Con vật này có dáng người rất đẹp, bộ lông rất dày, lỗ tai dựng thẳng, đuôi như chổi lông, hai con ngươi màu xanh lam, cái trán còn có ba nhúm lông màu trắng bạc, giống như 3 ngọn lửa đang cháy.
Nó là một con chó săn lông tuyết, hay còn được gọi là Husky. Đây là thú cưng àm Lộ Nhiên nuôi trong nhà.
Bởi vì nó đã được Lộ Nhiên nuôi từ nhỏ, cho nên tình cảm giữa Husky và Lộ Nhiên vô cùng không tệ. Lộ Nhiên cũng đã huấn luyện qua nên nó có thể hoàn thành các mệnh lệnh của Lộ Nhiên một cách hoàn mỹ, còn chấp hành nghiêm ngặt hơn cả chó nghiệp vụ.
"Đi, Hà Tổng, đi ra trước đứng phạt một lát đi."
"Gâu? ? ?"
Husky tỏ ra hoang mang!
Tuy rằng không hiểu gì cả, nhưng nghe thấy mệnh lệnh của Lộ Nhiên, Husky vẫn u oán quay đầu, nhưng mà thù này nó nhớ kỹ!
Thấy Husky uy phong lẫm liệt đứng ở một góc, Lộ Nhiên cũng ngồi xuống đối diện nó và chăm chú nhìn nó.
Con Husky này...
Là Lộ Nhiên nhặt được sau khi thu được siêu năng lực, lúc ấy nó vẫn chỉ là một con chó nhỏ.
Lộ Nhiên cũng không biết rốt cuộc là đối phương bị vứt bỏ, hay là mình trộm bắt về nữa.
Sở dĩ nhặt nó là vì lúc ấy siêu năng lực của Lộ Nhiên đã rất thành thạo rồi, nhưng mà hắn vẫn không có cách nào giao lưu bình thường được với nó.
Trên lý luận mà nói, với năng lực lúc ấy của hắn, trao đổi đơn giản với mấy loài động vật có trí thông minh tương đối cao như chó mèo đã không phải là rất khó khăn rồi...
Nhưng tên này cứ như trong đầu chỉ toàn cơ bắp vậy.
Vì rèn luyện siêu năng lực của mình, cũng là lo lắng một con chó nhỏ như vậy sẽ không sống nổi ở bên ngoài, dễ dàng biến thành nguyên liệu nấu ăn cho mấy quán bán thịt chó, vì vậy Lộ Nhiên bắt nó mang về nhà.
Mà từ lúc đưa con Husky về nuôi cũng là lúc bắt đầu cuộc sống như địa ngục của Lộ Nhiên. Tên này... có tính cũng quá không ổn định.
Dù Lộ Nhiên có thần giao cách cảm nhưng cũng phải mất rất lâu mới thuần phục được nó.
Khi mới về, nó cực kỳ hung bạo và hiếu chiến, sau khi bị Lộ Nhiên thuần phục mới biến thành bộ dáng như bây giờ.
Tóm lại là nó rất kỳ lạ, có thể nói là kế thừa chỉ số thông minh thấp đến đáng thương của giống loài Husky một cách hoàn mỹ, nhưng cũng bảo lưu lại dòng máu hung dữ của loài sói một cách hoàn mỹ.
Lộ Nhiên cảm thấy tính cách của nó rất giống với Nhai Xế, đứa con thứ hai trong số 9 đứa con của truyền thuyết Long sinh cửu tử...
Sách sử cổ đại có ghi chép Nhai Xế thích giết chóc thích chiến đấu, tính cách hẹp hòi, thù oán dù nhỏ cỡ nào cũng nhất định phải trả thù, hơn nữa trong miệng luôn ngậm bảo kiếm, mắt trợn trừng. Hình ảnh của nó thường được khắc trên bội đao, chuôi kiếm để lấy tăng cường lực lượng của bản thân.
Con chó này cũng giống như Nhai Xế, nó cũng thích chiến đấu và rất mang thù. Nhưng có một điểm không giống với Nhai Xế là chỉ cần ngủ một giấc sẽ quên sạch thù hận và tâm trạng lại tốt lên ngay.
Đương nhiên, nó cũng có ưu điểm, đó chính là nó hiểu được có ơn phải báo, biết Lộ Nhiên là cứu ân nhân của mình, vì vậy Lộ Nhiên nói gì là nó nghe nấy, ít nhất không phải Bạch Nhãn Lang.
"Hà Tổng."
Lộ Nhiên ngồi trên ghế dài, nhìn thẳng Hà Tổng đang bị phạt đứng, đột nhiên không biết nên bắt đầu nói từ chỗ nào.
Hà Tổng là tên mà Lộ Nhiên đặt cho đối phương, bởi vì này tên hóc này khi còn bé thật sự rất bá đạo, giống như một chủ tịch chó bá đạo nên hắn đã đặt như vậy.
Mà Hà Tổng cũng gọi Lộ Nhiên là 'Lộ Tổng'.
"Chuyện này rất phức tạp."
Căn cứ theo thông báo trong chiếc thẻ màu đen, sau khi ngự thú sư và thú cưng thành lập khế ước, hai bên đều sẽ có chút thay đổi nhỏ.
Sau khi ký khế ước với động vật, ngự thú sư sẽ trở thành siêu nhân, dù lúc trước có yếu ớt cũng đều có thể thu được lực lượng như mãnh thú!
