Virtus's Reader
Người Đưa Thư Khủng Bố

Chương 4: CHƯƠNG 4 - NGƯỜI ĐƯA THƯ (2)

Triệu Khách còn chú ý đến, thậm chí cơ bắp trên cánh tay còn không có triệu chứng kéo căng khi dùng sức, có nghĩa Mặt Sẹo không cần tốn quá nhiều sức để nhấc đối phương lên.

Ánh mắt nhìn lướt qua khuôn mặt hoảng sợ của những người xung quanh, Mặt Sẹo không nhịn được nở nụ cười hài lòng, hắng giọng một cái, vẻ mặt trở nên nghiêm túc như đang đọc thuộc lòng lời thoại.

“Khụ khụ, đầu tiên ta đại diện tất cả đồng nghiệp người đưa thư hoan nghênh mọi người gia nhập, sau này chúng ta sẽ là đồng nghiệp.”

“Ta biết các ngươi có rất nhiều nghi ngờ nhưng không sao cả, có phải ở trong hiện thực các ngươi đã nhận được một kiện hàng, có thể là màu đen, có thể là màu trắng, tóm lại bên trên dán một con tem trông rất kỳ quái. Nhận được kiện hàng này có nghĩa từ nay về sau các ngươi sẽ có một thân phận khác, đó là người đưa thư.”

Sau đó Mặt Sẹo bắt đầu giải thích rất kỹ càng cho mọi người.

Nơi này là một không gian khủng bố, chỉ có người đưa thư mới có thể tiến vào thế giới này.

Muốn rời khỏi nơi này nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ.

Sau khi trở thành người đưa thư, cách một đoạn thời gian sẽ nhận được một kiện hàng đến từ bưu điện, mặc kệ ngươi có nhận lấy hay mở ra không đều tiến vào một thế giới khác, chỉ có hoàn thành nhiệm vụ mới có thể rời đi.

Đương nhiên lúc ngươi hoàn thành nhiệm vụ cũng nhận được điểm bưu điện làm thù lao và khen thưởng, đương nhiên người may mắn còn thu hoạch được một con tem đặc thù.

Điểm bưu điện cũng là căn bản của người đưa thư, chỉ cần ngươi có đủ điểm bưu điện, vậy ngươi có thể mua được bất kỳ thứ gì mà mình muốn, nhớ kỹ là bất kỳ món đồ gì, cho dù là lực lượng cường đại.

“Cuối cùng, nói thêm một câu nữa, thân phận hiện tại của các ngươi là người đưa thư thực tập, cho nên độ khó cũng không quá cao, chỉ cần tìm được nhiệm vụ là có thể rời đi.”

“Chờ chút! Ngươi nói chúng ta có thể dùng điểm bưu điện mua tất cả mọi thứ, vậy có thể đổi thành tiền không?”

Thấy cuối cùng Mặt Sẹo đã nói xong, không biết tên hán tử trung niên trên mặt đất nghĩ đến điều gì, đột nhiên mở miệng hỏi.

“Tiền?”

Mặt Sẹo nhếch môi, trong ánh mắt nhìn đại hán hiện ra vẻ khinh thường, nhìn đối phương như đang nhìn một tên hề.

Tuy khinh thường nhưng Mặt Sẹo vẫn kiên nhẫn giải thích, chỉ thấy Mặt Sẹo đưa tay ra, không biết dùng ảo thuật gì lấy ra một cục gạch vàng từ chỗ nào, cầm trên tay ước lượng một chút nói: “Viên gạch vàng này nặng khoảng hai cân là vàng thật, chắc khoảng hai ba mươi vạn, chỉ cần một điểm bưu điện là có thể đổi được loại vàng này, hơn nữa đảm bảo nguồn gốc hợp pháp hợp lý, không gặp bất cứ rắc rối gì ở trong hiện thực.”

Sau khi nghe Mặt Sẹo nói vậy, Triệu Khách rõ ràng cảm nhận được hô hấp của mấy người ở đây đều bắt đầu nhanh hơn.

Đúng như dự đoán, so với những thứ mà bọn họ không thấy, tiền tài có sức cám dỗ lớn hơn, xem ra chỉ cần sống sót trở về là có thể lập tức giàu lên trong một đêm. Trong sự dụ dỗ này, cho dù trước đó có người ngờ vực vô căn cứ, tinh thần cũng bắt đầu dao động.

Mặt Sẹo nhíu mày, hắn ta đã nhận được phần thưởng trong nhiệm vụ dẫn dắt tân thủ, trong mặt hiện ra vẻ vui mừng.

