Ban đêm.
Vương triều Đại Ngụy, huyện Bình An.
Cơn rét lạnh thấu xương khiến cho Hứa Thanh Tiêu tỉnh táo ngay lập tức.
Còn chưa kịp chờ Hứa Thanh Tiêu phản ứng, các loại tin tức đã ùa vào trong não như nước lũ.
Vương triều Đại Ngụy, nữ đế đăng cơ.
Triều dã rung chuyển, yêu ma loạn thế.
Tu tiên dị thuật, Cẩm y thiên vệ.
Trong khi các loại tin tức lạ lùng kỳ quái ùa vào trong não, Hứa Thanh Tiêu lại đang lâm vào cơn mê man.
Cũng không biết đã trôi qua bao lâu.
Bên ngoài cửa truyền đến từng đợt tiếng nói rất nhỏ, khiến cho Hứa Thanh Tiêu chậm rãi tỉnh lại.
"Đại phu, thương thế của Thanh Tiêu rốt cuộc nghiêm trọng hay không nghiêm trọng?"
"Đúng vậy đại phu, từ lúc ông xem xong thương thế của Thanh Tiêu thì cứ lắc đầu mãi không nói lời nào, ông cứ việc nói thẳng đi."
Cùng với giọng nói hơi lộ vẻ tò mò vang lên.
Một âm thanh già nua đành đáp lại.
"Đứa nhỏ này bị yêu tà gây thương tích, khí âm minh đã tiến vào trong cơ thể, đây là vật lạnh vô cùng, một khi nhập thể, sẽ tổn thương tới gân mạch, rồi sau đó khiến cho khí huyết đọng lại rồi mất mạng."
Giọng nói già nua vang lên.
Trong lúc nhất thời, mọi người đều lặng lẽ không nói gì.
"Vậy Thanh Tiêu còn có thể sống được bao lâu?"
Một giọng nói khác vang lên, hỏi đại phu.
Một lát sau, giọng nói già nua lại vang lên.
"Nhiều nhất mười hai canh giờ."
Giọng nói im bặt, ngoài cửa yên lặng như tờ.
Mà trong phòng.
Hứa Thanh Tiêu cũng chậm rãi mở mắt ra.
Ý thức của hắn đã hoàn toàn khôi phục, mà giữa tròng mắt tràn ngập nỗi buồn bực.
Không chỉ vì mình vừa bị phán tử hình.
Chủ yếu là, lúc này mình vừa mới xuyên không, kết quả tính mạng chỉ còn kéo dài không tới mười hai canh giờ?
Như vậy có ai mà không khó chịu?
Đúng vậy, Hứa Thanh Tiêu là một người xuyên việt.
Mà thông qua ký ức trong đầu, Hứa Thanh Tiêu biết được mình xuyên qua đến người trùng tên trùng họ.
Sinh sống ở một thế giới yêu ma hoành hành.
Chính là một gã nha dịch trong huyện Bình An, vương triều Đại Ngụy.
Năm ấy hai mươi tuổi, vốn dĩ cũng coi như không tệ, thậm chí làm thêm vài năm nữa, có thể chính thức trở thành bộ khoái, thuộc loại đường đường chính chính ăn cơm nhà quan.
Nhưng không ngờ rằng, ngay vào hai ngày trước, một đào phạm hung ác đã chạy trốn thẳng đến huyện Bình An.
Bên trên hạ lệnh tra xét rõ ràng, kết quả nguyên chủ nhân cực kỳ xui xẻo, vừa vặn phát hiện đào phạm, kết quả bị một chưởng đánh bay, trong cơ thể trúng khí âm minh, tức là sắp chết.
Dùng lời của đại phu, còn có mười hai canh giờ để sống.
Nhưng Hứa Thanh Tiêu tự mình cảm giác được, có khả năng không sống được đến mười hai canh giờ.
Bởi vì trong cơ thể là một trận băng hàn, máu tựa như đã đông cứng lại rồi, không thể lưu thông.
Loại khởi đầu địa ngục này khiến cho Hứa Thanh Tiêu không thể nào không phiền muộn.
"Đau đầu quá."
"Cho dù là bắt đầu như phế vật bỏ đi, Hứa mỗ ta cũng chịu được, nhưng ngày từ lúc bắt đầu đã chỉ có thể sống mười hai canh giờ? Chơi như vậy làm sao được chứ?”
Hứa Thanh Tiêu thấy đau cả răng.
Bởi vì thông qua ký ức, Hứa Thanh Tiêu còn biết được những tin tức về bản thân mình, chính là một nha dịch bình thường thuần túy, bối cảnh là cô nhi huyện Bình An, không cha không mẹ là tiêu chuẩn, cũng không có người thân nào khác.
