dám mạo hiểm vì hai con mồi mà làm cho mình có bị thương."

"Trong tự nhiên, nếu như một kẻ săn mồi bị thương trong quá trình săn bắt thì kết quả chờ đợi nó là địa vị của bản thân ở trong tộc quần bị giảm xuống, cùng với nguy hiểm chí mạng đến từ thiên địch."

"Hình chiếu sinh vật ở nơi đây tuy rằng có thuộc tính công kích rất mạnh, nhưng đi săn có lẽ cũng chỉ vì thức ăn chứ không phải chỉ đơn thuần là công kích không suy nghĩ và vẫn bảo lưu lại một chút bản năng tự nhiên của sinh vật. Nói cách khác, suy đoán ban đầu của mình không sai. Trong trận chiến cũng không nhất định phải giành được chiến thắng, chỉ cần để cho đối thủ sợ hãi không dám chiến đấu là có thể sống sót."

Trong nháy mắt, Lộ Nhiên đã phân tích rõ ràng tình huống vừa rồi. Tuy rằng không biết đúng hay không, nhưng trước mắt cũng có thể coi là một hàm ý trong đó.

"Tóm lại, Hà Tổng, trước tiên hãy nhanh chóng chữa trị vết thương đi đã." Lộ Nhiên nhìn về phía miệng vết thương của Hà Tổng lại lập đại công, tiếp đó lại nhìn về phía Nấm Cầm Máu mới hái lúc nãy: "Tuy rằng không biết vật này có hiệu quả thật không, nhưng hiện tại cũng chỉ có thể dựa vào nó."

Hi vọng thứ này sẽ có hiệu quả tốt hơn những loại thuốc trị thương mà hắn đã chuẩn bị ở nhà.

"Gâu." Thấy Lộ Nhiên nói vậy, Hà Tổng gật đầu.

"Gâu?"

Tuy nhiên một giây sau, khi Hà Tổng đang đi về phía Lộ Nhiên để chữa thương lại đột nhiên cảm thấy khó hiểu và ngơ ngác nhìn về phía cổ của Lộ Nhiên.

Chỗ đó không biết từ lúc nào lại phát ra tia sáng màu vàng.

Đó là mặt dây chuyền bùa hộ mệnh hình sừng hươu gia truyền của Lộ Nhiên. Không biết từ lúc nào nó lại bắt đầu tỏa ra tia sáng yếu ớt.

Biến hóa bất ngờ này chính là nguyên nhân cản trở bước chân của Hà Tổng.

Càng đến gần tia sáng màu vàng, Hà Tổng càng có một cảm giác như huyết mạch bị áp chế, phảng phất như gặp phải một con hổ mạnh mẽ, làm cho ánh mắt của nó cũng thanh tịnh hơn không ít.

Tia sáng này càng ngày càng mạnh. Mới đầu còn ảm đạm, nhưng lúc này, ngay cả Lộ Nhiên cũng bắt đầu chú ý tới sự thay đổi của mặt dây chuyền trên cổ mình. Nhìn thấy vậy, hắn cũng tỏ ra rất hoang mang.

Bởi vì vào bí cảnh hắn mới thu được Con Mắt Dữ Liệu, cho nên giờ phút này. . . giờ phút này không ngờ trước mắt hắn lại hiện lên số liệu của bùa hộ mệnh gia truyền mà mình mang theo từ thế giới bên ngoài!

[Tên]: Sừng Gãy Hươu Thần

[Đẳng cấp]: Sử thi

[Giới thiệu]: Sừng Hươu Thần trong truyền thuyết, sau khi hấp thu lực lượng trong rừng rậm có năng lượng tự nhiên nồng đậm đã thai nghén ra tác dụng chữa trị.

Điều này sao có thể!

Nhìn thấy sự thay đổi của mặt dây chuyền, lúc này, trong đầu Lộ Nhiên loạn như tơ vò.

Đồ gia truyền nhà mình đây mà? Sau khi đi vào không chú ý... Nó cũng vào được đây à?

Chỉ là, biến hóa lúc này của nó cũng quá kinh người đi.

Vốn dĩ, bởi vì siêu năng lực của bản thân và chiếc thẻ màu đen xuất hiện, Lộ Nhiên cảm thấy cái thế giới này rất kỳ lạ, nhất định có gì đó không muốn cho mọi người biết.

Mà bây giờ, phát hiện ngay cả đồ gia truyền nhà mình cũng có lai lịch không tầm thường, Lộ Nhiên lại càng kinh ngạc hơn.

Hắn tỏ ra nghi ngờ.

Hắn nhìn vào thẻ khế ước màu đen đang trôi nổi giữa biển tinh thần của mình.

Đầu hắn vẫn như một đống bột nhão.

Cho nên, những lực lượng siêu nhiên này cũng không phải dạo gần đây mới xuất hiện ở thời hiện đại!

Mà từ xưa đến nay, không biết từ bao nhiêu năm trước đã tồn tại rồi!

Đồ gia truyền nhà mình chắc chắn có quan hệ gì đó với một loạt lực lượng siêu nhiên này.

"Có quá nhiều điểm mình vẫn chưa biết rõ."

"Hoặc là tổ tiên nhà mình cũng có người được chiếc thẻ màu đen chọn trúng và đã trở thành ngự thú sư? Cái sừng hươu này là do bọn họ lấy ra từ trong bí cảnh sao?"

"Tuy nhiên, nếu như chiếc thẻ màu đen đã tồn tại từ xa xưa, vậy tại sao một mực không có tin tức gì về chuyện này được truyền ra..."

"Nếu như không có người viết bài kia, nếu như không có chiếc thẻ màu đen đột ngột xuất hiện ở trên tay mình..."

"Tóm lại, đến cùng có bao nhiêu người bị cái địa phương quỷ quái này chọn trúng và trở thành ngự thú sư nhỉ?"

"NGAO, NGAO!" Trong lúc Lộ Nhiên đang trầm tư suy nghĩ, con chó ngốc Hà Tổng vốn đang trợn mắt nhìn mặt dây chuyền đột nhiên tỉnh táo lại vì vết thương đau đớn và gào rú thảm thương.

Đau quá đau quá đau quá...

Tiếng kêu của nó làm cho Lộ Nhiên đang trầm ngâm suy nghĩ chợt bừng tỉnh và nhanh chóng phản ứng lại. Hắn nói:

"Để anh dùng cái này chữa cho nhóc." Năng lực chữa trị đến từ Hươu Thần có đẳng cấp sử thi hiếm có, chắc sẽ mạnh hơn Nấm Cầm Máu mọc đầy đất chứ nhỉ?

Mặt dây chuyền này lúc trước hẳn là ở trong trạng thái phủ đầy bụi, đã mất đi năng lực vốn có, cho nên ngay từ đầu mới không kiểm tra ra.

Mà bây giờ, bởi vì hắn tới nơi này nên nó hấp thu được 'năng lượng siêu nhiên' và khôi phục lại, hẳn là như vậy.

"Năng lực chữa trị."

Lộ Nhiên đang cầm Nấm Cầm Máu trong tay, đột nhiên hắn nhìn sang Hà Tổng và nắm lấy mặt dây chuyền.

Trong chớp mắt, cảm giác quen thuộc như khi cầm thẻ khế ước lại trở về.

Lộ Nhiên hít sâu một hơi.

Khóa chặt ý nghĩ mong muốn chữa trị cho Hà Tổng lên chúng nó.

Trong nháy mắt tiếp theo, mặt dây chuyền Hươu Thần lập tức tản ra ánh sáng vàng óng ánh!

Ngay sau đó, ánh sáng vàng bao trùm lên miệng vết thương của Hà Tổng. Bằng mắt thường Lộ Nhiên có thể thấy được một cảnh tượng không nói nên lời.

Chương 14: Giết quái thăng cấp

Trên người Hà Tổng vốn dĩ có vết thương bị rách toạc, nhưng giờ phút này... lại đang nhanh chóng khôi phục.

Chỉ trong vòng vài giây đồng hồ, vết thương vốn đang be bét máu đã lập tức khôi phục như lúc ban đầu, ngay cả vết sẹo cũng không để lại.

Ngoại trừ mấy vết thương vừa khôi phục không mọc ra lông chó, còn lại gần như được chữa trị đến tình trạng hoàn mỹ!