Rất hiển nhiên, chiếc thẻ màu đen này đã trao cho người cầm được nó con đường để tiến hóa!
Lộ Nhiên cũng không biết khi mình cùng với Hà Tổng lựa chọn bước lên con đường này là tốt hay là xấu...
"Ô! ! !" Hà Tổng ngoẹo đầu, đôi mắt màu lam nhìn chằm chằm, tỏ ra khó hiểu trước thái độ xoắn xuýt của Lộ Tổng.
"Được rồi, không cần bàn bạc với nhóc, dù sao với chỉ số thông minh của nhóc thì có nghe cũng không hiểu đâu." Lộ Nhiên cười, tiếp đó, mặt hắn trở nghiêm túc, hay là ký khế ước trước rồi hãy tính tiếp đi.
Mặc dù chỉ là một con chó, nhưng Lộ Nhiên rất tin tưởng vào sức chiến đấu của Hà Tổng, dẫu sao nó cũng được người có siêu năng lực như hắn huấn luyện mà.
Hơn nữa, tính đến hiện tại thì tên này cũng là con vật mà hắn có cảm tình nhất... Hắn thật sự không yên tâm khi giao mạng sống của mình vào tay những thú cưng khác.
Quan trọng nhất là, Hà Tổng chính là một con chó cuồng chiến đấu, không cần lo lắng nó không thích ứng được với chuyện chiến đấu với kẻ địch, có thể nói hiện tại nó là lựa chọn tốt nhất.
Lộ Nhiên lấy ra chiếc thẻ màu đen và ném đi, sau một giây, chiếc thẻ màu đen mang theo vầng sáng nhanh chóng bay về phía Hà Tổng. Khi chiếc thẻ màu đen đến gần Hà Tổng, vầng sáng màu trắng bộc phát mãnh liệt, làm cho Hạ Tổng trừng to mắt chó ngốc nghếch. Nó sợ tới mức nó quay đầu bỏ chạy, nhưng tia sáng chói mắt vẫn nhanh chóng bao phủ nó!
Khi có người cầm thẻ khế ước sẽ có thể xây dựng một loại liên hệ đặc biệt với thẻ khế ước. Nói một cách đơn giản chính là người cầm thẻ sẽ nắm giữ năng lực đưa ý nghĩ tinh thần vào trong chiếc thẻ đen.
Đây là mấu chốt để bắt thú cưng!
Quy trình để ký khế ước với một con thú cưng gồm ba bước.
Một, cầm thẻ khế ước trong tay.
Hai, xác định đối tượng ký khế ước, gia tăng ấn tượng với nó và đưa ý nghĩ muốn ký khế ước với nó vào trong thẻ.
Ba, để cho thẻ khế ước lại gần sinh vật là mục tiêu.
Chương 6: Thông tin về thú cưng
Khi thẻ khế ước tiếp cận với sinh vật mục tiêu, thẻ khế ước thừa nhận niệm lực tinh thần của ngự thú sư sẽ bắt giữ sinh vật đó.
Bắt thành công thì sẽ hoàn thành khế ước.
"Ách ô —— "
Trước mắt, Lộ Nhiên vô cùng thuận lợi hoàn thành cả ba bước này. Vầng sáng màu trắng bao phủ, Hà Tổng dường như có thể cảm nhận được trong ánh sáng trắng có khí tức của riêng Lộ Nhiên, vì vậy nó cũng không chống đối.
Trong tiếng kêu hoang mang của nó, nó được bao bọc bởi một vầng sáng màu trắng và biến mất tại chỗ, như thể nó hóa thành một chùm ánh sáng và bị chiếc thẻ đen hấp thụ.
Cũng chính vào lúc này, đại não của Lộ Nhiên đột nhiên nổ vang. Hắn chỉ cảm thấy cả người ấm áp thoải mái vô cùng. Niệm lực vừa rồi rót vào làm cho tinh thần của hắn cảm thấy mệt mỏi lúc này thoáng cái đã được khôi phục toàn bộ!
Càng đặc biệt hơn là hắn cảm thấy, lúc này, liên hệ giữa mình cùng thẻ khế ước và Hà Tổng càng chặt chẽ!
"Thần kỳ thật!" Con ngươi của Lộ Nhiên lóe lên ánh sáng. Hắn vừa xuất hiện ý nghĩ trong đầu, thẻ khế ước bị rơi xuống đất lập tức tan biến, như thuấn di lập tức xuất hiện trong bàn tay hắn lần nữa.
Trước đó, hắn chưa từng nắm giữ năng lực như vậy.
Mãi đến khi hoàn thành ký khế ước, hắn và thẻ khế ước mới được coi là hoàn toàn khóa lại!
Ngoài ra, lúc này, hình dáng bên ngoài của thẻ khế ước màu đen cũng đã xảy ra một chút thay đổi.
Ở phần trên của một bên mặt của chiếc thẻ xuất hiện hình ảnh Husky ở vị trí đen nhánh ban đầu.
Đây hiển nhiên chính là Hà Tổng...
Phía dưới biểu tượng còn có một đống chữ giới thiệu màu trắng.