“Mấy vị, ta đã hoàn thành nhiệm vụ, tiếp theo phải xem vận khí của các ngươi, vận khí tốt thì chúng ta sẽ gặp lại.”

Ngay lúc Mặt Sẹo nói xong, chỉ thấy bóng dáng Mặt Sẹo dần biến thành hư vô, từng điểm từng điểm biến mất trước mặt mọi người.

“Biến… Biến mất!”

Thấy Mặt Sẹo biến mất không thấy gì nữa, sắc mặt nữ lãnh đạo bên cạnh lập tức trở nên khó coi, trợn mắt hét to.

“Phì, mẹ nó, ta thấy đây chắc chắn là một âm mưu, biết đâu là loại hình chiếu gì đó, mọi người đừng sợ!”

Người nói chuyện là tên sinh viên chịu tiếng oan thay cho Triệu Khách, bị vị đại hán áo xanh kia đè trên mặt đất đánh tơi bời.

Chỉ thấy hắn ta đi đến vị trí Mặt Sẹo biến mất, đỡ mắt kính viền vàng của mình tiếp tục nói: “Ta cảm thấy đây chắc chắn là một trò lừa đảo công nghệ cao, chắc chắn người kia là hình chiếu, mọi người nghe ta, chúng ta… A, vì sao các ngươi nhìn ta như vậy?”

Hắn ta nói nửa câu đã không nói được nữa, chỉ thấy tất cả mọi người ngơ ngác nhìn hắn ta, sắc mặt như đang nhìn thấy quỷ.

Đặc biệt là sắc mặt nữ lãnh đạo trắng bệch, chỉ ra sau lưng hắn ta nói: “Ngươi… Ngươi… Sau lưng.”

Tên sinh viên thấy thế ngơ ngác, lập tức hiểu ra điều gì đó, khóe môi nhếch lên tự tin cười nói: “Có phải sau lưng ta có quỷ không? Ha ha, ta đã nói đó là hình chiếu, là…”

“Tí tách!”

Hắn ta còn chưa nói hết câu đã cảm thấy đỉnh đầu nóng lên, duỗi tay sờ không biết thứ gì ướt sũng dinh dính.

Bên tai vang lên tiếng gào thét trầm thấp, theo đó là mùi hôi thối nồng nặc xông vào mũi, khiến trong lòng hắn ta có một dự cảm xấu.

Rầm!

Tên sinh viên này nuốt một ngụm nước bọt chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn cái miệng lớn to như chậu máu gần trong gang tấc, khuôn mặt cứng đờ: “Mả mẹ nó!”

“Cạch!”

Một tiếng xương vỡ vụn kích thích thần kinh của tất cả mọi người, chỉ thấy con gấu đen cao hai mét kia một phát cắn nát đầu Vương Đỉnh.

Chương 5 - Tốt

“Rắc rắc…” Theo tiếng con gấu nhai nát xương cốt trong miệng, chất lỏng đỏ trắng đan xen phun ra tung tóe từ miệng gấu, trong chốc lát mùi máu tươi nồng nặc xông vào mũi.

“Gấu! Là gấu thật!”

Tên đại hán mặc quần áo lao động lập tức cảm thấy cả người lạnh lẽo, cảm giác lạnh lẽo bò lên theo cột sống, bắp thịt cả người đều cứng đờ.

“Chạy!”

Triệu Khách lạnh nhạt nhảy lên một cái, cầm con dao gọt trái cây vừa giấu đi ở trong tay, xoay người lao vào rừng cây sau lưng.

Những người còn lại thấy thế lập tức đuổi theo sau lưng Triệu Khách.

Đại hán Lý Hồng Binh thay đổi sắc mặt, hắn ta đứng gần gấu đen nhất, lúc này cả người cứng đờ, từng tiếng xương cốt bị xé nứt cắn nát khiến Lý Hồng Binh muốn động cũng không dám động.

“Đi đi!”

Cũng may lúc này có người kéo cánh tay đại hán, là người bị Mặt Sẹo tát hai cái vào trước đó, lúc này khuôn mặt hắn ta sưng vù như đầu heo, chỉ thấy hắn ta nhanh chóng kéo Lý Hồng Binh còn đang ngơ ngác, xoay người chạy ra sau.

Một con gấu đen căn bản không phải thứ mà đám người bọn họ có thể đối phó được, về phần cái gọi là giả chết, đó mới là muốn chết điển hình, thính giác của gấu hoàn toàn có thể đánh giá ra ngươi có phải giả chết hay không.