Thậm chí, Hà Tổng còn cảm giác thân thể trở nên ấm áp, dường như đã nhận được cỏ cây bồi dưỡng.

"A ô!" Chỉ một cái chớp mắt, Hà Tổng lần nữa kinh ngạc đến ngây người, không rõ chuyện gì xảy ra.

Mà Lộ Nhiên cũng vô cùng mừng rỡ.

Hắn nhanh chóng ấn vào vết thương vừa rồi của Hà Tổng, nói: "Nhóc bị trụi lông rồi, nhưng cũng trở nên mạnh mẽ hơn, da thịt lại cứng rắn hơn không ít!"

"Gâu!" Hà Tổng sững sờ, vừa đau lòng vừa cúi đầu nhìn về phía thân thể của mình, nhưng trong nháy mắt lại say mê nhìn về phía sừng hươu trên tay Lộ Nhiên.

"Tuy rằng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng mà hình như chúng ta vô địch rồi." Lộ Nhiên cười.

Được rồi, vấn đề về đồ gia truyền thì để trở về rồi hẵng nghĩ tiếp.

"Gâu Gâu! !" Đôi mắt của Hà Tổng lập lòe như đèn flash tương tự. Nó điên cuồng gật đầu, chỉ cảm thấy bây giờ, không chỉ 5 con mèo mà cho dù là 50 con nó cũng dám đánh một trận!

Thứ này quả thực quá mạnh. Có thứ này trong tay, chỉ cần không phải bị giết chết trong nháy mắt thì có vết thương nào không thể khôi phục?

"Đừng quá mức."

Lộ Nhiên nói: "Không thể đặt hết hi vọng vào tổ tiên che chở được. Nhưng bởi vì chuyện bất ngờ vừa rồi nên kế hoạch sẽ được thay đổi một chút."

Hắn nắm chặt mặt dây chuyền và hít sâu một hơi, trong đầu nhớ lại khuôn mặt của mẹ.

Tuy rằng không biết mặt dây chuyền Hươu Thần là như thế nào, nhưng Lộ Nhiên hiểu rõ, thứ này bây giờ là chỗ dựa lớn nhất của bọn họ. Sự an toàn của bọn họ tại bí cảnh thử thách này... Tính khả thi của kế hoạch đi săn quái luyện cấp lần nữa được tăng lên trên phạm vi lớn. . . .

Bởi vì đã lấy được đạo cụ cấp sử thi, Lộ Nhiên cảm giác nếu còn không xông pha thì thực có lỗi với đồ gia truyền mà tổ tiên lưu lại.

Làm thịt hai con Miêu Yêu giúp cho Hà Tổng từ cấp 1 lên đến cấp 2, như vậy từ cấp 2 đến cấp 3 thì sao?

Lộ Nhiên muốn Hà Tổng ở trong này cố gắng hết sức gia tăng đẳng cấp, thu được chiến lực càng mạnh hơn.

Chậm một bước là chậm nhiều bước, đạo lý này phù hợp với bất kỳ hoàn cảnh nào. Nếu như điều kiện cho phép, Lộ Nhiên không có ý định bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể thu hoạch được tài nguyên.

Tương lai nếu quả thật có nguy cơ gì, bản thân có đủ thực lực mới có thể bảo vệ mình và những người mình quý trọng được tốt hơn.

Vì sao mình không thể là 'cao nhân'?

Cũng nên có người đứng ở đỉnh cao của thế giới chứ.

Mình có thể giành giải cao nhất trong cuộc thi đấu côn trùng, vậy thì vì sao không thể ngự thú?

"Tiếp tục trở nên mạnh mẽ như thế này thì cho dù giấc mơ kia biến thành hiện thực, mình cũng có thể có thể ngăn cản những quái thú kia hủy diệt thành phố nơi mình sinh sống."

Lộ Nhiên lại nghĩ tới giấc mơ kia thế là có thêm thật nhiều động lực.

Bốn giờ sau.

Trong rừng sâu.

"Đồ đần, không phải anh đã nói rồi à? Mặc dù chúng ta có vật có thể trị chữa vết thương, nhưng vẫn tránh bị thương hết sức biết chưa!"

Sau khi Lộ Nhiên và Hà Tổng khôi phục lại, bởi vì đã có dã tâm càng lớn hơn nên cả hai bắt đầu đi chủ động tìm kiếm con mồi.

Trong lúc này, bọn họ cũng gặp được mấy loại sinh vật siêu phàm mới.

Đa số đều từ cấp 1 đến cấp 3.

Đẳng cấp chủng tộc đa phần là siêu phàm sơ cấp.

Như Thỏ Có Răng là một loại thỏ có thuộc tính công kích rất mạnh, thích tìm đường chết!

Như Thú Chuột Mập nhìn qua còn lớn hơn cả một con vịt, nhìn nó rất tinh xảo.

Đáng tiếc không có dụng cụ, hơn nữa chỉ là ảo ảnh, nếu không với tính cách của Lộ Nhiên, hắn sẽ giải phẫu nghiên cứu những sinh vật chưa từng nhìn thấy này.

Những sinh vật này đều không có ngoại lệ, cho dù cao hơn 1,2 cấp thì ở trước mặt Hà Tổng cũng không hề có phần thắng.

So sánh với những sinh vật mới đó, những con Miêu Yêu kia còn khó đối phó hơn một chút. Dẫu sao nơi đây được gọi là Rừng Miêu Yêu, những sinh vật này có lẽ chỉ là thức ăn của Miêu Yêu thôi.

Điều này làm cho Lộ Nhiên cảm thấy mấy sinh vật đó mới phù hợp với độ khó của bí cảnh tân thủ.

Tuy nhiên, trừ mấy loại đó thì cũng có một vài tên khó đối phó, ví dụ như Hà Tổng vừa giải quyết xong một con rắn lớn màu xanh cấp 3 thuộc chủng tộc siêu phàm trung cấp.

Đương nhiên, Hà Tổng cũng bị thương không nhẹ.

Có lẽ là suốt quãng đường này, năng lực chữa trị của mặt dây chuyền Hươu Thần dần dần để cho Hà Tổng có cảm giác an toàn, thế là phong cách chiến đấu của nó càng ngày càng thô bạo. Để giành chiến thắng, nó đã bắt đầu sử dụng phương thức lấy tổn thương đổi tổn thương, chiến đấu một cách tàn bạo.

Ở trong tự nhiên, đây là đấu pháp vô cùng cực đoan. Dẫu sao trong tự nhiên, đa số sinh vật chiến đấu là vì sinh tồn và tìm kiếm đồ ăn, bản thân bị thương thì chẳng khác nào đang dần rơi xa sự sống. Tuy nhiên Hà Tổng không quan tâm những chuyện này. Nó rất nhanh tìm ra một phương thức chiến đấu mới làm cho Lộ Nhiên không thể không tán thưởng thiên phú của nó.

Nhưng như vậy là quá liều lĩnh, dễ gặp chuyện không may!

Ví dụ như con rắn này có độc! May mà trên đường đi bọn họ đã hái được loại cỏ giải độc.

"Gâu." Hà Tổng đè con rắn xuống đất rồi lộ ra vẻ mặt vô tội.

Lúc này, đẳng cấp của nó đã lên tới cấp 3.

Vì vậy Hà Tổng và Lộ Nhiên đều cực kỳ phấn khích.

Nếu như có thể duy trì tốc độ thăng cấp như thế này thì trong vòng 24 giờ đồng hồ này, có lẽ bọn họ có thể cam đoan suốt cả cuộc hành trình sẽ giữ vững tinh thần chiến đấu đầy phấn khích. Dẫu sao cảm giác trở nên mạnh mẽ thật thoải mái.

Tuy nhiên, tuy rằng đi train level rất thoải mái, nhưng lúc này, bọn họ vẫn phải tạm ngưng bước chân.

Lộ Nhiên phát hiện dấu vết của con người.

Là một cái lều vải rách nát.

Vừa rồi phải giải quyết đại xà cũng là bởi vì tên kia canh giữ ở cạnh lều vải.

Sau khi bọn họ lại gần lều vải, không có chuyện bất ngờ gì xảy ra.

Chương 15: Kết thúc

Trong lều vải chẳng có thứ gì ngoại trừ một quyển nhật ký hành trình hành trình ố vàng.