[Chủng tộc]: Chó Đồng Tuyết
[Thuộc tính]: Chưa thức tỉnh
[Đẳng cấp chủng tộc]: Siêu phàm trung cấp
[Cấp bậc trưởng thành]: cấp 1
[Kỹ năng]: Không
"Giống như thẻ trò chơi vậy." Lộ Nhiên nhìn hình ảnh và thông tin xuất hiện trên chiếc thẻ màu đen, càng cảm thấy nghi ngờ về lai lịch của nó.
Cho nên đến cùng là người nào đã tạo ra vật này và với mục đích vậy gì.
Tuy nhiên, so sánh với những thứ này, điều càng làm cho Lộ Nhiên quan tâm là, lần đầu lúc cầm chiếc thẻ màu đen này, hắn đã nhìn thấy một loạt thông báo, nhưng giờ phút này những thông báo đó đã biến mất, thay vào đó là một dòng chữ thần bí cùng với đồng hồ đếm ngược đang lơ lửng trước võng mạc của hắn.
[Đếm ngược đến thời gian truyền tống đến bí cảnh thử thách tân thủ còn: 59:59 ]
Lộ Nhiên trầm ngâm, không ngạc nhiên khi xuất hiện thời gian đếm ngược 59:59 như vậy.
Người đăng bài kia đã vấp ngã ở giai đoạn này à?
Làm xong nhiệm vụ tân thủ quả nhiên là đến thử thách tân thủ sao? Cũng khá giống với dự đoán của mình.
"Hà Tổng, xuất hiện đi."
"Ách ô ——" Lộ Nhiên cầm chiếc thẻ màu đen trong tay, vừa nghĩ một cái đã lập tức triệu hoán Hà Tổng từ trong đó ra ngoài.
Trên sàn nhà, đầu tiên xuất hiện trận pháp triệu hoán hình tròn cực lớn. Ngay sau đó, trận pháp bùng nổ ra các tia sáng, sau khi tia sáng biến mất, Hà Tổng đã lớn hơn trước trọn vẹn một vòng xuất hiện ở phía trên trận pháp.
Trong suốt quá trình, Hà Tổng vẫn luôn trợn trừng mắt chó, vừa ra ngoài đã điên cuồng xoay quanh như một con chó ngốc và đánh giá bản thân nay đã to hơn trước. Nó thực sự không hiểu tại sao đột nhiên mình lại thay đổi như vậy.
Nó có thể cảm nhận rõ ràng bản thân to lớn hơn, sức lực, thị lực, khứu giác gì đó đều được gia tăng. Chủ yếu nhất là, lượng cơm ăn đại khái cũng đã tăng trưởng.
Lúc này nó đói phát điên rồi, quay qua quay lại hai vòng xong cái bụng nó kêu lên 'ùng ục ục'... Vì vậy nó lại dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn về phía Lộ Nhiên.
"Trước ăn cái gì đi đã, vẫn còn nhiều thời gian." Lộ Nhiên nói.
Bọn họ chuẩn bị tiến vào một nơi nguy hiểm rồi, trước tiên đúng thật là phải để cho Hà Tổng ăn uống no đủ cái đã.
Lộ Nhiên lập tức đi chuẩn bị thức ăn, chuẩn bị cho Hà Tổng thật nhiều thức ăn cho chó.
Móng heo, thịt băm, rau quả thái, canh thịt...
Thức ăn hôm nay cũng khá đơn giản, chủ yếu là vì không có thời gian nấu những món cầu kỳ.
"Ngao ô o o o!" Trước bữa ăn, Hà Tổng phấn khởi kêu lên, sau đó vùi đầu vào thau cơm.
Trong lúc Hà Tổng đang cúi đầu ăn như gió cuốn mây tan, Lộ Nhiên bắt đầu quan sát nó. Lúc trước Hà Tổng chỉ có thể coi là một con chó cỡ trung, nhưng lúc này dáng người của nó đã so ngang với một con chó cỡ lớn.
Thảo nào dáng người của con thú cưng mèo lúc trước lại lớn như vậy. Thú cưng sau khi nhận được cường hóa sẽ có được dáng người cường tráng hơn thấy rõ!
Tốt lắm!
"Lực lượng của mình cũng tăng lên rồi."
"Chỉ có điều hình như không cao thêm chút nào."
Sau đó, trong lúc Hà Tổng đang ăn, đầu tiên Lộ Nhiên tự cân, sau đó đến đo chiều cao, cuối cùng, hắn đi vào phòng của mình lấy ra một thanh kiếm một tay rồi khua khoắng, cảm thấy thuận tay hơn rất nhiều.
Điều kiện của gia đình Lộ Nhiên thật ra cũng không tồi.
Cha mẹ của hắn đều là nhà động vật học nổi tiếng.
Điều kiện gia đình cực tốt không chỉ để cho hắn cảm thấy có hứng thú với các loại động vật mà còn mang đến cho hắn không ít những sở thích khác.
Ví dụ như, tương tự như đa số thanh thiếu niên, Lộ Nhiên cũng cảm thấy hứng thú với đao kiếm, súng ống. Cha mẹ của hắn cũng vô cùng chiều chuộng các sở thích của hắn. Bởi vậy, Lộ Nhiên khi còn bé đã từng được đưa đến võ đường kiếm đạo nổi tiếng để học kiếm thuật, ngày nghỉ thậm chí còn theo cha đến Hawai, sau đó học bắn súng ở đó.