Lúc đấy, chỉ cần cái lưỡi đầy gai nhọn liếm nhẹ vào mặt ngươi một cái, trong nháy mắt sẽ để ngươi cảm nhận cái gì gọi là ngàn dao băm xác.

Về phần leo cây lại càng buồn cười hơn, dù leo cây hay bơi lội, thậm chí leo núi bỏ chạy, hoàn toàn chỉ là một bữa sáng với con gấu đen toàn năng trên mặt đất.

Cả đám người chạy theo sau lưng Triệu Khách nhưng tiếng gấu gầm càng ngày càng gần, thật quá nhanh, giống như Triệu Khách đã suy đoán, thi thể một người còn lâu mới có thể lấp đầy bụng nó.

“Cũng may ở đây không chỉ có một người.”

Triệu Khách liếc nhìn sau lưng, nữ lãnh đạo đi giày cao gót, nữ học sinh đeo kính mắt và hai người Lý Hồng Binh đang dìu nhau chạy ở sau cùng.

Chạy vào sâu trong rừng cây, Triệu Khách mơ hồ thấy được hình như sâu trong rừng cây có ánh sáng như ẩn như hiện, đồng thời chóp mũi hít vào, tuy cách rất xa nhưng hắn vẫn có thể ngửi được mùi thịt, hình như có người đang nhóm lửa nấu cơm.

“Bên kia!”

Thấy thế, Triệu Khách chỉ về phía trước, bốn người sau lưng cũng thấy điểm sáng như có như không ở phía trước, trong mắt đều hiện ra sự vui mừng.

Lúc này nữ lãnh đạo nhìn sườn dốc bên cạnh, trong mắt lóe lên vẻ hung ác nham hiểm, đột nhiên đưa tay đẩy em gái kính mắt.

“A!”

Mọi người còn chưa lấy lại tinh thần, đã thấy em gái kính mắt kia ngã xuống sườn dốc, sườn dốc này không cao nhưng cũng không thể leo lên ngay trong chốc lát.

“Ngươi làm gì đó!”

Thấy nữ học sinh bị đẩy xuống, tên sinh viên đại học Tề Lượng đang đỡ lấy Lý Hồng Binh cũng thay đổi vẻ mặt, bước tới đẩy nữ lãnh đạo ra, nói: “Ngươi đang giết người!”

“Giết người gì chứ, con mắt nào của ngươi thấy được, là nàng không cẩn thận ngã xuống, ngươi đừng nói lung tung.” Nữ lãnh đạo hất mặt lên, mở miệng phủ nhận.

Lúc này, Lý Hồng Binh cũng đứng ra, nhưng giọng điệu của hắn ta lại đứng về phe nữ lãnh đạo này: “Đúng vậy, nàng tự ngã xuống, chúng ta đừng để ý nữa, đi nhanh lên.”

Lý Hồng Binh nói xong lại thoải mái bước nhanh về phía ánh lửa trước mặt, muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Tề Lượng thấy thế sắc mặt lúc trắng lúc xanh, đôi tay siết chặt lại, da mặt sưng vù hơi run rẩy.

“Các ngươi còn là người sao?”

Tề Lượng nói xong, đôi mắt nhìn nữ nhân rơi xuống sườn núi, nói: “Các ngươi chạy đi, ta đi cứu nàng.”

“Phì, ngu ngốc.”

Thấy Tề Lượng thật sự tìm cách bò xuống, nữ lãnh đạo không nhịn được cười lạnh, trong lòng lại mừng thầm: “Tốt nhất cả hai người đều chết ở nơi này, đợi chút nữa cùng bị gấu đen ăn.”

Có một câu thế này, nếu ngươi gặp lão hổ ở nơi hoang vu, ngươi không cần chạy nhanh hơn lão hổ, chỉ cần chạy nhanh hơn đồng bạn của ngươi là được.

Câu nói này cũng được áp dụng vào trường hợp này, có hai người ở lại, khi gấu đen đến có thể tranh thủ cho bọn họ một khoảng thời gian rất dài, đủ để thoát khỏi con gấu đen kia.

Lúc này, nữ lãnh đạo nhìn về phía Triệu Khách đứng một bên, ánh mắt sáng ngời, so sánh với Lý Hồng Binh thô tục kia, Triệu Khách có vẻ dịu dàng hơn nhiều.

Huống chi, quãng đường này đều là Triệu Khách chạy ở phía trước dẫn đường, ánh mắt khôn khéo già dặn và thân thủ khéo léo nhanh nhẹn, dù thế nào cũng đáng tin hơn những người khác.