Lộ Nhiên cầm lấy quyển nhật ký hành trình và hưng phấn lật xem. Hắn không đọc được chữ viết trên đó, nhưng có lẽ là do có Con Mắt Dữ Liệu nên không ngờ hắn lại hiểu được ý nghĩa đại khái.

[Đây là điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến hành trình của tôi. Nơi đây từng là một khu rừng rậm rạp yên tĩnh, nhưng giờ nó là Rừng Miêu Yêu.

Ta tràn đầy tự tin tới đây điều tra nguyên nhân thật sự năm đó khu rừng rậm này xuất hiện biến cố, nhưng tôi phát hiện mình sai rồi.

Cha nói đúng, tôi không nên tới nơi này... ]

Nhật ký hành trình đột ngột dừng lại.

"Không còn gì à?" Lộ Nhiên sững sờ.

"Người thích chơi chữ mau cút ra khỏi bí cảnh dùm!" Lộ Nhiên nhìn thấy trong quyển nhật ký hành trình chỉ ghi chép lác đác vài tin tức thì rất tức giận.

Hắn còn tưởng rằng ngoại trừ nhiệm vụ thử thách còn có thể mở khóa nhiệm vụ ẩn gì cơ đấy.

Dù cho không có quyển nhật ký hành trình này, hắn cũng biết 'Rừng rậm xuất hiện biến cố' là từ khóa mấu chốt của bí cảnh này.

"Gâu." Bên cạnh, Hà Tổng bảo Lộ Tổng bình tĩnh.

Chúng ta vẫn nên đi luyện cấp tiếp đi.

"Cũng đúng, thời gian chỉ có một ngày thôi." Lộ Nhiên thở dài. Chủ yếu là thông tin về Rừng Miêu Yêu quá ít, cộng với thực lực của bọn hắn quá yếu, cho dù bí cảnh này có những bí ẩn khác thì muốn khám phá được cũng rất phiền phức.

Nhưng sau khi Lộ Nhiên cẩn thận phân tích quyển nhật ký hành trình này, thật ra cũng không phải không thu hoạch được bất kỳ thông tin gì...

Tìm kiếm nguyên nhân thực sự xuất hiện biến cố... Có lẽ muốn nói mọi người rằng cơn mưa to màu đen làm cho sinh vật bị biến đổi chỉ là nguyên nhân bên ngoài thôi.

Cha của người viết cuốn nhật ký hành trình này không cho người đó tới chỗ này, chứng tỏ cha của người nầy biết được một vài thông tin sâu xa và người viết cuốn nhật ký này có lẽ có xuất thân không đơn giản.

Lộ Nhiên nhớ kỹ thông tin này, tiếp đó, vẫn nên đi đánh quái luyện cấp tiếp đi, nhớ kỹ những thứ này tạm thời cũng không có tác dụng gì.

Dần dần, Lộ Nhiên và Hà Tổng đắm chìm trong việc đánh quái thăng cấp. Bọn họ cứ như vậy không ngừng xuyên thẳng qua Rừng Miêu Yêu.

Trên suốt chặng đường này, bọn họ không gặp phải kẻ địch nào quá khó giải quyết, khó chơi nhất chính là phải lấy một địch nhiều với lũ Miêu Yêu chuyên sống quần cư.

Những lúc như vậy, bị thương là điều khó tránh khỏi. Nếu như là tổ hợp ngự thú sư bình thường, cho dù có thể thắng được thì những vết thương mà bọn họ gặp phải sẽ khiến cho bọn họ không thể tiếp tục nữa.

Nhưng Lộ Nhiên có Sừng Gãy Hươu Thần, vì vậy những vết thương này đối với bọn họ lại chỉ được coi là chuyện nhỏ rất dễ giải quyết.

"Cấp 4 rồi!"

"Khó quá đi mất."

Thời gian dần trôi qua, Lộ Nhiên liên tục để ý đến đồng hồ đếm ngược thời gian làm nhiệm vụ và mong chờ nhanh chóng trôi qua 'thời hạn một ngày'.

Giờ phút này, bọn họ đã bôn ba gần 24 tiếng đồng hồ, không phải đang tìm quái dị thì là đang đi trên đường, hoặc là đang chiến đấu. Nếu không có trái cây bổ sung năng lượng cho cơ thể chống đỡ, hắn và Hà Tổng đã sớm cạn kiệt sức lực rồi.

Cho dù là chó trượt tuyết cũng không chịu được vất vả như vậy.

Trước cấp 3, tốc độ Hà Tổng tăng lên vẫn còn được coi là khá nhanh, nhưng mà quá trình từ cấp 3 đến cấp 4 lại làm cho Lộ Nhiên và Hà Tổng mất gần một ngày nhưng mãi vẫn chưa thể hoàn thành.

Cấp bậc trưởng thành cũng không cái thanh tiến độ, cho nên nhóm Lộ Nhiên cũng chỉ có thể cố gắng chiến đấu hết sức, dẫu sao đó là cách duy nhất mà bọn họ biết để gia tăng đẳng cấp.

Cũng may, sự chăm chỉ của bọn họ đã được đền đáp. Ngay khi đồng hồ đếm ngược 1 phút cuối, Hà Tổng sau khi tiêu diệt một con Miêu Yêu cuối cùng rốt cuộc đã tăng cấp bậc trưởng thành lên tới cấp 4.

Mà ngay sau đó là một chuyện càng làm cho Lộ Nhiên cảm thấy sảng khoái!

[Chúc mừng bạn hoàn thành thử thách tân thủ. ]

[Cho điểm: Cấp S! ]

[Thông báo: Điểm của thử thách được chia thành tổng cộng 9 đẳng cấp clà SSS, SS, S, A, B, C, D, E, F, . ]

[Chúc mừng bạn thu được chứng minh thư. ]

[Chúc mừng bạn thu được 10 ngàn tinh tệ. ]

[Chúc mừng bạn thu được tài nguyên cao cấp, Quặng Thiên Thạch. ]

[Chúc mừng bạn thu được tài nguyên cao cấp, Quả Thức Tỉnh Thuộc Tính (cây cỏ). ]

[Chúc mừng bạn thu được kỹ năng ngự thú: Mô Phỏng Siêu Thú. ]

[Chúc mừng bạn thu được Con Mắt Dữ Liệu (sơ cấp). ]

[Xin hãy lựa chọn địa điểm trở về của bạn. 1: Điểm truyền tống ban đầu, 2: Thành phố Vô Hạn! ]

[Thông báo: Thành phố Vô Hạn là một khu vực an toàn rộng lớn, nơi các ngự thú sư thông qua thử thách tân thủ đang hoạt động, bên trong có các cơ sở đặc biệt loại để phục vụ ngự thú sư. ]

"Cuối cùng cũng kết thúc..." Thông báo xuất hiện liên tiếp, Lộ Nhiên như trút được gánh nặng. Sau đó, hắn ngoài ý muốn nhìn về thông báo trở về.

"Tôi chọn thành phố Vô Hạn!"...

Thành phố Vô Hạn.

Thần thánh, nguy nga.

Nó dường như ở giữa một cái khe trong thế giới và cách biệt với nhân thế.

Trên bầu trời xanh thẳm mượt mà, những ngôi sao tỏa sáng rực rỡ như kim cương.

Ánh sao rơi xuống vương vãi khắp nơi.

Trong không gian rộng lớn, những mái nhà xám trắng ấy lặng lẽ hiện ra vẻ cổ xưa và thần bí dưới ánh sao lưa thưa.

Lúc này, trong một căn phòng ở phía nam của thành phố Vô Hạn, theo ánh sáng trắng lập lòe, một bóng người chậm rãi hiện ra.

Người này vừa vặn là Lộ Nhiên trước đây không lâu mới hoàn thành thử thách tân thủ.

Lộ Nhiên cẩn thận nhìn hoàn cảnh xung quanh, không ngờ đến thời điểm trở về lại đưa ra cho hắn hai sự lựa chọn.

Nhìn thấy hai lựa chọn đó, hắn đương nhiên lập tức lựa chọn đi tới nơi ngự thú sư hội tụ, thành phố Vô Hạn.

Chương 16: Ở thành phố Vô Hạn

Thông qua nơi đây, có lẽ hắn có thể nhận được câu trả lời cho rất nhiều thắc mắc.

Tuy nhiên lúc này, Lộ Nhiên vẫn để ý đến mấy thứ được ban thưởng nhất.