Những sở thích tưởng chừng như không có tác dụng gì đến bây giờ không ngờ lại có thể phát huy tác dụng. Bọn hắn chuẩn bị truyền tống đến 'bí cảnh thử thách' rồi, có lẽ có thể mang theo vũ khí phòng thân.
Chương 7: Chuẩn bị
Trước kia, tuy rằng Hà Tổng rất hung hăng, nhưng Lộ Nhiên có vũ khí trong tay lại chắc chắn bản thân có thể dễ dàng khuất phục nó.
Nhưng bây giờ, hắn có thể mơ hồ cảm giác được sau khi được khế ước cường hóa, sức chiến đấu của Hà Tổng có lẽ đã vượt qua khái niệm 'chó bình thường' rồi. Sức chiến đấu đủ để sánh ngang với những loại động vật hung mãnh như sư tử, hổ, báo, như vậy đã thuộc về loại chó siêu phàm rồi.
So ra, chính mình tuy rằng cũng nhận được một chút cường hóa, nhưng biên độ cường hóa không lớn như thú cưng, chủ yếu thu được năng lực mới là có lực khống chế Hà càng mạnh hơn thôi.
Dưới tình huống như vậy, trong tay có một loại vũ khí vừa tay để tự bảo vệ mình là vô cùng quan trọng... Dẫu sao cũng không thể hoàn toàn ỷ lại vào thú cưng được, chỉ là, không biết vũ khí có thể truyền tống theo người không.
"Còn có cái này... mang cả nó đi cùng đi." Lộ Nhiên đặt thanh kiếm Trảm Thiết được làm theo yêu cầu của mình xuống rồi mở ngăn kéo ra, từ trong đó lấy ra một đồ vật.
Đây là một cái mặt dây chuyền, một chiếc sừng nhỏ màu trắng trông giống như một chiếc sừng hươu đã gãy, được xâu lại với nhau bằng một sợi chỉ, trông có vẻ hơi cũ.
Nghe nói là bùa hộ mệnh gia truyền của mẹ Lộ, truyền từ đời này sang đời khác. Là đồ vật do mẹ để lại, giờ phút này hiển nhiên Lộ Nhiên đã coi nó như một vật để gửi gắm tinh thần.
Nghĩ đến cha mẹ, giờ phút này Lộ Nhiên cảm thấy hơi buồn. Hai người đã chết trong lúc điều tra một loại động vật hiếm chưa từng xuất hiện, sau khi bị tập kích, di thể thậm chí còn không được tìm thấy mà chỉ để lại đoạn ghi âm tiếng gào thét thảm thiết khi thân thể bị cắn xé. . .
Lộ Nhiên vẫn luôn không tin được chuyện cha mẹ mình cứ thế mà qua đời. Hắn vẫn muốn tự mình đi vào khu rừng nhiệt đới kia để tìm kiếm cha mẹ. Lúc trước Phương Lan nghe Lộ Nhiên nói bản thân cảm thấy hứng thú với săn bắn thì cho rằng Lộ Nhiên đang chuẩn bị cho hành trình đến nơi hoang dã. Nhưng như Lộ Nhiên nơi, nếu hắn muốn đến nơi hoang dã nguy hiểm như thế thì sao có thể chỉ dựa vào một con chó nhà như Hà Tổng thay cho chó săn được, tự chui đầu vào rọ sao? Hắn dùng tiền thuê một đội ngũ chuyên nghiệp không tốt hơn à.
Tuy nhiên bây giờ...
Lộ Nhiên mang theo mặt dây chuyền sừng hươu, cầm lấy kiếm Trảm Thiết rồi trở về phòng khách. Lúc này, Hà Tổng đã ăn hết một chậu thức ăn và đang lười biếng nằm trên đất...
Liếc mắt thấy Lộ Nhiên đi ra, nó lập tức đứng dậy, thở hồng hộc và lộ ra khuôn mặt tươi cười.
"Gâu! !"
Mặt Lộ Nhiên đen đi.
Bởi vì cái tên nhóc này đang nói là 'cảm giác vừa rồi không tệ, có thể lại làm một lần như vậy nữa không'!
Hình như... Nó muốn trở nên càng mạnh hơn.
"Nhóc thật là tham quá. Không có đâu, nhưng mà tiếp đến nhóc sẽ có rất nhiều cơ hội để chiến đấu."
"Nếu như có thể chiến thắng đối thủ và trở về an toàn, nói không chừng có thể trở nên càng mạnh hơn."
"Ô?" Hà Tổng sững sờ, tiếp đó lộ ra biểu cảm sắc bén. Nó tiến lên vài bước, đeo chiếc kính râm dưới bàn trà lên mặt rồi bắt đầu tỏ ra ngầu lòi.
Lộ Nhiên không thèm để ý đến Hà Tổng trong bộ dạng đeo kính râm đầy phấn khích.
Ngoại trừ vũ khí và bùa hộ mệnh, hắn lại chuẩn bị một chút thuốc trị thương, nước khoáng, đồ ăn vặt cùng với một chút vật phẩm để sinh tồn ở nơi hoang dã.
Tuy rằng không biết có dùng tới hay không, nhưng cứ chuẩn bị trước cũng không thừa.
Hình như có vẻ hơi nặng quá... Nhưng mà cũng không phải vấn đề gì lớn, cùng lắm thì đến lúc mấu chốt vứt đi là được.