Đương nhiên còn có một nguyên nhân, chỉ trong chốc lát Lý Hồng Binh đã chạy không thấy bóng dáng, bây giờ chỉ có thể dựa vào nam nhân trước mặt.

Nghĩ đến đây, nữ lãnh đạo bước nhanh đến trước mặt Triệu Khách, một tay nắm lấy cánh tay Triệu Khách, cố ý hay vô tình kéo đến trước ngực mình, khẽ làm nũng: “Đại ca, chúng ta cùng đi đi, đừng để ý đến bọn họ nữa.”

Trên người đối phương có mùi nước hoa nhàn nhạt khiến Triệu Khách hơi nhíu mày, cho dù mùi hương rất nhẹ nhưng đối với khoang mũi nhạy cảm của mình, vẫn không thích ứng được.

Ánh mắt đánh giá người phụ nữ một chút, Triệu Khách không nhịn được nhếch môi nở nụ cười tà mị, gật đầu nói với nữ lãnh đạo: “Được.”

Chương 6 - Tốt (2)

Triệu Khách trả lời thoải mái đến bất ngờ, nhưng chẳng kịp chờ trên mặt nữ lãnh đạo hiện ra vẻ vui mừng, một tia sáng lạnh thoáng qua trong tay Triệu Khách.

“Phốc phốc phốc phốc…”

Trong nháy mắt, mấy dao liên tục đâm vào bụng, vào đùi nữ lãnh đạo để lại mấy lỗ máu, dao của Triệu Khách vừa nhanh vừa chuẩn lại không làm tổn thương bộ phận quan trọng của nàng, bởi vì Triệu Khách biết gấu đen thích ăn đồ sống hơn là xác chết.

Chờ đến lúc nữ lãnh đạo tỉnh táo lại, Triệu Khách một phát bóp cổ họng nàng, túm tóc kéo nàng đi đến rừng cây bên cạnh.

Không sai, người không thể chạy thắng dã thú, nhưng phải lựa chọn một vật hy sinh, hắn tình nguyện lựa chọn Tề Lượng bằng lòng đi cứu người, chứ không phải một nữ nhân tâm cơ có thể bán đứng đồng đội bất cứ lúc nào.

“Nhanh! Thêm chút sức.”

Dưới sườn sốc, Tề Lượng dùng hai tay nắm chặt mắt cá chân nữ nhân, đẩy nàng lên.

“Cao thêm chút nữa!” Em gái kính mắt dùng sức cào lên trên.

“y da! Ta suýt kéo được rồi!”

Khuôn mặt Tề Lượng đỏ bừng, dáng người một mét tám, hai tay gắng sức đẩy em gái kính mắt lên, dù em gái kính mắt rất gầy gò nhưng tuyệt đối không nhẹ đâu.

Dùng hết toàn bộ sức lực từ khi bú mẹ đẩy lên, Tề Lượng cảm giác mình sắp ỉa cả ra quần rồi.

Cũng may lúc này trọng lượng của em gái kính mắt trên đỉnh đầu đột nhiên nhẹ đi, Tề Lượng lập tức thở phào, nhanh chóng siết chặt hoa cúc, nếu chậm thêm chút nữa, làm không tốt thật sự bĩnh ra quần.

Tề Lượng ngẩng đầu nhìn thấy Triệu Khách túm tay em gái kính mắt, kéo em gái kính mắt lên.

“Ngươi!”

Lúc Tề Lượng thấy Triệu Khách cũng hơi bất ngờ, vốn tưởng Triệu Khách sẽ đi cùng nữ lãnh đạo kia, không ngờ lại quay về cứu bọn họ.

Chỉ thấy không biết Triệu Khách tìm được một cái gậy gỗ từ chỗ nào, nắm lấy một đầu cây gậy gỗ đưa về phía Tề Lượng, “Đừng ngồi ỳ ở đó! Nhanh lên, con gấu đen kia sắp chạy tới rồi.”

Mặc dù không có tiếng động nhưng Triệu Khách biết con súc sinh kia đang ở gần đây, trong không khí có mùi khai đậm đặc gay mũi giống hệt với mùi hương mà hắn ngửi được trước đó.

“Ồ ồ!”

Tề Lượng vội vàng gật đầu, túm lấy cây gậy của Triệu Khách bò lên trên, sau khi nhìn quanh thấy chỉ có Triệu Khách và em gái kính mắt, không nhịn được nghi ngờ nói: “Hai người kia đâu?”