Nếu không phải Huyện lão gia thấy mình đáng thương, cho mình làm sai dịch, nhắm chừng cũng chỉ có thể chạy việc vặt cho người ta.
Thân phận bối cảnh như vậy, cho dù là biết làm sao để phá giải cũng hữu tâm vô lực a.
Đòi tiền không có tiền, đòi người không có người.
Nói là khởi đầu địa ngục cũng không quá đáng chút nào.
Két!
Ngay vào lúc này, cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra.
Mấy bóng người xuất hiện trong mắt Hứa Thanh Tiêu.
Là đồng sự ở trong huyện, đều là nha dịch, cầm đầu là Trần bộ khoái, mặc áo lam mũ vuông, thắt lưng trang bị một thanh đao, hơn bốn mươi tuổi, chân râu đầy mặt, giờ này khắc này có vẻ hơi lặng lẽ.
Những đồng sự còn lại cũng đều như thế.
Dù sao Hứa Thanh Tiêu nhiều nhất cũng chỉ sống không được không quá mười hai canh giờ, tất nhiên cũng không cười nổi, càng không biết nên nói lời gì để an ủi.
"Thanh Tiêu, ngươi nghỉ ngơi cho khỏe, đại phu nói ngươi không bị vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi tịnh dưỡng là được, không cần suy nghĩ nhiều."
Trần bộ khoái mạnh mẽ nặn ra một gương mặt tươi cười, hắn thật sự không thể nói ra tình hình thực tế, chỉ có thể an ủi như vậy, hy vọng Hứa Thanh Tiêu không phải chịu gánh nặng quá lớn.
Nhưng ở trên giường, Hứa Thanh Tiêu đang dần dần tỉnh lại chỉ biết cười khổ.
"Trần đại nhân, mới vừa rồi ở bên ngoài các ngươi nói những gì, ta đã nghe thấy."
Hứa Thanh Tiêu mở miệng, nở nụ cười khổ, để cho mọi người không cần an ủi.
Chỉ là thốt ra lời này, mọi người nhất thời đều ngượng ngùng.
Trong phòng nội lại lâm bầu không khí tĩnh lặng như chết.
Nhưng không đợi Trần bộ khoái tiếp tục nói lời an ủi, ánh mắt Hứa Thanh Tiêu dừng ở đại phu trên người.
"Đại phu, thật sự không có biện pháp nào để giải quyết sao?"
Chương 2: Cách Cái Chết Chỉ Còn Mười Hai Canh Giờ (2)
Hứa Thanh Tiêu không thích ngồi chờ chết, tuy khởi đầu ác liệt như thế này, nhưng nếu là có cơ hội hắn vẫn muốn tranh thủ một chút.
Bằng không cứ như vậy chết đi, thật sự là mất sạch mặt mũi.
Khi nghe Hứa Thanh Tiêu hỏi.
Đại phu đã qua tuổi sáu mươi ngẩn người ra một chút, ánh mắt ông dừng lại trên người Hứa Thanh Tiêu, hơi suy tư, sau đó thở dài nói.
"Thật ra cũng không phải là không có cách nào, ngược lại có tới ba biện pháp, chỉ là ba biện pháp này cũng rất khó hoàn thành."
Đại phu trầm tư, khi nói ra những lời này, nửa đầu câu nói làm cho người ta dâng lên hy vọng, nhưng nửa câu sau lại làm cho người ta tuyệt vọng.
"Đại phu, dù sao cũng sắp chết tới nơi rồi, hay là ông cứ nói ra đi, biết đâu thực sự sẽ xảy ra kỳ tích thì sao.”
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục mở miệng.
Nếu đã có biện pháp, như vậy tức là vẫn còn một đường sinh cơ, cho nên Hứa Thanh Tiêu không định từ bỏ.
Thấy Hứa Thanh Tiêu cố chấp như vậy, đại phu thở dài, rõ ràng lòng cầu sinh của con người mạnh mẽ biết bao, ngẫm lại cũng đúng, Hứa Thanh Tiêu năm ấy hai mươi tuổi, đang ở tuổi thanh xuân, đổi lại là bất luận kẻ nào cũng không chấp nhận được sự thực này.
Nghĩ đến đây, tiếng nói đại phu tiếp tục vang lên.
"Ba biện pháp này, nói ra thì cũng đơn giản, nhưng làm được thì rất khó."