Dẫu sao, đây là phần thưởng cho hắn và Hà Tổng sau một ngày kiệt lực chiến đấu.

9 cấp bậc cho điểm từ cấp độ SSS đến cấp độ F, bản thân hắn đã lấy được đánh giá cấp S.

Lộ Nhiên cũng khá thoả mãn với đánh giá cấp bậc này.

Tuy rằng không phải cao nhất, nhưng cấp độ S cũng không phải cấp bậc mà người thường có thể hoàn thành.

Chỉ có Lộ Nhiên và Hà Tổng mới biết được cả ngày hôm nay bọn họ đã làm trò gì trong bí cảnh.

Dùng hình ảnh mỡ trước miệng mèo, chuột sa chĩnh gạo để hình dung cũng không quá đáng. . .

Tuyệt đại đa số những người lựa chọn tránh né nguy hiểm kiên trì được trong một ngày e rằng cũng chỉ có thể được đánh giá cấp E hoặc cấp F thôi.

So sánh với bọn họ, hắn may mắn hơn vì có mặt dây chuyền, nếu như không có mặt dây chuyền Hươu Thần, hắn và Hà Tổng cũng đi không được bao xa.

Đáng tiếc, mặc dù hắn có vật phẩm chữa trị lợi hại như vậy, nhưng mà đẳng cấp chủng tộc của Hà Tổng vẫn quá thấp, trước khi tiến hóa dẫu sao cũng chỉ là một con chó Husky, vì vậy hiệu suất chiến đấu không hề cao.

Nếu có người ký khế ước với một con mãnh hổ hay gấu bắc cực thì có thể không cần để ý đến vấn đề bị thương, lúc giết quái sẽ còn hung hãn hơn.

Tuy nhiên không liên quan, có lẽ Hà Tổng còn có thể tiến hóa không giới hạn, chỉ cần cùng nhau cố gắng, bọn họ nhất định có thể đột phá cực hạn chủng tộc, trong tương lai có khi còn vượt qua cả sinh vật tưởng tượng như Cự Long cũng không phải là không thể.

Sự thần kỳ của bí cảnh làm cho Lộ Nhiên có lòng tin vững chắc.

Tóm lại may mà có bùa hộ mệnh Hươu Thần giúp cho bọn họ mới cất bước đã thu được những phần thưởng thật tốt.

Lộ Nhiên lấy chứng minh thư ra. Đây là một trong những phần thưởng hắn nhận được ở trong bí cảnh. Nhìn từ ngoài, chất liệu của nó giống y thẻ khế ước màu đen, chẳng qua là nó có màu trắng, mà những tài nguyên kia dường như đều được cất trong cái thẻ này.

Bên trên chứng minh thư cho thấy:

[Tên]: Lộ Nhiên (có thể đặt lại tên)

[Số định danh của ngự thú sư]: 9528

Ngoại trừ hai thông tin cơ bản thì phía dưới còn có bốn mục [Truyền tin], [Tổ đội], [Ba lô], [Truyền tống].

Trong đó, 10 ngàn tinh tệ và ba loại tài nguyên mà hắn vừa thu được ở bí cảnh đều đang ở bên trong ba lô.

Trong ba tài nguyên này, kỹ năng ngự thú cũng có hình dạng một chiếc thẻ, tạm thời có thể gọi là thẻ kỹ năng đi.

Ngược lại tinh tệ lại không có thực thể, chỉ biểu hiện bằng con số, cũng giống như số tiền trong tài khoản ngân hàng ở trên mạng. Lộ Nhiên đoán là tinh tệ chắc là loại tiền thông dụng ở thành phố Vô Hạn này, chắc là quét thẻ để sử dụng chăng?

Hắn nhìn quanh gian phòng một vòng, ngoại trừ đồ dùng trong nhà cơ bản thì chỉ có lác đác mấy thứ đồ. Một trong số đó là cột trụ làm cho Lộ Nhiên để ý nhất.

Bởi vì phía trên cột trụ này vậy mà còn có một nơi như là để 'quét thẻ'.

Lộ Nhiên đi tới trước cột trụ, trong nháy mắt tiếp theo, trước mắt hắn xuất hiện một màn hình ánh sáng, có lít nha lít nhít hình ảnh và chữ cái lơ lửng ở trước mắt hắn.

"Đây là..."

[Tên: Hang Nhện ]

[Đẳng cấp bí cảnh: Tân thủ ]

[Độ khó: Dễ]

[Tinh tệ khiêu chiến: 200 ]

[Tên: Thung Lũng Heo Rừng ]

[Đẳng cấp bí cảnh: Tân thủ ]

[Độ khó: Bình thường ]

[Tinh tệ khiêu chiến: 500 ]

[Tên: Rừng Rậm Cự Thú ]

[Đẳng cấp bí cảnh: Tân thủ ]

[Độ khó: Khó ]

[Tinh tệ khiêu chiến: 700 ]

Trên màn hình là thông tin cơ bản của một vài bí cảnh với giá tinh tệ dùng để khiêu chiến. Xem ra, để vào những bí cảnh khác thì phải tiêu tiền mua vé vào cửa.

Có 10 bí cảnh trong tờ thứ nhất, Lộ Nhiên thấy bản thân có thể lật đến trang thứ 5, tức là hiện tại hắn có thể tiến vào 40 bí cảnh cấp tân thủ!

Lộ Nhiên lật đến phía sau còn phát hiện mấy địa điểm đặc biệt không thể tin được, ví dụ như Hồ Tử Vong.

[Tên: Hồ Tử Vong ]

[Đẳng cấp bí cảnh: Tân thủ ]

[Độ khó: Địa ngục ]

[Tinh tệ khiêu chiến: 1000 ]

"Thật sự là. . ." Lộ Nhiên lập tức nghẹn lời.

Cấp độ của bí cảnh đại khái có thể chia thành dễ, bình thường, khó, địa ngục.

Mà giá mua vé khiêu chiến ít nhất là 100, cao dần đến 1000 tinh tệ không giống nhau.

Hắn có 10 ngàn tinh tệ, có thể khiêu chiến rất nhiều lần, nhưng mà Lộ Nhiên nhìn một lần rồi tạm thời không có hứng thú. . .

Lúc trước bí cảnh thử thách tân thủ Rừng Miêu Yêu là cấp dễ, có vật phẩm phụ trợ cấp sử thi mà bọn họ còn mệt mỏi muốn chết và bị thương nhiều lần.

Cấp độ bình thường. . . thậm chí là khó hay địa ngục, trước khi chưa thăm dò rõ ràng thì tốt nhất hay đừng chơi liều.

Vừa rồi Lộ Nhiên nhìn thấy trên chứng minh thư có mục truyền tin và tổ đội, có lẽ những bí cảnh có độ khó cao cần các ngự thú sư cùng nhau tổ đội khiêu chiến chăng?

Tuy nhiên ngoại trừ những phó bản bí cảnh này, Lộ Nhiên cũng phát hiện có một loại bí cảnh an toàn tuyệt đối, một mình một trang. . .

[Tên: Bí cảnh luyện tập ]

[Đẳng cấp bí cảnh: Tân thủ ]

[Tinh tệ khởi động: 1/tiếng]

Giá cả cực kỳ hợp lý, xem ra chỉ đơn thuần là sân huấn luyện.

"Hay là trước tiên đi thu thập và phân tích thông tin trước đã, có lẽ có thể cường hóa chiến lực của mình và Hà Tổng thêm một chút cũng nên."

Lộ Nhiên rời khỏi cột trụ và phát hiện màn hình ánh sáng tự động biến mất. Sau đó, hắn nhìn về phía tài nguyên ban thưởng trong ba lô.

Ở trong bí cảnh, hắn đã lấy được quyền sử dụng Con Mắt Dữ Liệu tạm thời.

Mà thông qua bí cảnh, hiện tại hình như hắn có thể sử dụng Con Mắt Dữ Liệu mãi mãi, dù là ở bên ngoài.

Chẳng qua chỉ là sơ cấp, không hoàn chỉnh như trong bí cảnh.

Chương 17: Kiểm kê phần thưởng

Con Mắt Dữ Liệu trong bí cảnh còn có thể nhìn thấy những thông tin về những sinh vật khác, mà bây giờ Con Mắt Dữ Liệu này chỉ là sơ cấp, chỉ có thể nhìn thấy thông tin về bản thân và thú cưng của mình, cùng với vật phẩm tài nguyên hiếm có, ý nghĩa chiến lược giảm xuống rất lớn.