Hình như trước đó nữ lãnh đạo rất nhiệt tình với Triệu Khách, sao chỉ trong chớp mắt đã không thấy người đâu rồi?

“Ngươi quản rộng thật đó, nhanh đi, súc sinh kia sắp tới rồi!”

Triệu Khách cau mũi, mùi hôi thối đậm đặc này càng ngày càng gần, không nhịn được giục Tề Lượng và em gái kính mắt đi nhanh lên, dường như đang đáp lại những điều mà Triệu Khách đang nói.

Trong rừng cây bên trái rung lên bần bật, Tề Lượng thấy thế thay đổi sắc mặt không suy nghĩ nhiều nữa, nhanh chóng bước theo Triệu Khách rời đi.

“Ô ô ô!!!”

Trong bụi cây lắc lư, một đôi mắt bất lực nhìn ba người Triệu Khách càng chạy càng xa, khuôn mặt lập tức trở nên trắng bệch, nữ nhân há hốc mồm phát ra tiếng hét câm lặng, trong khoang miệng đầy máu, chỉ hơi động đậy cũng cảm thấy vô cùng đau đớn.

Nàng nằm rạp trên mặt đất, trên đùi trào ra máu tươi, chỉ có thể liều mạng lắc lư nhánh cây muốn hấp dẫn sự chú ý của Tề Lượng.

“Cạch!”

Đột nhiên thân thể nữ lãnh đạo cứng đờ, bên tai vang lên tiếng hít thở to khỏe kia, tiếng động càng ngày càng gần như vô số con côn trùng bò vào trong cổ áo mình, khiến lông tơ trên lưng nàng dựng đứng.

“Xoạt xoạt…”

Lúc này, rừng cây trước mặt bị đẩy ra, một bóng dáng đi tới bụi cây, dáng người cao lớn, tay cầm một cái rìu, hình như là thợ săn trên núi.

“Là người!”

Thấy thế, ánh mắt nữ lãnh đạo sáng lên, trong lòng không kiềm chế được sự vui mừng, vội vàng há mồm cố gắng dùng tay vung vẩy, ra hiệu đối phương cứu mình.

Chỉ là người trước mặt vẫn không có động tác gì, nữ lãnh đạo thấy thế tưởng đối phương không nhìn rõ, cố gắng bò lên trước muốn đến gần hơn chút.

Hai tay bò đến bên chân nam nhân, nắm lấy ống quần đối phương bò lên.

“Đáng chết, cái tên này là kẻ ngu à? Còn không đỡ ta một cái? Dù sao cũng là người sống trên núi, đầu óc không dùng được.” Nữ lãnh đạo không nhịn được thầm mắng.

Lúc này, nữ lãnh đạo như bắt được thứ gì đó lạnh băng, dùng tay sờ soạng hình như là cánh tay, trong lòng nữ lãnh đạo thả lỏng, nghĩ thầm: “Cuối cùng đã kéo ta rồi.”

Ngay lúc nữ lãnh đạo ngẩng đầu lên, sự vui mừng trong mắt lập tức biến mất sạch, thay vào đó là một luồng lạnh lẽo đang bò lên sống lưng nàng.

Thứ mình đang nắm lấy là một đoạn cánh tay gãy đầm đìa máu bị treo ở bên hông nam nhân.

Không đợi nữ lãnh đạo lấy lại tinh thần từ trong sự ngạc nhiên, đã thấy nam nhân vung cái rìu trong tay lên, một rìu bổ xuống.

“Phù phù phù… Không được, chúng ta nghỉ ngơi một chút đi.” Một mình Tề Lượng đi phía trước phụ trách mở đường xua tay, hơi không chịu nổi.

Thật ra đừng nói Tề Lượng, ngay cả Triệu Khách và em gái kính mắt cũng hơi không chịu nổi.

Trời càng ngày càng tối, bây giờ khu rừng vốn bị sương khói bao phủ càng tối tăm, đi lại trong đêm đã khó khăn, ba người còn phải nhanh chóng chạy về phía trước.

Chương 7 - Ngươi nói dối

Tề Lượng đi ở phía trước suýt bước hụt, nếu không phải Triệu Khách đi đằng sau kéo lại, có lẽ bây giờ đã bị ngã gần chết rồi.

“Cũng may con gấu đen kia không đuổi kịp, nếu không tối tăm thế này, ba chúng ta cũng không nhìn thấy.” Tề Lượng nói xong cẩn thận nhìn xung quanh, sau khi xác nhận con gấu đen kia thật sự không đuổi theo, trong lòng mới yên tâm hơn nhiều.