"Thứ nhất, trong cơ thể ngươi có khí âm minh, đây là vật cực âm cực tà, muốn giải trừ, phải cần vật chí cương chí dương, lão hủ biết được có một loại đan dược, tên là Kim Cương Lưu Ly đan, đan dược này là do chính là Lôi Âm đặc chế, sáu mươi năm mới có thể luyện chế một lò, dùng vào có rất nhiều diệu dụng, mỗi một viên giá trị liên thành, cho dù là gia tộc giàu có nhất huyện Bình An dốc hết gia sản, cũng không đổi được một phần mười."
Ông lên tiếng, nói ra biện pháp thứ nhất.
Quả thực, biện pháp này còn chưa nói xong, Hứa Thanh Tiêu chỉ biết không chơi nổi.
Lôi Âm tự là một trong ba tam đại Phật môn, cao cao tại thượng, mặc dù là Phật môn có lòng từ bi, phổ độ chúng sinh, cũng không có khả năng lấy ra một đan dược trân quý như thế, để đưa cho những kẻ ở tầng đáy như mình.
"Biện pháp thứ hai là gì?"
Hứa Thanh Tiêu tiếp tục hỏi.
"Biện pháp thứ hai cũng đơn giản, loại vật âm tà này, sợ chính là khí thuần dương, nếu trong vòng mười hai canh giờ, đột phá tới bát phẩm cảnh võ giả, tăng cường thể phách, hoạt huyết cường thần, có thể loại bỏ sạch sẽ."
Đại phu nói ra biện pháp thứ hai.
Biện pháp thứ hai vừa nói ra, tất cả mọi người ở đây đều tự nhiên lắc đầu.
Nếu nói biện pháp thứ nhất khó khăn, vậy thì biện pháp thứ hai càng khó hơn.
Võ đạo mười phẩm, mỗi phẩm cách nhau một tầng trời.
Thân thể này của nguyên chủ nhân, đến bây giờ vẫn là một võ giả bất nhập phẩm, từ không có phẩm nào đến bát phẩm, tức là một hơi vượt qua ba phẩm cấp.
Có cắn thuốc cũng làm không được.
Phải biết rằng, võ đạo bát phẩm, đủ tư cách đến phủ Nam Dự làm bộ khoái thủ tịch, biện pháp này không phải không thể thực hiện được, là căn bản không thể thực hiện được, chỉ tồn tại trên lý thuyết.
"Vậy biện pháp thứ ba?"
Hứa Thanh Tiêu vẫn chưa chịu từ bỏ ý định.
Hắn tiếp tục hỏi, trên khuôn mặt thanh tú tràn đầy nét kiên nghị.
"Biện pháp thứ ba này, chính là dị. . ."
Đại phu mở miệng, đang chuẩn bị nói rõ biện pháp thứ ba, bỗng nhiên vang lên tiếng nói của Trần bộ khoái.
"Đại phu, có những chuyện không thể nói lung tung."
Trần bộ khoái tựa như biết đại phu muốn nói gì, lập tức ra tiếng cắt ngang, không cho hắn tiếp tục nói tiếp, để cho mọi người có chút tò mò.
"Trần đại nhân. . . Là lão hủ đường đột, có phần nói năng lung tung, mong Trần đại nhân chớ nên trách tội."
Sắc mặt đại phu trở nên hơi khó coi, ông cũng ý thức được mình đã nói sai, lập tức cúi đầu với Trần bộ khoái.
Rồi người kia lắc lắc đầu, nhìn lướt qua Hứa Thanh Tiêu, không khỏi than thở mà nói: "Ta hiểu Triệu đại phu nôn nóng cứu người, chỉ là cứu người cũng phải có quy củ, người đâu, đưa Triệu đại phu rời khỏi, thời gian cũng không còn sớm."
"Còn nữa, sắc ít thuốc cho Thanh Tiêu."
Trần bộ khoái hạ lệnh, cho người ta tiễn bước Triệu đại phu, sau đó ngồi ở đầu giường Hứa Thanh Tiêu.
"Thanh Tiêu, sự đời không có gì tuyệt đối, lát nữa ta sẽ đi tìm Huyện thái gia một phen, không có được Kim Cương Lưu Ly đan, nhưng lần này ngươi cũng được cho là bị thương vì công vụ, bất luận như thế nào, giúp ngươi kiếm chút bổ huyết đan dược sẽ không thành vấn đề."
"Có lẽ tất cả đều có chuyển cơ, ngươi cũng đừng quá nản lòng."
Hắn lên tiếng, vẫn tiếp tục an ủi Hứa Thanh Tiêu.
Mà Hứa Thanh Tiêu ở trên giường, toàn bộ tâm thần đều tập trung vào phương pháp thứ ba Triệu đại phu còn chưa nói xong kia.