Cứ như vậy, trong khi Lộ Nhiên không ngừng chuẩn bị và dặn dò Hà Tổng, thời gian dần trôi qua.
"Nhóc nghe hiểu thật không đấy?"
"Khế ước cường hóa thể phách của nhóc nhưng tại sao anh cứ có cảm giác chỉ số thông minh của nhóc không hề được tăng lên theo thế nhỉ."
Trong lúc này, Lộ Nhiên thật mệt óc và đau đầu khi nhìn thấy Hà Tổng tỏ ra không thể chờ đợi được.
Ví dụ như, hắn nói tiếp theo kẻ địch có thể là sinh vật mà bọn họ chưa từng nhìn thấy trước đây, vì vậy phải thật cẩn thận, nhưng Hà Tổng lại một mực lộ ra biểu cảm khinh thường.
Như vậy là có ý gì?
Trái tim Lộ Nhiên lạnh quá.
Hắn có một dự cảm xấu, nhưng đồng hồ đã đếm ngược những phút cuối, vì vậy hắn không có thời gian để nghĩ nhiều nữa.
"Thôi được rồi, cứ như vậy đi."
"Nhóc vào trong này trước đi." Lộ Nhiên triệu hoán ra chiếc thẻ màu đen. Hiện tại hắn đã có thể thu hồi chiếc thẻ màu đen này vào trong cơ thể, cũng có thể triệu hoán nó ra bất cứ lúc nào.
Sắp đến thời gian truyền tống, đầu tiên Lộ Nhiên thu hồi Hà Tổng vào trong chiếc thẻ màu đen, sau đó lại cất kỹ chiếc thẻ màu đen. Như vậy ít nhất không cần lo lắng mình và Hà Tổng có thể bị tách ra trong quá trình truyền tống.
"Ngao ô o o o! !" Hà Tổng tiến vào chiếc thẻ màu đen, Lộ Nhiên bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tuy rằng đã nhắm mắt, nhưng đồng hồ đếm ngược vẫn hiện lên rõ ràng ở trước tầm mắt hắn.
Thời gian dần trôi qua...
3. . . 2. . . 1. . . đếm ngược những giây sau cùng, tâm trạng của Lộ Nhiên không khỏi trở nên khẩn trương.
Dù thế nào thì hắn cũng chỉ là một học sinh cấp 3.
Đồng thời cũng đúng giây phút này, không gian đột nhiên rung động, vị trí Lộ Nhiên đang ngồi xuất hiện không gian bắt đầu vặn vẹo như vòng xoáy. Vòng xoáy xoay tròn rất nhanh, thân ảnh của Lộ Nhiên thoáng cái đã bị nuốt chửng, biến mất khỏi căn phòng.
Nhưng mà, tuy rằng Lộ Nhiên tan biến, nhưng ba lô trên lưng cùng với kiếm Trảm Thiết mà hắn nắm chặt trong tay lại không được truyền tống theo.
Ngoại trừ quần áo cần thiết và bùa hộ mệnh treo trên cổ, còn lại tất cả ngoại vật cho dù là đồ ăn đều bị lưu lại nguyên chỗ.
Chương 8: Trong bí cảnh thử thách tân thủ
Lộ Nhiên cảm giác cơ thể mình dường như không ngừng trải qua tình trạng siêu trọng lực và mất trọng lực, hoàn toàn không ngờ quá trình truyền tống lai mang đến cảm giác khó chịu như vậy. Sau khi cảm giác trời rung đất chuyển biến mất, Lộ Nhiên phát hiện mình thật sự đi tới một địa phương mới lạ.
Hắn mở to mắt.
Đập vào mắt chính là một khu rừng rậm u ám.
Còn không đợi hắn quan sát cẩn thận, những dòng chữ cùng với thanh âm quen thuộc lại xuất hiện lần nữa.
[Hoàn thành truyền tống]
[Địa điểm trước mắt: Rừng Miêu Yêu (bí cảnh thử thách tân thủ)]
[Độ khó: Dễ]
[Nhiệm vụ thử thách: Sinh tồn một ngày. ]
[Giới thiệu bí cảnh: Rừng Miêu Yêu là mê cung thiên nhiên được hình thành bởi nhiều loại cây cối, giàu tài nguyên và từng là nơi sinh sống của nhiều sinh vật siêu phàm.
20 năm trước, một cơn mưa to màu đen khác thường đã làm cho sinh vật ở trong khu rừng rậm này sinh ra biến dị và tạo ra một cơn thú triều đối với thành phố, thị trấn xung quanh.
Quân đoàn ngự thú của đế quốc nhanh chóng hành động và trấn áp được thú triều, sau đó tiêu diệt sinh vật biến dị cường đại trong rừng rậm.
Trải qua 20 năm khôi phục, bây giờ chỉ còn lại bộ tộc Miêu Yêu cùng với một vài loại sinh vật siêu phàm nhỏ yếu còn hoạt động mạnh ở đây. Từ đó rừng rậm cũng đổi tên thành Rừng Miêu Yêu.