“Không biết hai người kia ra sao rồi.”

Em gái kính mắt đỡ gọng kính, khuôn mặt tái nhợt hơi mệt mỏi nhưng cả người vẫn đầy tinh thần, trên đường đi không hề phàn nàn một câu nào, điều này khiến ấn tượng của Triệu Khách với em gái kính mắt tốt hơn rất nhiều.

Về phần vì sao gấu đen không đuổi theo, khóe môi Triệu Khách cong lên, nửa mặt ẩn trong bóng tối cười lạnh lùng, cũng không nói cho bọn họ biết đằng sau còn có một người đang làm bữa đêm cho con gấu đen kia.

Sau khi nghỉ ngơi một lúc, ba người tiếp tục đi về phía trước, không biết đi được bao lâu, ánh lửa trước mặt ba người càng ngày càng gần, trong lúc mơ hồ có thể thấy một tòa nhà cũ được xây ở vùng hoang dã.

Cẩn thận ngửi, trong không khí còn tỏa ra mùi thơm dày đặc.

Rầm!

Mùi thơm xông vào mũi, sau khi Tề Lượng hít hà mấy hơi, bụng cũng không nhịn được kêu lên ùng ục, nuốt nước bọt, quay sang nhìn Triệu Khách và em gái kính mắt như đang hỏi thăm, chúng ta có nên đi vào hay không.

Dù sao đây là nơi hoang dã, trước không thôn sau không cửa hàng lại có một khu nhà cũ, dù là ai cũng cảm thấy không chắc chắn.

“Không phải Mặt Sẹo kia đã nói, muốn rời khỏi đây thì phải tìm được manh mối, đã không ra được vậy không bằng đi vào thử thời vận.” Em gái kính mắt nhớ lại lời Mặt Sẹo đã nói, phân tích với Triệu Khách và Tề Lượng.

“Ngươi tin hắn? Tin Mặt Sẹo kia?”

“Ta tin!” Em gái kính mắt gật đầu, mặc dù đối phương nói năng khoa trương kỳ quái, nhưng nàng có thể chắc chắn Mặt Sẹo không nói dối.

Lại thấy em gái kính mắt lục lọi trong túi lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho Triệu Khách và Tề Lượng.

Trần Tĩnh, bác sĩ tâm lý. Nhìn tin tức ở phía trên, Triệu Khách và Tề Lượng đều hơi bất ngờ, nhìn em gái kính mắt ăn mặc như một sinh viên đại học, lại là một bác sĩ tâm lý.

Dường như biết suy nghĩ của Triệu Khách và Tề Lượng, Trần Tĩnh hơi xấu hổ nói: “Vì có một bệnh nhân là học sinh, lúc nói chuyện với hắn cần rút ngắn khoảng cách, ăn mặc thế này sẽ dễ làm việc hơn.”

“Chẳng trách!”

Triệu Khách thầm gật đầu, chuyện đầu tiên hắn làm sau khi tỉnh lại là quan sát hành động của mỗi người.

Hành động của Trần Tĩnh khiến Triệu Khách rất ngạc nhiên, không chỉ bình tĩnh, hơn nữa rất hiểu lợi dụng tài nguyên cá nhân, ví dụ như trốn sau lưng nữ lãnh đạo, dựa vào vẻ ngoài bình thường của mình làm nổi bật sắc đẹp của nữ lãnh đạo.

Nếu đổi lại để mình lựa chọn, chắc chắn sẽ ưu tiên nữ lãnh đạo kia trước.

Trước đó bản thân còn đang hoang mang, vì sao một học sinh có thể suy nghĩ sâu xa như vậy, sau khi Trần Tĩnh để lộ thân phận của mình, trong lòng Triệu Khách cũng bình thường lại.

“Vào xem một chút đi.”

Triệu Khách gật đầu, trên thực tế mục đích khi bọn họ đến đây không phải nghĩ cách rời khỏi nơi này à, nếu bên trong thật sự có manh mối để rời đi, đương nhiên bọn họ phải đi vào.

Bức tường được xây từ đất bùn, bên trên đã vỡ ra từng mảng bùn lớn, nhìn trên mảnh ngói mọc đầy rêu xanh có thể biết căn nhà này đã nhiều năm rồi, nếu ở trong hiện thực e rằng còn không thể thấy được một căn nhà rách nát như vậy ở nông thôn.