Rất hiển nhiên phương pháp thứ ba này có liên lụy đến điều gì đó, thế cho nên không thể nói lung tung.
Nhưng phương pháp thứ ba này, so với so hai phương pháp trước đó thì dễ làm hơn. Tuy vậy, Hứa Thanh Tiêu không truy hỏi.
Hắn biết tính tình của Trần bộ khoái, hơn nữa nếu tiếp tục truy hỏi, Triệu đại phu nhắm chừng cũng không dám tiếp tục nói lung tung.
Vì vậy, Hứa Thanh Tiêu đè nén nỗi nghi hoặc trong lòng, nhưng cũng đã nhen nhúm trong lòng những mầm mống hy vọng.
Hắn không thể nào cứ cam chịu như vậy. Có trời mới biết sau khi mình chết đi rồi liệu có thể sẽ tiếp tục xuyên qua hay không, nếu là có thể xuyên không, vậy chẳng phải là hút máu sao?
Chương 3: Cách Cái Chết Chỉ Còn Mười Hai Canh Giờ (3)
Rất nhanh sau đó.
Triệu đại phu đi rồi.
Trần bộ khoái chờ thuốc được sắc xong, sau đó cũng mang theo người rời khỏi.
Sau khi mọi người đi rồi.
Trong phòng rơi vào tĩnh lặng.
Trong gian phòng về cơ bản là trống rỗng, không có vật gì, không khí có vẻ hơi trầm lặng.
Trừ một ngọn đèn dầu lay lắt, tất cả đều có vẻ yên tĩnh như vậy.
Sau một khắc đồng hồ.
Hứa Thanh Tiêu bưng chén thuốc nơi đầu giường lên, một mùi thuốc Đông y cực kỳ nồng nặc xông vào mũi.
Không có gì do dự, vì mạng sống, Hứa Thanh Tiêu một hơi uống hết chén thuốc này.
Có lẽ là vì thuốc đắng dã tật, cũng có lẽ là vì tác dụng tâm lý.
Sau khi chén thuốc trôi xuống bụng, một tia ấm áp từ bụng lan ra, khiến cho Hứa Thanh Tiêu có tinh thần hơn.
"Khụ."
Vị đắng ngắt dâng lên miệng, Hứa Thanh Tiêu không nhịn được nôn khan, nhưng cuối cùng hắn cũng cố gắng nhịn lại.
Chậm rãi thở ra một hơi, Hứa Thanh Tiêu đứng dậy, hắn vặn vẹo thân mình, dựa theo Chính Dương quyền trong não, bắt đầu thao luyện, tận dụng hết khả năng để thân thể mình trở nên mềm mại hơn, không đến mức cứng ngắc như thế này.
Ước chừng sau nửa canh giờ.
Trời đổ cơn mưa nhỏ, Hứa Thanh Tiêu cũng chuyển biến tốt hơn một chút, ít nhất không giống phía trước, khó có thể nhúc nhích.
Phủ thêm một chiếc áo khoác dài, đeo thêm một thanh đoản đao, Hứa Thanh Tiêu tháo nón trúc rộng vành đang treo trên vách tường xuống.
Đẩy cửa phòng ra.
Két!
Một tia sét xẹt qua màn trời.
Màn đêm đen kịt, ánh sao le lói.
Mưa nhỏ nhè nhẹ liên miên hạ xuống.
Hứa Thanh Tiêu rời khỏi nhà.
Cách thời điểm tử vong so với trước đó, chỉ còn mười một canh giờ.
Rầm rầm!
Tiếng sấm sét nổ vang.
Đã là giờ Sửu.
Huyện Bình An một mảng tối đen, lại gặp dông tố, càng trở nên yên tĩnh.
Hạt mưa rơi như từng hạt châu, rơi lên trên mái hiên, chảy xuống theo cạnh mái hiên.
Nhưng mà ngay vào lúc này.
Một bóng người xuất hiện ở giữa ngã tư đường yên tĩnh.
Bước chân của bóng người đó không quá nhanh, đầu đội nón trúc rộng vành, đi tới bên ngoài một ngôi nhà dân.
Người này chính là Hứa Thanh Tiêu.
Biết được sinh mệnh của mình còn không tới mười hai canh giờ, Hứa Thanh Tiêu vừa cảm thấy nặng nề vừa bất đắc dĩ.
Nên biết còn có phương pháp để giải cứu mình, dù có thế nào Hứa Thanh Tiêu cũng không muốn buông xuôi.
Tuy hắn không biết vì sao Trần bộ khoái ngăn cản mình tìm hiểu phương pháp giải cứu, nhưng Hứa Thanh Tiêu cũng không muốn cam chịu.