Bạn là một ngự thú sư mới đi lạc vào đây, nhiệm vụ lớn nhất lúc này của bạn chính là phải sống sót và chờ đợi được đến lúc được giải cứu. ]
[Thông báo 1: Bí cảnh là hình chiếu của Rừng Miêu Yêu, tài nguyên và sinh vật bên trong không cách nào mang ra hay ký khế ước. ]
[Thông báo 2: Căn cứ vào biểu hiện chiến đấu của người tham gia thử thách trong bí cảnh, sau khi hoàn thành nhiệm vụ có thể nhận được phần thưởng ở các mức độ khác nhau. ]
[Thông báo 3: Khi người tham gia thử thách lâm vào trạng thái gần chết sẽ bị coi là nhiệm vụ thất bại, cưỡng chế trở về. ]
[Thông báo 4: Người tham gia thử thách tạm thời thu được Con Mắt Dữ Liệu, có thể điều tra tin tức một số tài nguyên và sinh vật bên trong bí cảnh. ]
[Chúc bạn phiêu lưu vui vẻ, thử thách bắt đầu!]
"Thì ra là thế." Nhìn thấy thông báo 3, Lộ Nhiên cảm thấy người sáng tạo ra chiếc thẻ màu đen hình như cũng khá nhân đạo.
Nhưng không nhiều lắm.
Tuy rằng người tham gia thử thách gần chết sẽ bị cưỡng chế truyền tống đi, rất tốt bụng. Nhưng vấn đề là, truyền tống về thì cũng có thể không cứu chữa được, tựa như người đăng bài lần trước. Hơn nữa, có khả năng lớn là người tham gia thử thách không có cơ hội tiến vào trạng thái gần chết đã lập tức bị giết chết trong nháy mắt rồi.
Cơ thể người yếu ớt như vậy đấy.
Mặt khác, cái này bí cảnh là hình chiếu của một thế giới khác sao? Cơn bão màu đen. . . Thú triều. . . Đệch, nghe không giống phó bản dành cho tân thủ chút nào.
Nhất định phải hành động thật cẩn thận, không hề vui chút nào đâu. . .
"Ách ô! ! !"
Lộ Nhiên lần nữa triệu hoán ra Hà Tổng, đồng thời nói:
"Vũ khí và vật phẩm trợ giúp đều không thể mang tới đây rồi." Lộ Nhiên tiếc hận, tuy nhiên hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý không thể mang những vật kia tới đây rồi.
"Căn cứ thông báo, tất cả kẻ địch và tài nguyên ở chỗ này đều là hư ảo, cũng không biết có thể tìm được đồ ăn ở đây hay không. Không thể mang ra, nhưng chắc có thể dùng tại chỗ nhỉ?"
"Gâu." Hà Tổng lại đi ra mà quên không mang não. Nó không thèm nghe Lộ Nhiên phân tích mà vô cùng vui sướng loạn chạy khắp xung quanh.
Lộ Nhiên cạn lời, điên mất thôi! Nghiêm túc chút đi Hà Tổng, đây không phải là ra công viên đi dạo đâu a!
"Anh nói này. . ." Lộ Nhiên vừa muốn nói gì.
Sa sa sa. . .
Đột nhiên, một thanh âm vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Lộ Nhiên. Hắn lập tức trở nên cảnh giác và cẩn thận nhìn bốn phía.
"Ách ô." Hà Tổng vây quanh Lộ Nhiên cũng trở nên cảnh giác, hình như là ngửi được khí tức nguy hiểm gì.
Có thứ gì đó đang tiến lại gần!
Nó nhanh chóng dừng bước, kéo căng cả người, đứng ra bảo vệ trước người Lộ Nhiên.
Xung quanh vô cùng âm u, chỉ có le lói vài tia nắng mặt trời xuyên qua lá cây chiếu xuống mặt đất. Trong không khí yên tĩnh tưởng nổi trong rừng rậm đột nhiên nổi lên tiếng 'sa sa sa' ngày càng to hơn.
Lộ Nhiên đứng trên mặt đất hơi ẩm ướt đang muốn phán đoán xem thanh âm từ hướng nào truyền đến, nhưng đến cuối cùng hắn vẫn không thể đoán được. Thay vào đó, ngay từ đầu Hà Tổng đã khóa chặt một hướng, ánh mắt nghiêm túc nhìn bên đó.
"Chỗ đó à?" Lộ Nhiên nhì về phía lùm cây màu đen cao cỡ nửa người.
Tiếng sàn sạt vẫn còn kéo dài, rốt cuộc, theo thanh âm dần trở nên rõ ràng, lùm cây trước mắt Lộ Nhiên và Hà Tổng lập tức bị đẩy sang một bên.
Sinh vật đột nhiên xuất hiện phát ra những tiếng gầm nhẹ. Con ngươi màu đỏ của nó nhìn chằm chằm vào Lộ Nhiên và Hà Tổng ở phía đối diện, ánh mắt hung tàn không cách nào giấu được.
Cùng lúc đó, bộ lông trên người Hà Tổng dựng đứng cả lên. Nó cũng gào lên với sinh vật vừa xuất hiện! !
"Gâu! !"
Dám hung hăng trước mặt bọn họ à, thù này nó nhớ kỹ!
Đây là. . .
Lộ Nhiên đứng hình, đây là một sinh vật hình mèo màu đỏ sậm có thân hình gầy còm ốm nhách, móng vuốt của nó rất dài, trên đầu có chỏm lông màu xám!
Miêu Yêu!