[Tên]: Quặng Thiên Thạch

[Đẳng cấp]: Cao cấp

[Giới thiệu]: Đã bị lực lượng sao băng ngoài vũ trụ ảnh hưởng tạp thành khoáng thạch, có tác dụng dẫn truyền và khuếch đại năng lượng rất tốt, có thể dùng để chế tạo vũ khí và trang bị.

[Tên]: Quả Thức Tỉnh Thuộc Tính

[Đẳng cấp]: Cao cấp

[Giới thiệu]: Có thể trợ giúp thú cưng có tư chất thuộc tính thực vật thức tỉnh lực lượng hệ thực vật của bản thân.

Quặng Thiên Thạch và trái cây hệ thực vật!

Quặng Thiên Thạch thì không cần nói rồi, lần này không thể mang vũ khí vào làm cho Lộ Nhiên tiếc nuối không thôi. Hắn đoán rằng vũ khí bình thường thậm chí vũ khí nóng ở bên ngoài đều không thể mang vào.

Chỉ có mặt dây chuyền Hươu Thần là có vật phẩm đủ lực lượng siêu nhiên mới có thể mang vào.

Quặng Thiên Thạch này nếu như cũng là tài nguyên đặc biệt, như vậy cầm nó ra chế tạo vũ khí thì có thể luôn mang theo bên người phải không?

Lộ Nhiên rất hài lòng với những phần thưởng này, chỉ là, hiện tại hắn còn không biết nên dùng nó để chế tạo ra cái gì mới tốt, cùng với, rốt cuộc nên đi đâu để chế tạo.

Một loại trái cây hệ thực vật khác cũng làm cho Lộ Nhiên phấn khởi không thôi.

Trong khoảng thời gian này, hắn gặp sinh vật siêu phàm, trên cơ bản đều là trạng thái chưa thức tỉnh không thuộc tính, điều này không thể nghi ngờ là vô cùng kỳ quái.

Dựa theo hiểu biết của hắn, những thuộc tính như gió, sét, nước, lửa hẳn là đều tồn tại.

Vì sao các sinh vật đó lại không có thuộc tính?

Có thể suy đoán, nếu sinh vật siêu phàm muốn thức tỉnh thuộc tính của mình thì có lẽ cũng không dễ dàng, thậm chí là vô cùng khó khăn, cần thông qua ngoại lực dẫn dắt.

Hiển nhiên, Quả Thức Tỉnh Thuộc Tính là một trong số những ngoại lực đó.

Trước mắt cũng không biết Hà Tổng có đủ tư chất hệ thực vật hay không.

Lộ Nhiên cảm thấy, Hà Tổng hẳn là không đủ, tuy rằng nó thích ăn đồ ăn, nhưng thật sự không cách nào tưởng tượng Husky và cây cỏ có liên hệ gì với nhau.

Nhưng vấn đề không lớn, nếu như đã lấy được trái cây thuộc tính mà lại không dùng được thì cùng lắm bán đi hoặc là trao đổi với những người khác, đổi lấy thuộc tính mà mình cần là được.

Điều kiện tiên quyết là biết rõ Hà Tổng thuộc hệ gì.

Phân biệt thuộc tính của thú cưng như thế nào cũng là vấn đề mà Lộ Nhiên cần tìm hiểu.

Đương nhiên, hai tài nguyên này không phải là phần thưởng làm cho Lộ Nhiên vui mừng nhất. Thứ làm hắn vui mừng nhất chính là hắn đủ tư cách nhận được phần thưởng là kỹ năng ngự thú.

Theo Lộ Nhiên thấy, giá trị của ngự thú sư đối với thú cưng chính là ở kỹ năng ngự thú.

Lộ Nhiên cảm giác, sức mạnh của ngự thú sư 80% phụ thuộc vào kỹ năng ngự thú.

Vật này rất có khả năng sẽ tăng cường sức chiến đấu thú cưng, hoặc là sức chiến đấu của bản thân ngự thú sư!

Ừ. . .

[Tên]: Mô Phỏng Siêu Thú

[Giới thiệu]: Kỹ năng ngự thú, ngự thú sư thông qua mô phỏng, học tập hành vi đặc thù thú cưng mà bản thân ký khế ước để thu được lực lượng với kỹ năng như mãnh thú. . .

A?

Lộ Nhiên: A? ? ?

"Má nó chứ!" Vừa vui mừng chưa được bao lâu, Lộ Nhiên lập tức chửi ầm lên ở trong phòng.

Cái khỉ gì vậy ?

Làm sao lại thành như vậy ?

Tuy rằng không biết những kỹ năng ngự thú khác có dạng gì, hơn nữa, cái kỹ năng ngự thú này vừa vặn giải quyết vấn đề sức chiến đấu cùi bắp của hắn.

Nhưng mà, học tập hành vi đặc thù của thú cưng mà bản thân ký khế ước?

Nghiêm túc đấy chứ?

Khuôn mặt của Lộ Nhiên lúc xanh lúc tím.

Thời xưa có 12 tượng hình quyền, người cổ đại mô phỏng động tác đặc thù của 12 loại động vật mà biên soạn ra kỹ thuật chiến đấu, cho nên kỹ năng ngự thú này xem ra cũng khá hợp lý.

Tượng hình quyền: một loại quyền thuật rất phổ biến được sáng tác dựa trên cơ sở các động tác mô phỏng thần thái của các loại động vật.

Nếu Lộ Nhiên ký khế ước với một con rồng, một con hổ, hay một con gấu, hắn đều không nói hai lời lập tức học tập luôn, như vậy sẽ thu được lực lượng của gấu, thị giác của ưng, tốc độ của báo. . .

Nhưng vấn đề là. . . Hắn ký khế ước với một con Husky.

Lộ Nhiên tự tưởng tượng ra cảnh mình học theo hành vi đặc thù của Husky nhà mình. . .

"Kỹ năng này quá vô nghĩa, tên nào sáng tạo ra đó ?"

Lộ Nhiên nắm chặt nắm đấm.

"Lộ Nhiên này cho dù bị đánh chết ở trong bí, cho dù cả một đời không thể trở thành ngự thú sư lợi hại cũng không bao giờ đi đóng vai Husky nhé. . . đại, đại khái như vậy. Không được, mình phải nghĩ cách pháp khác."

Lộ Nhiên ở trong phòng nghiên cứu chốc lát rồi bắt đầu ra cửa.

Hắn đã nghĩ thông suốt rồi. Trước mắt mình chỉ có duy nhất một kỹ năng ngự thú đó, không học thì thật đáng tiếc, tuyệt đối không có chỗ tốt.

Còn về chỗ tốt của Mô Phỏng Siêu Thú thì hắn đã nghĩ ra rồi!

Hà Tổng mới hơn 1 tuổi, còn rất dễ uốn nắn. . . Ừ, hắn không thể nào học con chó, nhưng có thể bắt Hà Tổng không làm chó mà!

Làm như thế nào thì mắt hắn còn thiếu một chút vật phẩm.

Chờ đến lúc trở về thành phố Lục Hải thì hắn có thể tiến thử nghiệm thêm.

Con bây giờ. . . Hắn tới thành phố Vô Hạn là để tìm hiểu thêm nhiều tin tức hơn nữa.

Nhanh chóng tìm hiểu rồi nhanh chóng trở về.

"Phải cất mặt dây chuyền Hươu Thần cẩn thận, không thể lộ ra ngoài. May mà có thể cất nó vào trong ba lô như chứng minh thư."

Trước khi đi ra ngoài, Lộ Nhiên chuẩn bị thật cẩn thận. Mặt dây chuyền Hươu Thần trước mắt là bí mật lớn nhất của hắn, hắn tuyệt đối không thể để người khác biết được, để tránh bị rình rập.

Tài nguyên cấp sử thi... Tuy rằng không biết cấp bậc cao đến mức nào, nhưng không thể nghi ngờ nó là bảo vật vô cùng quý hiếm.

Đương nhiên, điều quan trọng nhất là nó là di vật mà mẹ lưu lại cho hắn.

