Hơi nhắm mắt lại nghe tiếng mưa rơi, hắn rất hưởng thụ tiếng mưa rơi tí tách này, dường như đang nghe một bản hòa tấu.
Đương nhiên còn có một lý do, cơn mưa to sẽ rửa sạch tất cả bụi đất bao trùm bên trên, dù là dấu vết hay mùi vị, hoàn toàn rửa sạch, sau cơn mưa to sạch sẽ không tìm thấy chút dấu vết nào.
Lấy ra một hộp thuốc lá từ trong ngực, rút một điếu thuốc lá đặt dưới mũi ngửi.
“Leng keng…”
Lúc này, lỗ tai Triệu Khách khẽ động đậy, một tràng tiếng chuông vang lên từ trong cửa, đó là chuông treo ở ngoài cửa phòng, chỉ có lúc mở cửa mới có thể vang lên nhưng điều kỳ quái là lúc này cửa phòng không mở.
“Hỏng à??”
Chuông vẫn đang vang lên, nếu là bình thường sẽ có tiếng vang rất êm tai, bây giờ lại là tiếng vang nôn nóng như có người đang ra sức lắc lư chuông, từng tiếng chuông dồn dập khiến người ta cảm thấy rất nóng nảy.
Triệu Khách không nhịn được cau mày, tiện tay cầm một con dao gọt trái cây trên tay, sải bước đi về phía cửa phòng, Triệu Khách đặt tay lên cửa, nhẹ nhàng kéo cửa phòng ra một cái khe nhỏ.
Đôi mắt nhìn thoáng qua chỉ thấy chuông trên cửa phòng đã dừng kêu, yên tĩnh treo ở đó như chưa từng phát ra tiếng động gì.
“Là gió?”
Triệu Khách nghi ngờ nhìn lướt qua xung quanh, ánh mắt nặng nề, không biết dưới chân mình đã có thêm một chiếc hộp từ lúc nào. Chiếc hộp này đóng gói giống với hộp chuyển phát nhanh, chỉ có điều bên trên không dán đơn chuyển phát nhanh mà là một con tem.
“Chuyển phát nhanh?”
Triệu Khách cau mày, ánh mắt nghiêm nghị, hắn chưa từng mua sắn trên mạng, mặc dù hắn kinh doanh nhà hàng, ngoại trừ những thực khách đến đây biết được tên nhà hàng, số người thật sự biết tên hắn chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
“Chẳng lẽ là hắn?”
Triệu Khách nghĩ tới nghĩ lui lập tức bác bỏ khả năng này, lấy sự cẩn thận của hắn ta tuyệt đối không thể dùng cách này để chuyển kiện hàng đến cho mình.
Triệu Khách cẩn thận cầm kiện hàng kia lên, kiện hàng này rất nhẹ, lúc nhẹ nhàng lắc lư hình như không có cái gì, nhìn kỹ sẽ thấy con tem ở bên trên rất kỳ lạ.
Con tem bảy phân, viền màu đồng cổ thoạt nhìn rất rườm rà dày đặc, nhưng nhìn kỹ có thể nhận ra họa tiết bên trên được chạm khắc tinh xảo, hoa văn trên con tem là một con mắt rất trừu tượng nhưng nhìn từ góc độ nào cũng thấy con mắt này đang yên lặng nhìn chằm chằm ngươi.
Ánh mắt Triệu Khách nhìn chằm chằm con tem, hoa văn bên trên rườm rà tinh tế khiến trong lòng Triệu Khách cảm thấy bực bội, không nhịn được thở ra một hơi, ngay lúc Triệu Khách cúi đầu, một con mắt trên tem đột nhiên nháy mắt với Triệu Khách.
Một luồng khí lạnh như con rết bò lên sống lưng khiến Triệu Khách rùng mình, lắc đầu cẩn thận nhìn lại, phát hiện dáng vẻ con mắt trên con tem vẫn như trước.
“Nhìn nhầm à??” Triệu Khách lắc đầu, không nhịn được mỉa mai trong lòng: “Thôi đi, làm quá nhiều việc trái với lương tâm? Từ lúc nào lại nhát gan như thế.”
Triệu Khách cầm kiện hàng tiện tay kéo cửa phòng, định đi vào mở kiện hàng ra xem rốt cuộc bên trong có cái gì, ngay lúc kéo cửa phòng, đôi mắt Triệu Khách co rụt lại, một khuôn mặt quen thuộc lặng yên xuất hiện trước mặt hắn.
Đôi mắt bị kim khâu lại chậm rãi mở ra, sợi chỉ bằng bông xé rách mí mắt để lộ ra đôi mắt trống rỗng, lúc mở miệng ra chỉ thấy khoang miệng trống rỗng nói: “Đầu lưỡi của ta đâu?”
“A!”