"Cốc cốc cốc…”

Tề Lượng bước tới gõ cửa, tiếng khóa cửa nặng nề khiến người ta sợ hãi.

“Ai vậy!”

Không lâu sau ba người nghe thấy bên trong có tiếng hỏi thăm, nghe giọng nói giống một vị lão thái cao tuổi, không đợi Tề Lượng lên tiếng, Trần Tĩnh đứng bên cạnh kéo Tề Lượng đang áp mặt lên cửa ra, tiến lên cách khe cửa nói: “Bà bà, chúng ta là học sinh dưới núi bị lạc đường, muốn tá túc ở nơi này một đêm, sáng mai sẽ đi ngay.”

Trần Tĩnh mới nói không bao lâu, khe cửa mở ra một khe nhỏ, cách khe hở có một đôi mắt đánh giá Trần Tĩnh, từ từ mở cửa ra.

Cửa phòng vừa mở ra, một mùi máu tươi rất nhạt bay ra từ trong cửa phòng khiến Triệu Khách cau mày, ngẩng đầu nhìn hai người Tề Lượng và Trần Tĩnh.

Nhưng dường như hai người không ngửi được mùi hương gì đặc biệt, ngược lại bị mùi thịt trong căn nhà này hấp dẫn, trong bụng không ngừng kêu to ùng ục.

Người mở cửa là một lão thái thái, mái tóc bạc trắng như tuyết, thoạt nhìn rất hiền lành, nhưng hình như mắt trái bị mù, tròng mắt u ám không có ánh sáng, khiến khuôn mặt hiền hòa kia trông hơi đáng sợ.

Lão thái dựa vào con mắt còn lại nhìn Triệu Khách và Tề Lượng đứng sau lưng Trần Tĩnh, trên khuôn mặt già nua nở nụ cười giản dị, đặc biệt nhiệt tình với Trần Tĩnh, nắm tay Trần Tĩnh nói: “Ôi chao, sao đám hài tử các ngươi lại thích chạy loạn khắp nơi thế, nhanh vào đây đi.”

Lão thái nói xong kéo tay Trần Tĩnh, gọi Triệu Khách và Tề Lượng đi vào nhà.

Trong phòng rất sáng, trên chiếc bàn vuông đặt hai ngọn nến, bên phải là một cái giường, xem ra đây là một phòng ngủ, nhà bếp và phòng ngủ thông nhau bị ngăn cách bởi một cái rèm cửa.

Chương 8 - Ngươi nói dối (2)

Ánh mắt Triệu Khách liếc sang nhìn xuyên qua khe hở, thấy bên trên có một chiếc nồi sắt lớn, miệng nồi bốc lên hơi nước cuồn cuộn, không biết nấu cái gì lại đang tỏa ra mùi thơm nồng nặc.

“Bà bà, ngài ở đây một mình à?” Trần Tĩnh nhìn xung quanh, dò hỏi lão thái.

“Còn có hai nhi tử vô dụng nữa, có lẽ cũng sắp về rồi, đêm nay các ngươi ở tạm đi, ta còn có chút đệm chăn, làm phiền các ngươi ngả ra đất nghỉ ngơi, chờ sáng mai nhi tử ta quay về, để hắn đưa các ngươi rời đi.” Lão thái hiền từ nói.

Vừa nghe đến ngày mai có thể rời đi, Tề Lượng và Trần Tĩnh nhìn nhau không nhịn được thể hiện ra vẻ vui mừng.

“Ùng ục ục…”

Lúc này bụng Tề Lượng không nhịn được lại kêu lên, thấy thế Tề Lượng không nhịn được gãi đầu, nói với lão thái: “Bà bà, ngài có thể cho chúng ta ăn chút gì không... Đói quá.”

Tề Lượng vừa nói đói, trên mặt Trần Tĩnh bên cạnh cũng đầy vẻ chờ mong, không hiểu sao bọn họ lại xuất hiện ở đây, còn không hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì lại bị một con gấu đen đuổi giết, ngay sau đó chạy đến nơi đây giữa đêm, vất vả cả một quãng đường bụng đã sớm đói đến kêu lên ùng ục.

Từ khi vào cửa, mùi thịt trong phòng đã khiến hai người suýt bị câu mất nửa cái hồn.

“Có có có, trong nồi có sẵn, vẫn còn nóng lắm.” Lão thái nói xong đứng lên, kéo rèm cửa ra đi vào nhà bếp, không lâu sau bê ra hai bát thịt lớn và một đĩa dưa muối.

“Thơm!”