Chương 18: Tiểu Bạch Long

Sau khi đi ra ngoài, Lộ Nhiên phát hiện trước mắt có vẻ như bản thân đang ở trong một khu dân cư có kiến trúc đa phần là màu xám trắng, hơn nữa gần đó cũng không có người, rất là hiu quạnh.

Hắn vốn cho rằng nơi gọi là thành phố Vô Hạn sẽ rất náo nhiệt, bên trong tồn tại rất nhiều ngự thú sư nhân loại như hắn. Nhưng xem ra là hắn tự nghĩ nhiều rồi.

Lộ Nhiên vừa quan sát vừa đi bộ về phía bên ngoài khu dân cư. Mà khi Lộ Nhiên đi đến cổng khu dân cư, hắn rốt cuộc thấy được người đầu tiên.

Đối phương mặc một bộ âu phục màu trắng chỉnh tề, đeo gọng kính dày, mang đến cho người khác cảm giác rất nghiêm túc. Không... người này đang ngồi trên một chiếc ghế dài, một tay cầm sách, một tay liên tục móc khoai tây chiên từ trong túi ở trên bàn ở bên cạnh vứt vào trong miệng, thoạt nhìn cũng không phải nghiêm túc như vậy.

Sau khi Lộ Nhiên lại gần, đối phương cũng phát hiện ra Lộ Nhiên.

"Có người mới à?" Phát hiện Lộ Nhiên đến gần, đối phương quay đầu lại, giọng điệu hình như rất vui sướng. Người này nói: "Người mới, chúc mừng cậu đã thông qua được thử thách tân thủ nhé."

Lộ Nhiên nhìn người đó, hỏi: "Xin hỏi anh là?"

"Chớ căng thẳng, tôi xin tự giới thiệu, tôi cũng là 'người cư trú' ở khu dân cư này, có thể coi tôi như người đi trước đi. Đại khái khoảng hơn nửa tháng trước, tôi đã thông qua thử thách tân thủ và trở thành ngự thú sư."

"Tất cả mọi người đều là người nước Hạ, có chỗ nào không hiểu thì cậu có thể hỏi tôi. Cậu có thể coi tôi như người dẫn đường ở thành phố Vô Hạn là được." Người đàn ông mặc âu phục đeo kính mắt đứng dậy, cười ha ha nói.

"Tôi nên gọi anh thế nào?" Lộ Nhiên lựa chọn đặt câu hỏi. Đối phương hiển nhiên ở đây với mục đích là chờ người mới, vậy thì chiều theo anh ta đi.

Xem ra, trước mình quả thật đã có rất nhiều người cũng đã trở thành ngự thú sư.

Hắn đã đoán được đại khái thân phận của đối phương rồi.

"Ở đây tôi tên là Lãng Lý Tiểu Bạch Long."

Lộ Nhiên: ?

"Cậu thì sao? Không cần báo tên thật, nói chung là ngự thú sư bình thường tiến vào thành phố Vô Hạn đều sẽ thay đổi tên trên chứng minh thư của mình."

"Cũng giống như đặt một nick name ấy."

"Người Qua Đường." Lộ Nhiên nói rồi sửa lại tên thật.

Ngay từ đầu, Lộ Nhiên vốn định lấy tên là 'Ngự Thú Chi Vương', tuy nhiên hắn lo sợ kiêu ngạo quá sẽ bị đánh, vì vậy cuối cùng vẫn chọn một cái tên khiêm tốn hơn.

"A?" Nghe vậy, anh chàng mặc âu phục đeo kính mắt sững sờ.

Bình thường như vậy luôn á hả.

Anh ta vốn cho rằng người trẻ tuổi đều thích mấy cái tên ATSM một chút.

Lãng Lý Tiểu Bạch Long nhún vai, nói: "Được rồi, tôi biết hiện tại cậu có rất nhiều thắc mắc, để tôi giải đáp cho cậu nhé."

"Cám ơn." Lộ Nhiên nói: "Đầu tiên tôi muốn biết, trên người tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

Tiểu Bạch Long trầm ngâm, sau đó nói: "Ừ, vấn đề này à..."

"Đại loại là ba năm trước đây, các nơi trên thế giới đột nhiên xuất hiện rất nhiều thẻ khế ước màu đen. Người ta ước tính rằng chỉ riêng số lượng thả xuống nước Hạ đã lên đến mấy trăm chiếc."

"Một lần đó hẳn là lần đầu tiên thẻ khế ước màu đen phủ xuống, từ đó các quốc gia biết được trên thế gian thì ra vẫn tồn tại lực lượng siêu nhiên như vậy."

"Ba năm trước?" Lộ Nhiên kinh ngạc.

"Đúng vậy."

Ba năm trước đây, thẻ khế ước màu đen, ngự thú sư, lần đầu tiên xuất hiện ở nước Hạ?

Vậy mặt dây chuyền Hươu Thần lại là chuyện gì xảy ra?

Đồ gia truyền này của nhà hắn ít nhất đã có lịch sử mấy trăm năm rồi.

"Sau đó thì sao?" Lộ Nhiên nói.

"Ba năm trước đây, nước Hạ chúng ta có chừng vài trăm người được chọn trúng trở thành ngự thú sư, nhưng thông qua thử thách để tiến vào thành phố Vô Hạn lại không nhiều lắm."

Lộ Nhiên im lặng.

"Sau đó, hàng năm chiếc thẻ màu đen đều phủ xuống một lần. Hai năm trước, một năm trước... trong nước Hạ, mỗi lần đều có vài trăm người được chọn trúng."

"Nước ngoài thì sao?"

"Nước ngoài có thể là bởi vì số lượng nhân khẩu nên rất nhiều quốc gia chỉ có rất ít người được chọn. Quốc gia chúng ta coi như là tương đối nhiều."

"Đương nhiên, so với những quốc gia khác, chúng ta có tương đối nhiều ngự thú sư, nhưng đối với số lượng nhân khẩu hơn 10 tỷ người thì số người được chọn lại là quá ít. Cho nên chuyện này đã bị chính phủ che giấu thông tin nên cũng không sinh ra ảnh hưởng gì quá lớn. Ở thế giới bên ngoài chỉ là mạch nước ngầm phun trào, về mặt nổi thì vẫn khá bình tĩnh."

"Nhưng đến một tháng trước lại xuất hiện biến hóa mới."

"Mỗi năm một lần, chiếc thẻ màu đen lại phủ xuống."

"Các nơi trên thế giới lần nữa xuất hiện rất nhiều chiếc thẻ màu đen, số lượng lần này nhiều hơn những năm trước rất nhiều, hơn nữa còn kéo dài hơn mọi khi. Tính đến bây giờ, chiếc thẻ màu đen đang tiếp tục phủ xuống các nơi trên thế giới và chọn những người khác nhau để trở thành ngự thú sư."

"Cậu xem số định danh trên chứng minh thư của mình đi, đó chính là số lượng người đã vượt qua thử thách đấy."

"Chính phủ dự đoán, số lượng lần này nhiều như vậy sẽ khó có thể che giấu được thông tin, xã hội cũng sẽ bởi vậy mà rung chuyển. Cho nên hiện tại, chính phủ đang cân nhắc xem nên làm như thế nào để không phá vỡ tình hình ổn định mà có thể công bố ra thế giới bên ngoài cùng với tiến hành quản lý hệ thống ngự thú sư." Tiểu Bạch Long nói.

"Rất hiển nhiên, hai chúng ta chính là những người may mắn trong số đó. Hơn nữa, chúng ta còn có thêm năng lực đặc biệt, trong khi đó, phần lớn mọi người không thể thông qua được thử thách tân thủ. Thật ra không phải là do người bình thường ở nước Hạ chúng ta khó tiếp xúc với các loại động vật có sức chiến đấu, mà bởi vì người bình thường rất khó nhanh chóng chuyển đổi tâm lý của mình."

"Dẫu sao, thành phố Vô Hạn tồn tại ý thức tự chủ, sẽ căn cứ tình huống và trình độ của người mới ký khế ước để an bài bí cảnh tân thủ thích hợp."

"Đương nhiên, thú cưng ngay từ đầu đã thuộc chủng tộc cường đại thì sẽ có ưu thế cực lớn... Những tên nhà giàu ở nước ngoài... Bà mẹ nó có đủ loại thú cưng, ưu thế quá lớn."

Lộ Nhiên lần nữa trầm ngâm.