Một tiếng hét chói tai mạnh mẽ ít nhất 70 dB khiến tất cả mọi người không nhịn được cau mày, Triệu Khách cũng nhanh chóng tỉnh táo lại từ trong sự hoảng sợ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào trong bức ảnh, một bóng người mơ hồ đứng trước mặt Triệu Khách.
“Cút ngay!”
Gần như phản xạ có điều kiện đạp một chân qua, ngay sau đó Triệu Khách nghe được một tiếng động nặng nề và tiếng kêu đau đớn.
Xung quanh tràn ngập mùi cay độc gay mũi còn xen lẫn mùi phân và mùi khai nước tiểu không biết của loại dã thú gì, trong nháy mắt khiến Triệu Khách có một loại kích động đến mức muốn phát điên.
Khứu giác của hắn vô cùng biến thái, thật sự có ưu thế cực lớn ở một phương diện nào đó nhưng đứng trong môi trường thế này, cũng có nghĩa phải chịu đựng nỗi đau gấp mười lần người khác.
Không đợi đôi mắt có thể nhìn rõ ràng, Triệu Khách nhanh chóng lấy khăn lụa từ trong túi che lại miệng mũi, đồng thời cầm ngược con dao gọt trái cây ở lòng bàn tay giấu trong ống tay áo.
Khoảng mấy giây sau, cuối cùng đôi mắt Triệu Khách có thể thích ứng với hoàn cảnh trước mặt, mở mắt ra bắt đầu nhìn rõ ràng cảnh tượng phía trước.
Tuy nhiên, điều khiến Triệu Khách cảm thấy bất ngờ là nơi này cũng không phải trước cửa hàng, mà là một nơi hoang dã.
Bầu trời u ám không ánh sáng, cho dù bây giờ là ban ngày nhưng trên đầu có làn khói dày đặc như sương mù, khiến người ta cảm giác hít vào một hơi cũng như nhét một nắm cát vào trong miệng.
Có người há miệng không nhịn được nôn mửa, thậm chí cảm thấy ngạt thở, hơn nửa ngày mới bớt đau đớn.
“Đây? Đây là đâu??”
Cuối cùng cũng có người tỉnh táo lại nhìn quanh, chỉ thấy xung quanh bị khói đặc như sương mù che khuất, chỉ có thể mơ hồ nhìn ra rừng núi xung quanh.
Triệu Khách cau mày, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với mọi người, lạnh lùng nhìn lướt qua khuôn mặt từng người.
Chương 3 - Người đưa thư
Ba nam hai nữ, trong đó ngoại trừ đại hán trung niên nằm rạp trên mặt đất còn có hai nam nhân, nhìn dáng vẻ như học sinh.
Về phần hai nữ nhân, nữ nhân bên trái tóc dài chắc là một người lãnh đạo, dáng người cao gầy, váy ngắn màu đen phối hợp với khí chất thục nữ đặc biệt, hiển nhiên là một vị mỹ nhân có sắc đẹp.
Nhưng vào lúc này, dù là sự thay đổi đột nhiên xuất hiện hay hoàn cảnh cay độc chói mắt xung quanh, hiển nhiên không ai có sức thưởng thức vẻ đẹp của vị mỹ nhân này.
So sánh ra, nữ hài tóc ngắn bên phải tuổi tác không lớn, dù vẻ ngoài hay khí chất đều kém hơn người trước rất nhiều.
Tuy trong mắt nữ hài này lộ ra vẻ hoảng sợ nhưng phản ứng lại rất nhanh chóng, nhanh chóng dùng quần áo che kín miếng mũi, đồng thời dựa sát vào sau lưng nữ lãnh đạo bên cạnh.
“Đệt đại gia ngươi, ngươi đá lão tử!”
Hán tử trung niên mặc quần áo lao động màu xanh rộng lớn, thoạt nhìn hắn ta như phiên bản Mario phóng đại, hắn ta bò dậy từ dưới đất ánh mắt hung ác căm tức nhìn quanh mình, lập tức nhìn chằm chằm tên sinh viên ở sau lưng.
“Không… Không phải ta!”
“Không phải ngươi! Chẳng lẽ là quỷ!”
Hán tử trung niên đi lên trước, dáng vẻ nổi giận đùng đùng như định dạy dỗ tên sinh viên đại học trước mặt một chút, thật ra hắn ta biết người đá mình không phải sinh viên đại học trước mặt, chỉ là muốn trút giận đồng thời cứu vãn chút mặt mũi mà thôi.
“Không phải ta, đừng… A.”
Tên sinh viên kia còn chưa nói xong, trong nháy mắt bị đại hán đấm một cái vào mặt, cả người ngã lăn trên mặt đất, thấy thế đại hán còn muốn tiếp tục.
Nhưng đúng vào lúc này đại hán cảm giác bả vai trĩu nặng như người nào đó đang kéo vai mình, vẻ mặt tối đen, lắc vai muốn hất đối phương ra.