Dầm mưa tiến đến, mục đích của Hứa Thanh Tiêu cũng rất rõ ràng, hắn đến tìm Triệu đại phu.
Bất luận như thế nào, hắn cũng phải hỏi cho bằng được phương pháp giải cứu.
Oành.
Lại là một tiếng sấm đánh.
Hứa Thanh Tiêu đã đi tới bên ngoài gia môn Triệu đại phu, hắn đưa tay gõ cửa rất khẽ, đứng ở dưới cửa tĩnh tâm chờ đợi.
"Ai?"
Một lúc sau.
Một tiếng nói trẻ tuổi vang lên, hơi cảnh giác.
"Người của nha môn, chuyển cáo lão gia nhà ngươi, có chuyện quan trọng."
Hứa Thanh Tiêu tự giới thiệu, rất trực tiếp.
"Mời đại nhân chờ."
Nghe thấy là người của nha môn, người sau lập tức hô một tiếng.
Ước chừng sau ba mươi lượt hô hấp.
Giọng nói của Triệu đại phu vang lên, nhưng vẫn chưa mở cửa.
"Xin hỏi là vị đại nhân nào?"
Đêm hôm khuya khoắt, đột nhiên quan sai tới thăm hỏi, là thật là giả cũng không ai biết được, tuy nói quận huyện Bình An thái bình, nhưng đề phòng cũng không phải chuyện thừa.
"Triệu đại phu, là ta."
Hứa Thanh Tiêu lên tiếng.
Lúc này, Triệu đại phu không chần chờ, lập tức cho người mở then cửa ra.
"Thanh Tiêu tiểu hữu, mau đi vào đi, thân thể ngươi đang có bệnh, bản thân đã là hàn khí nhập thể, nếu lại bị lạnh, sẽ càng phiền toái hơn nữa."
"Nhị Minh, nhanh đi chuẩn bị hỏa lò, đi, nhanh đi."
Đợi đến khi nhìn thấy đúng là Hứa Thanh Tiêu, Triệu đại phu lập tức kéo Hứa Thanh Tiêu đi vào, nói hơi vội vàng, đồng thời cũng để cho học đồ chuẩn bị hỏa lò cho Hứa Thanh Tiêu.
"Triệu đại phu, đêm khuya ghé thăm, có chút đường đột, không cần hỏa lò đâu."
Hứa Thanh Tiêu khoát tay, trong cơ thể hắn thực sự đang rét lạnh thấu xương, nhưng tạm thời vẫn có thể chịu được, không cần dùng tới hỏa lò.
"Không sao, việc nhỏ mà thôi, mau ngồi xuống đi."
Triệu đại phu tháo nón trúc trên đầu Hứa Thanh Tiêu xuống, rồi sau đó lại cởi áo khoác trên người mình ra, định phủ lên trên người Hứa Thanh Tiêu.
Chỉ là Hứa Thanh Tiêu cảm kích trong lòng, nhưng vẫn xua tay cự tuyệt.
"Triệu đại phu, đột nhiên ghé thăm, thiết nghĩ ông cũng đã hiểu rõ ý đồ của ta, mong rằng đại phu hành y thiện tâm, thấy ta đáng thương, chỉ điểm bến mê cho ta."
Hứa Thanh Tiêu đi thẳng vào vấn đề, dứt lời cúi đầu thật sâu về hướng Triệu đại phu.
Đã đến lúc sống chết trước mắt, Hứa Thanh Tiêu không có tâm tư gì, cũng không muốn dây dưa lôi thôi, chi bằng cứ trực tiếp cho sảng khoái.
Đúng vậy.
Thật ra vừa nghe được là tiếng nói của Hứa Thanh Tiêu, trong lòng Triệu đại phu cũng đã hiểu rõ vì sao Hứa Thanh Tiêu lại đến đây.
Trong hiệu thuốc chợt trở nên im lặng.
Ngọn đèn lay lắt, Triệu đại phu im lặng, ông ta thấy hơi hối hận vì mới vừa rồi đã nói năng lung tung.
"Lão gia, hỏa lò tới đây."
Cũng ngay vào lúc này, học đồ cầm hỏa lò đến, đây là hỏa lò dùng để sắc thuốc, ngẫu nhiên cũng có thể trực tiếp dùng làm hỏa lò để sưởi ấm tay chân.
"Được rồi, ngươi đi nghỉ ngơi đi."
Triệu đại phu gật gật đầu, tiếp nhận hỏa lò, đặt trước mặt Hứa Thanh Tiêu.