[Chủng tộc]: Miêu Yêu
[Thuộc tính]: Chưa thức tỉnh
[Đẳng cấp chủng tộc]: Siêu phàm trung cấp
[Cấp bậc trưởng thành]: cấp 2
[Giới thiệu]: Thợ săn máu tanh trong rừng rậm, ưa thích xé xác thân thể của đối phương để hút máu.
Con Mắt Dữ Liệu của Lộ Nhiên tạm thời có hiệu lực.
Hắn nhìn Miêu Yêu chằm chằm, rất nhanh toàn bộ tin tức về Miêu Yêu đã hiện ra trước mắt.
"Đẳng cấp chủng tộc à, theo mình hiểu thì đó chính là độ mạnh yếu của chủng tộc. Hổ già còn mạnh hơn chó mèo, chó mèo lại mạnh hơn động vật ăn cỏ như thỏ. Con Miêu Yêu này có đẳng cấp chủng tộc ngang với Hà Tổng, Hà Tổng không hề chiếm ưu thế."
"Mà cấp bậc trưởng thành đại khái có liên quan đến giai đoạn trưởng thành. Cùng là con non, đẳng cấp càng cao thì bản thân tố chất thân thể càng mạnh. Hà Tổng chỉ là cấp 1 mà nó đã cấp 2, không ổn."
Lộ Nhiên lập tức đoán được kẻ này không dễ chọc, hoàn toàn không giống mấy con quái nhỏ để cho tân thủ chiến đấu kiếm kinh nghiệm.
Hai bên giằng co, bầu không khí càng ngày càng đông cứng lại. Lộ Nhiên ngừng thở, quan sát hoàn cảnh chung quanh và cố gắng làm cho mình tỉnh táo.
Chương 9: Đánh quái thăng cấp
Nhiệm vụ tân thủ là tồn tại được một ngày thì không cần phải đối đầu với tên này, đặc biệt là khi hắn mới bước vào bí cảnh.
Muốn kiên trì được một ngày thì tốt nhất là tìm được vật tư, sau đó tìm một địa phương an toàn, trốn ở trong đó một ngày, tránh những trận chiến đấu không cần thiết và chỉ tiến hành một vài cuộc chiến bất đắc dĩ để bảo tồn thể lực.
Bây giờ...
Nếu lập tức quay người thuận lợi chạy trốn thì có lẽ có thể để tránh được một trận chiến đấu. Nhưng nếu như kích phát bản năng săn mồi của đối phương, bị đối phương đuổi theo thì mặc kệ có chạy trốn thành công hay không cũng sẽ trở nên vô cùng bị động trong khu rừng rậm không biết này và lãng phí rất nhiều thể lực.
Trước mắt, lựa chọn tốt nhất là... dọa lùi đối phương!
Tiếp đến, sau khi nghĩ sâu tính kỹ, Lộ Nhiên đã làm ra một động tác làm cho cả Hà Tổng và Miêu Yêu đều vô cùng kinh ngạc.
Chỉ thấy Lộ Nhiên nhìn chằm chằm vào Miêu Yêu một cách nghiêm túc rồi hắn đột nhiên dang hai tay ra để làm cho mình nhìn to lớn hơn và gầm thét với con Miêu Yêu!
"Ulla! ! ! !" Lộ Nhiên hô lớn với ý đồ dọa lùi đối phương.
Cha hắn thường xuyên đối phó với động vặt hoang dã đã từng dặn hắn, nếu ở nơi hoang dã gặp phải dã thú hung mãnh thì tốt nhất không nên quay người chạy trốn, mà phải nhìn thẳng vào mặt nó và thể hiện ra khí thế, như vậy có lẽ sẽ chết đàng hoàng hơn một chút.
Hơn nữa, nếu như may mắn gặp phải con dã thú không biết nhiều về loài người thì sẽ có xác suất rất nhỏ dọa lùi đối phương.
Tuy nhiên, sau khi làm xong một loạt động tác đe dọa, Lộ Nhiên cứ cảm thấy bầu không khí hình như càng thêm sai bét rồi.
Hà Tổng lộ ra vẻ hoang mang.
Khuôn mặt của Miêu Yêu thì trở nên vặn vẹo, sau đó nó gầm thét lên rồi đột nhiên lao ra tấn công Lộ Nhiên.
Lộ Nhiên không nhịn được muốn chửi thề. Trình tự nào đó không đúng sai? Mặt khác, Thần Giao Cách Cảm của mình dường như không có hiệu quả với ảo cảnh này!
Động tác của Miêu Yêu rất linh hoạt, nhưng may mà Lộ Nhiên cũng đã được cường hóa nên có thể thấy rõ từng động tác của nó.
Chuyện đã đến nước này, Lộ Nhiên cũng đã từ bỏ ý tưởng vừa rồi và dự định đối mặt với Miêu Yêu. Chỉ là một con mèo thôi, mười năm qua hắn đã xử lý không biết bao nhiêu con.
Cho dù là một con hổ nhỏ, hắn cũng đã từng xách cổ lên rồi.
Không, không đúng rồi, hiện tại hắn là ngự thú sư, phải tập làm quen dần với việc chỉ huy thú cưng chiến đấu chứ không phải tự mình chiến đấu như vậy.
"Hà Tổng! Cứu anh...!" Lộ Nhiên mở miệng hô to sau khi nhận thức được thân phận của mình.
"Trước tiên kiềm chế nó đã! Để anh đi tìm vũ khí!"