Thì ra là như vậy?

"Vậy anh là người của chính phủ sao ?" Lộ Nhiên hỏi.

"Xem như thế đi."

Chương 19: Tổ chức chính phủ

"Liên minh ngự thú Đông Hoàng, cục Quản lý ngự thú sư, phòng Tuyển dụng người mới, thành viên nhóm hai, Lãng Lý Tiểu Bạch Long."

"Liên minh ngự thú Đông Hoàng là tổ chức ngự thú sư chính thức ở nước Hạ chúng ta, được thành lập từ ba năm trước, là một ngành đặc biệt không tuyên bố công khai."

"Trên quốc tế cũng có những tổ chức ngự thú mới thành lập khác, trước mắt đang duy trì sự cân bằng các phương."

Tiểu Bạch Long cười nói: "Tóm lại, không có tiền lương thì tôi cũng sẽ không rảnh rỗi nhức cả trứng tới đây kéo người đâu."

Anh ta cũng rất thật thà.

"Sau khi tôi thông qua bí cảnh tân thủ đã gia nhập tổ chức ngự thú của chính phủ nước Hạ, công việc trước mắt là chịu trách nhiệm dẫn dắt và giải giảng cho những người mới thông qua thử thách tân thủ một số vấn đề. Hiện tại cậu hiểu rồi chứ ?"

"Anh muốn mời tôi gia nhập tổ chức chính phủ à?" Lộ Nhiên hỏi.

Cũng đúng, ngự thú sư là một nghề nghiệp có năng lực siêu nhiên, vì vậy chính phủ quả thật không thể nào bỏ mặc những người như vậy hoạt động tự do trong xã hội được.

Nhưng nói thực ra, Lộ Nhiên có chút kháng cự, chủ yếu là hắn không muốn tiếp xúc quá gần với những người khác, ví dụ như tổ đội khiêu chiến bí cảnh, như vậy hắn sẽ không tiện sử dụng mặt dây chuyền Hươu Thần.

"Có thể nói như vậy, tuy nhiên tất cả đều do tùy theo ý nguyện của cậu." Tiểu Bạch Long nói: "Cho đến trước mắt, cũng không phải mỗi người đều nguyện ý gia nhập chính phủ."

"Cho nên, chỉ cần cậu cam đoan sẽ không dùng lực lượng ngự thú sư ở bên ngoài làm xằng làm bậy, vi phạm pháp luật thì dù cho cậu không gia nhập tổ chức chính phủ cũng sẽ không ảnh hưởng gì. Đương nhiên, mặc kệ có gia nhập hay không, mỗi ngự thú sư đều phải đăng ký vào danh sách."

Lộ Nhiên hơi bất ngờ, hoàn toàn không nghĩ đến đáp án này.

Trong nháy mắt, Lộ Nhiên đã tưởng tượng ra rất nhiều, ví dụ như ngay từ đầu chính phủ đã cưỡng chế quản lý ngự thú sư, kết quả bị phản công, tổn thất vô cùng nghiêm trọng, bởi vậy mới dần nới lỏng việc quản lý ngự thú sư.

Nếu không thì lực lượng của những người đã trở thành ngự thú sư trong ba năm này đã cường đại đến mức thoát ly thế tục khống chế... Tỷ lệ có lẽ không lớn, bằng không thì bên ngoài đã sớm loạn thành một mớ hỗn độn rồi. Nói cho cùng, vẫn là một phương càng có quyền thế ở bên ngoài có thể dễ dàng thu được động vật thuộc chủng tộc cường đại làm thú cưng, hơn nữa lực lượng của ngự thú sư sơ kỳ cũng không thể nào so sánh được với vũ khí khoa học kỹ thuật.

"Thật ra, với những người bình thường như chúng ta thì gia nhập chính phủ đã là con đường tốt nhất rồi."

"Trong ba năm qua, đa số những ngự thú sư còn sống sót đều đảm nhận chức vụ nào đó ở chính phủ. Đẳng cấp ngự thú của bọn họ đã rất cao, có được tin tức, kinh nghiệm và tài nguyên mà những người bình thường như chúng ta khó có thể tiếp xúc đến. Mà gia nhập tổ chức chính phủ thì có thể dựa vào tập thể hưởng thụ một phần trong đó."

"Như vậy dĩ nhiên cũng phải thực hiện một vài nghĩa vụ đúng không ?" Lộ Nhiên không tin trên trời tự nhiên rơi xuống miếng bánh.

"Cũng không có gì, ví dụ như xuất hiện ngự thú sư làm xằng làm bậy nào đó, ngự thú sư của chính phủ sẽ phải chịu trách nhiệm bảo vệ quốc gia ổn định và an toàn..."

"Trong ấn tượng của tôi, có rất ít nhiệm vụ mang tính chất cưỡng chế, hơn nữa hoàn toàn có thể lựa chọn văn phòng, hoặc là tuyển người mới như tôi vậy. Đều do bản thân tự lựa chọn thôi. Nhưng dù như vậy thì vẫn có thể nhận được một mức lương thật tốt." Tiểu Bạch Long cười ha ha nói.

"Thế nào, động tâm chưa?"

Thôi quên đi. Lộ Nhiên nhã nhặn từ chối nói: "Để tôi suy nghĩ một chút đã."

"À, không sao, cậu có thể suy nghĩ từ từ."

"Như vậy còn có vấn đề gì khác không?" Tiểu Bạch Long cũng không nói nhiều về chuyện này mà cho Lộ Nhiên quyền tự do lựa chọn, làm cho Lộ Nhiên cảm giác không tệ.

Tuy nhiên trong lòng Tiểu Bạch Long lại lắc đầu liên tục.

Nhìn Lộ Nhiên chắc vẫn là học sinh.

Có lẽ chưa bị xã hội vả cho sấp mặt.

Nếu không chắc chắn cậu ta sẽ biết một công việc ổn định và ngon nghẻ như vậy hiếm có nhường nào.

"Có. . . Nhưng quá nhiều, trong lúc nhất thời không biết hỏi từ đâu, có thể nói cho tôi biết những điều hiện tại tôi nên biết không ?" Lộ Nhiên hỏi.

"Được." Tiểu Bạch Long nói: "Như cậu thấy đấy, sau khi thông qua thử thách tân thủ, nếu như lựa chọn như đi vào thành phố Vô Hạn thì sẽ được truyền tống đến khu dân cư, tiến vào phòng ở, chính là nhà của cậu ở nơi đây, chỉ có chủ nhân của căn phòng đó mới có thể tiến vào, người ngoài không thể cưỡng chế đi vào."

"Đi ra khỏi khu dân cư, thành phố Vô Hạn có rất nhiều cơ sở, diện tích rất lớn, cậu có thể tự đi thăm dò. Tuy nhiên theo tôi được biết, không chỉ có một thành phố Vô Hạn mà có rất nhiều, như thành phố Vô Hạn của nước Hạ lại độc lập với thành phố Vô Hạn của nước ngoài. Mà dù cùng là trong lãnh thổ quốc gia chúng ta thôi cũng được căn cứ vào khu vực hành chính mà chia thành bảy thành phố Vô Hạn."

"Nếu như muốn đi đến những thành phố Vô Hạn khác thì chỉ có thể sử dụng truyền tống trận bên trong thành phố Vô Hạn thôi. Muốn sử dụng thì cần phải tiêu tinh tệ để khởi động. Cơ sở bên trong mỗi thành phố Vô Hạn thật ra đều giống nhau, chỉ là một vài bí cảnh khác biệt, vì vậy cũng không nhất thiết phải đến những nơi khác."

" Ở trong thành phố Vô Hạn, cậu có thể gặp những ngự thú sư khác, cùng với cửa hàng do ngự thú sư mở. Trong những cửa hàng kia, cậu có thể bán hoặc trao đổi những tài nguyên mà cậu thu được từ trong bí cảnh, cũng có thể thông qua tinh tệ mua sắm một số tài nguyên bắt buộc để bồi dưỡng thú cưng. Tôi đề nghị cậu lựa chọn mua bán tài nguyên ở những cửa hàng có chỗ dựa là chính phủ để tránh bị lừa gạt."

"Mặt khác, trong thành phố Vô Hạn bị cấm chiến đấu, nếu như vi phạm sẽ bị thú tuần tra trong thành phố Vô Hạn chế tài, muốn giải quyết mâu thuẫn thì có thể đến đấu trường."