Nhưng điều ngoài dự đoán là lần hất này không những không hất được đôi tay trên vai, ngược lại chỉ nghe “cạch” một tiếng nhỏ, lập tức khiến vẻ mặt đại hán khó coi.
Chỉ thấy bàn tay trên vai hơi dùng sức túm một cái, cảm giác đau đớn xót ruột lập tức khiến đại hán quỳ một chân trên đất, khuôn mặt đỏ bừng hít một hơi lạnh, không thể nói ra lời.
“Đủ rồi, chúng ta không có nhiều thời gian, không cần phải lãng phí ở đây.” Một giọng hùng hậu đột nhiên vang lên, khiến ánh mắt mọi người tập trung vào người thanh niên không biết xuất hiện ở sau lưng đại hán từ lúc nào.
Chỉ thấy người thanh niên này dùng tay giữ lấy đại hán, miệng ngậm một điếu xì gà, trên khuôn mặt thô kệch có một vết sẹo nghiêng nghiêng gần như vắt qua cả khuôn mặt, không thể nói hung dữ tàn nhẫn nhưng tuyệt đối không phải dạng hiền lành gì.
Ánh mắt Mặt Sẹo nhìn lướt qua khuôn mặt mỗi người, đôi mắt sắc bén như rắn độc kia khiến trong lòng mỗi người run lên, cảm giác cả người khó chịu.
Mặt Sẹo nhìn thoáng qua, ánh mắt coi thường liếc xéo qua Triệu Khách khiến Triệu Khách cảm thấy trong lòng lạnh lẽo, “Sát khí!” Chỉ có những người đã giết người, trong mắt mới có sự hung ác dù đối phương không cố sức thể hiện ra ngoài, nhưng ánh mắt ấy vẫn không lừa được người khác.
“Hít!”
Dường như Mặt Sẹo không để ý đến bầu không khí đục ngầu xung quanh, sau khi hít thật sâu còn chép miệng, hơi thất vọng nói: “Vẫn là khói mù ở Đế Đô tinh thuần hơn, nơi này… Hương vị quá kém.”
Mọi người nghi ngờ nhìn nhau, sau đó nhìn về phía Mặt Sẹo.
Lúc này thiếu niên sinh viên đứng một bên khác nói: “Ngươi là ai? Sao chúng ta…”
“Đừng nói chuyện, nghe ta nói.”
Mặt Sẹo đưa tay cắt ngang lời hắn ta, nhìn đồng hồ trên cổ tay mình, nói: “Ta không giỏi ăn nói, cho nên đừng nói chuyện trong lúc ta đang nói.”
“Nhưng…”
Tên sinh viên kia nghe đến đây không nhịn được muốn hỏi thăm, nhưng vừa mới mở miệng đã thấy ánh mắt Mặt Sẹo trở nên hung ác nham hiểm, thậm chí mọi người còn không thấy rõ chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ thấy ngay sau đó Mặt Sẹo đã xuất hiện ở bên cạnh đối phương, một tay túm lấy cố họng đối phương.
“Nhanh thật!”
Đồng tử Triệu Khách xiết chặt, hắn vẫn nhìn chằm chằm từng hành động của Mặt Sẹo, nhưng quá trình đối phương ra tay vẫn nhanh đến mức khiến người ta khó tưởng tưởng, thậm chí mình cũng không bắt được quỹ tích ra tay của đối phương.
“Ta nói, đừng nói chuyện khi ta đang nói!”
Nhìn cánh tay gầy gò nhưng sức mạnh lại lớn đến kinh người, đưa tay nhấc sinh viên đại học lên như bắt một con gà con.
Sinh viên đại học đang bị nhấc lên tên là Tề Lượng, là một sinh viên tuyển sinh đặc biệt khoa thể dục, dáng người một mét tám cao hơn Mặt Sẹo nửa cái đầu, kết quả lại bị Mặt Sẹo nhấc lên cao như một con gà. Ngón tay Mặt Sẹo bóp chặt cổ họng Tề Lượng khiến hắn ta không có chút sức phản kháng nào.
Có người há mồm muốn quát dừng, có người sau khi thấy cảnh này rất biết điều ngậm mồm lại.
“Bốp bốp.”
Chí thấy Mặt Sẹo vung tay lên tát hai cái, Tề Lượng lập tức bị đánh đến nổ đom đóm mắt, hai bên gò má sưng phồng, ngay cả miệng cũng không mở ra được, bị Mặt Sẹo tiện tay ném đi như rác rưởi.
Triệu Khách lạnh lùng nhìn chằm chằm Mặt Sẹo.
Đặc biệt là cơ bắp trên cánh tay gầy của Mặt Sẹo, thoạt nhìn không hề khác người bình thường, nhưng điều khiến Triệu Khách thấy sợ hãi là một cánh tay này lại dễ dàng thoải mái nhấc một sinh viên đại học trông cơ thể cường tráng, dáng người khoảng một mét tám.