Cùng lúc đó, Hà Tổng đang ngơ ngác lập tức nhìn Miêu Yêu với ánh mắt sắc bén và đánh về phía Miêu Yêu.
Hai cái bóng lấy tốc độ ánh sáng va chạm vào nhau, còn Lộ Nhiên thì lui ra phía sau một bước để tìm kiếm vũ khí như cây gỗ hay tảng đá. Đột nhiên hắn nghe thấy một tiếng hét thảm.
"Meow NGAO! ! ! !" Tiếng kêu thê lương thảm thiết cùng với tiếng gầm nhẹ vang vọng khắp khu rừng, khiến cho Lộ Nhiên phải vội vàng nhìn sang.
Ngay lập tức, hắn thấy Hà Tổng đang đè ép Miêu Yêu xuống dưới đất, mõm cắn vào cổ họng của nó và gào thét đầy bá đạo. Đồng thời, vô số máu tươi tràn ra.
Miêu Yêu thoạt nhìn cực kỳ không dễ chọc lại bị một ngoạm xử đẹp.
"Ách..." Lộ Nhiên sững sờ ngay tại chỗ, chỉ cảm thấy không cần nhặt viên đá bên chân lên, nhưng không nhặt cũng không ổn.
Cuối cùng là vừa rồi bản thân mình phân tích cả buổi, đấu trí đấu dũng khí với Miêu Yêu, cuối cùng là vì cái gì?
Bản thân mình... hình như đánh giá sai sức chiến đấu của Hà Tổng sau khi cường hóa cùng với sức chiến đấu của Miêu Yêu rồi.
"Ách ô! ! !" Giờ phút này, Hà Tổng đứng ở phía xa nghiêng đầu sang chỗ khác và kêu một tiếng. Nó nhìn Lộ Nhiên, dường như muốn nói, đơn giản như đan rổ. Cực kỳ giống một chiến thần.
Lộ Nhiên trầm tư.
Bị nó gài rồi.
Không bình thường. Chẳng lẽ, giữa siêu phàm trung cấp cũng có chênh lệch?
Mà chênh lệch giữa cấp 1 và cấp 2 cũng không lớn như mình nghĩ?
Xét về kích thước thì con Miêu Yêu này đúng thật là kém hơn Hà Tổng không chỉ một cấp bậc.
Quả nhiên, trong thiên nhiên, kích thước cơ thể có ảnh hưởng rất lớn đến chiến lực! Được rồi...
"Rất giỏi, không hổ là cấp dưới mà mình huấn luyện ra." Lộ Nhiên chỉ có thể bình luận như vậy. Hắn thật sự không ngờ Hà Tổng nhìn bình thường mà cũng có thể mạnh như vậy.
"Gâu!" Nghe vậy, Hà Tổng lộ ra vẻ mặt đầy trí tuệ. Anh đang nói cái gì vậy, tôi nghe không hiểu gì hết á.
Miêu Yêu cứ như vậy bị trấn áp rồi, Lộ Nhiên nhìn cổ Miêu Yêu đã bị cắn đứt, cảm giác quá thần kỳ. Tuy rằng nơi đây đều chỉ là hình chiếu, nhưng nhìn thế nào cũng thấy Miêu Yêu đang chảy máu kia là một sinh mệnh chân thật. . .
Miêu Yêu, mày chết thảm quá!
Nhưng mà không phải mày chết chính là tao vong.
Hả?
Lộ Nhiên còn chưa kịp xàm xí ba láp xong, đột nhiên, quanh người Miêu Yêu đang bị Hà Tổng ngoạm đột nhiên có ánh sáng trắng. Cả người nó, bao gồm cả máu mà nó chảy ra đều bị ánh sáng trắng bao trùm và hoàn toàn tan biến!
"Ô? ?"
Phát hiện chiến lợi phẩm không hiểu sao lại đột nhiên biến mất ngay trước mắt mình, Hà Tổng lộ ra biểu cảm kinh ngạc.
Chuyện càng làm cho nó kinh ngạc còn ở phía sau. Miêu Yêu hoàn toàn biến mất thật ra vẫn còn sót lại một chút dấu vết. Cuối cùng, nó ngưng tụ thành một điểm sáng nhỏ như con đom đóm và bay vào trong cơ thể Hà Tổng.
Giờ phút này, Hà Tổng cảm giác thể lực của mình dường như lại được cường hóa thêm một chút.
"Đánh quái thăng cấp à?" Nhìn thấy biến hóa của Miêu Yêu sau khi biến mất, Lộ Nhiên như nghĩ tới cái gì, lập tức nhìn Hà Tổng chằm chằm.
Tuy nhiên, nhìn thấy [Cấp bậc trưởng thành] của Hà Tổng vẫn là [Cấp 1], hắn lại cảm thấy hơi nghi ngờ.
"Vừa rồi hẳn là không sai... Sau khi đánh chết địch nhân, lực lượng của Hà Tổng trở nên mạnh mẽ hơn một chút, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng quả thật cũng có tăng lên."
"Một con chưa đủ để thăng cấp à?"
"Muốn bao nhiêu con mới có khả năng tăng lên tới cấp 2?"
"Đợi chút đã! Có lẽ đây mới là ý nghĩa tồn tại của bí cảnh thử thách." Lộ Nhiên thoáng cái đã suy nghĩ rất nhiều.