"Ừ, tiếp đó chính là vấn đề về bí cảnh."

Chương 20: Hiểu thêm về thành phố Vô Hạn

"Bí cảnh tân thủ mà vừa rồi cậu mới thông qua là loại hình bí cảnh đơn giản nhất, không có bí cảnh thứ hai như vậy đâu, bởi vì trong đó cơ bản không có thú cưng từ cấp 5 trở lên. Những bí cảnh khác sẽ không như vậy."

"Mà nếu như ngự thú sư muốn tăng thực lực lên thì trừ phi là trong hiện thực có gia tài bạc triệu, quyền thế ngập trời, có thể mua sắm các loại tài nguyên mà những ngự thú sư khác mang ra từ bí cảnh, nếu không thông qua bí cảnh tôi luyện bản thân là thủ đoạn nhanh nhất."

"Đúng rồi, phải nói thêm một chút, ý của tôi là thực sự không phải cậu có thể 'đánh quái thăng cấp' ở bên trong bí cảnh đâu."

"Chắc cậu ở bí cảnh tân thủ cũng đã phát hiện rồi. Thông qua đánh chết quái vật có thể tăng lên kinh nghiệm của bản thân và đẳng cấp của thú cưng. Nhưng đây thật ra là cơ chế ban thưởng đặc biệt của bí cảnh thử thách tân thủ. Sau này trong bí cảnh khác sẽ rất ít khi có được quyền lợi như vậy."

"Cái gì?" Lộ Nhiên sững sờ, đánh quái không thể thăng cấp? Vậy sau này muốn thăng cấp chẳng phải là rất khó sao.

"Chính là như vậy." Tiểu Bạch Long cười nói: "Nói một cách tương đối thì chúng ta có thể tiếp xúc bí cảnh tuy rằng vẫn là hình chiếu, nhưng mà tài nguyên ở bên trong lại có thể mang ra rồi. Sử dụng những tài nguyên này hợp lý cũng là một cách để tăng lên thực lực của thú cưng, không hẳn chậm hơn đánh quái thăng cấp đâu."

"Cho nên ngự thú sư tiến vào bí cảnh ngoại trừ một số rất ít là để thông quan, còn lại đa phần chỉ là vì thu thập tài nguyên, thông quan hay không không quan trọng, thu thập được tài nguyên thì sẽ rời khỏi. Đương nhiên, tài nguyên càng hiếm có thì càng khó thu được, không phải là bị hung thú cường đại thủ hộ thì chính là từ trên người quái thú rơi xuống. . ."

"Còn có một chuyện, có thể coi như tin tức tốt. Không giống với bí cảnh thử thách tân thủ, những bí cảnh sau đó đều có thể tổ đội với ngự thú sư cùng cấp cùng nhau tiến vào. Nói đến đó lại phải nhắc đến một chỗ tốt khác khi gia nhập chính phủ. Tức là có thể tổ đội với ngự thú sư của các hệ thống và am hiểu các phương diện, do đó sẽ thu hoạch và rèn luyện được tốt hơn khi ở trong bí cảnh."

Tổ đội à. . .

Lộ Nhiên thầm nghĩ trong lòng.

Chính là bởi vậy nên hắn mới không muốn gia nhập đấy. Chủ yếu là hắn không tin bất kỳ người xa lạ nào nên muốn tránh tổ đội với những người mà hắn không tin tưởng.

Hắn biết là vẫn có không ít người tốt, nhưng cũng không tin tất cả mọi người trên thế giới đều là người tốt.

Trước mắt hắn cũng không muốn để lộ ra mặt dây chuyền Hươu Thần.

Tiểu Bạch Long vẫn còn tuyên truyền: "Hiện tại, tổ tiến công bí cảnh của liên minh Đông Hoàng là đoàn đội ngự thú vượt qua được nhiều bí cảnh nhất trong nước, có thể nói là cao thủ như mây."

"Tuy nhiên, mấy chỗ đó chỉ là những bí cảnh bình thường thôi, nếu là những bí cảnh khá quan trọng hoặc bí cảnh đột phá thì khi đẳng cấp thú cưng của cậu đạt tới bội số của 10, vào trong bí cảnh sẽ xuất hiện bí cảnh đột phá với đẳng cấp tương ứng, thông qua bí cảnh đột phá, ngự thú sư và thú cưng mới có thể tiếp tục thăng cấp, đột phá bình cảnh. Cậu cũng sẽ thu được thẻ khế ước mới, có cơ hội ký khế ước với con thú cưng thứ hai. . . Trước mắt, bí cảnh đột phá cũng là con đường duy nhất để gia tăng số lượng thú cưng khế ước. Thẻ khế ước cũng là một trong số ít tài nguyên không cách nào giao dịch."

"Cho nên cậu hiểu chưa, bí cảnh này mới là quan trọng nhất."

"Ừm. . . Đồng thời, cùng với bí cảnh đột phá thì còn xuất hiện bí cảnh công cộng, tuy nhiên không liên quan đến cậu lắm nên cũng không cần hiểu rõ đâu. Tranh đoạt những bí cảnh công cộng đó là chuyện của các công hội lớn."

"Được rồi, cậu còn có gì muốn hỏi không?"

"Có." Lộ Nhiên vừa tiếp thu thông tin vừa hỏi: "Cái gọi là bí cảnh. . . đều là hình chiếu sao? Chúng là hình chiếu của nơi nào? Thật sự tồn tại thế giới khác sao? Đây rốt cuộc có phải là trò chơi hay không?"

Tiểu Bạch Long trầm tư một chút rồi nói: "Ừm, vấn đề này của cậu hơi ngoài lề rồi. Tôi cũng không biết rõ lắm, nhưng theo tôi được biết, những bí cảnh hiện tại dường như đều là hình chiếu."

"Về phần những ngự thú sư lợi hại kia cuối cùng có tiếp xúc đến thế giới có sinh mệnh thật hay không thì tôi cũng không biết."

"Nhưng mà, tôi có thể nói cho cậu biết một quy luật, bí cảnh bình thường phần lớn không thể tiếp xúc đến thế giới văn minh khác. Chúng ta vào bí cảnh tân thủ hay bí cảnh bình thường căn bản đều là hình chiếu ở khu vực hoang dã của một thế giới khác, không có nhân loại tồn tại, chỉ có bí cảnh đột phá mới có thể xuất hiện nhân loại ở thế giới khác, mới có thể tiếp xúc đến hình chiếu của nhân loại! Trước mắt, bí cảnh đột phá là một con đường quan trọng để chúng ta tìm hiểu về thành phố Vô Hạn và hiểu thêm về hệ thống ngự thú này."

Anh ta nhún vai rồi nói: "Tóm lại, trước mắt chúng ta biết rất ít về thành phố Vô Hạn, chỉ có thể dựa theo quy tắc của nó để tiến hành trò chơi. Muốn biết được tất cả là quá khó, coi như đây là một trò chơi thần kỳ hoặc là tái hiện và khôi phục văn minh siêu phàm vô cùng phát triển đã mất đi. Không có gì bất ngờ xảy ra, một thời đại ngự thú mới tinh chắc chắn sẽ bởi vì cái trò chơi này mà phủ xuống Lam Tinh."

"Hoặc nhiều hoặc ít, thế giới mà chúng ta biết rõ sẽ vì nó mà thay đổi."

"Thiếu niên, hiện tại nhiệm vụ quan trọng của cậu là gia tăng thu nhập trong thời đại mới này để nhanh chóng cải thiện bản thân, như vậy còn có thể kiếm được nhiều hơn là thành thành thật thật đến trường rồi đi làm. Tôi chỉ cần bán tài liệu là đã trả được hơn một nửa khoản vay 1 triệu tiền mua nhà rồi, cậu tưởng tượng nổi không. . ."

"Đương nhiên, cái tài liệu bán đi kia là do tôi không cần đến. Nếu như cậu có những tài liệu có ích cho bản thân thì tốt hơn hết nên giữ lại để đầu tư cho chính mình thì tốt hơn. Đúng rồi, bí cảnh cho cậu ở mức điểm nào?"

"Nhìn dáng vẻ của cậu có vẻ rất chật vật, trải qua không dễ dàng à?"

"E hả?" Anh ta nhìn về phía Lộ Nhiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!