Tề Lượng vểnh mũi lên không nhịn được giơ ngón tay cái, từng miếng thịt trong bát đỏ tươi sáng long lanh, nhìn giống thịt heo nhưng Tề Lượng chưa bao giờ được ngửi mùi hương thơm như vậy.

“Ta nếm thử trước.”

Tề Lượng cũng không khách sáo, hắn ta thật sự đói bụng lắm rồi, cầm đũa gắp một miếng thịt nhét vào trong miệng trước, thịt vừa vào miệng lập tức tan ra như thạch, béo mà không ngán, nạc mà không khô.

Phối hợp với đĩa dưa muối giòn ngon miệng kia, thật sự khiến người ta muốn ngừng mà không được.

“Ăn ngon!” Một miếng vào bụng, Tề Lượng không nhịn được khen lão thái.

Trần Tĩnh ngồi bên cạnh thấy Tề Lượng thoải mái cắn miếng thịt lớn không nhịn được nuốt nước bọt, nhưng vẫn kiêng dè hình tượng của nữ hài, chỉ cầm đũa gắp một miếng nhỏ cho vào trong miệng.

Nhưng sau khi miếng thịt nhỏ vào miệng, Trần Tĩnh cũng không quan tâm hình tượng thục nữ của mình nữa, bắt đầu há to miệng ăn từng miếng.

“Chàng trai, sao ngươi không ăn.”

Thấy hai người Trần Tĩnh và Tề Lượng đã ăn đến miệng đầy mỡ, lão thái một mắt ngồi bên cạnh không nhịn được híp mắt thành một đường thẳng quay sang nhìn, sau khi thấy Triệu Khách chưa từng động đũa, không nhịn được mở miệng hỏi.

“Đúng vậy, ăn rất ngon! Ngươi nếm thử…”

Tề Lượng liên tục liên tục gật đầu, đồng thời cầm bát đưa cho Triệu Khách, ra hiệu Triệu Khách cũng nếm thử xem.

Thấy miếng thịt đỏ trắng rõ ràng trong bát, Triệu Khách vẫn không động đũa, lắc đầu nói: “Ta không đói bụng.”

Thấy Triệu Khách từ chối, Tề Lượng cũng không khách sáo ôm bát tiếp tục ăn.

“Nào đến đây, uống nước đi, đừng chỉ ăn mãi, chàng trai, ngươi cũng uống chút đi.” Lão thái cầm ấm nước rót cho Triệu Khách cốc nước, đưa đến trước mặt Triệu Khách.

Nhìn nước trong cốc, Triệu Khách cau mũi, lông mày nhíu lại không đưa tay ra nhận.

Mà ngẩng đầu nhìn thẳng vào khuôn mặt lão thái, hỏi: “Trước đó chúng ta còn có đồng bạn, hắn đi trước chúng ta một bước, sao ta không thấy hắn?”

Triệu Khách đang nói đến Lý Hồng Binh, trông người này cao lớn thô kệch có vẻ can đảm nhưng chạy nhanh hơn bất kỳ ai, tính toán thời gian người này nên đến đây từ sớm mới đúng.

“Ừ ừ, bà bà, ngài có thấy người đó không, người kia rất cao, tính cách không tốt lắm, còn có một nữ nhân đi theo hắn nữa, không biết ngươi có gặp không.”

Tề Lượng nhét đầy miệng, quay sang mơ hồ không rõ hỏi, nhưng hắn ta cũng không biết nữ lãnh đạo mà hắn ta đang nhắc đến đã trở thành kẻ chết thay của bọn họ.

Ngược lại sau khi Trần Tĩnh nghe Triệu Khách và Tề Lượng hỏi thăm, ánh mắt nghi ngờ lặng lẽ nhìn Triệu Khách.

Nhưng sau khi lão thái nghe Triệu Khách hỏi thăm, sắc mặt cứng đờ tiện tay đặt cái cốc lên bàn, lắc đầu nói: “Chưa từng thấy, các ngươi nhanh ăn đi, ăn xong rồi đi ngủ sớm một chút.”

Lão thái nói xong muốn đứng dậy, nhưng lúc này Triệu Khách đột nhiên túm lấy cổ tay lão thái, ngón tay dài nhỏ như kìm sắt nắm chặt cổ tay lão thái, đôi mắt lạnh lẽo nhướn lên: “Ngươi nói dối!”

“Ngươi… Ngươi nói cái gì?”

Vẻ mặt lão thái thay đổi, vung tay muốn tránh khỏi tay Triệu Khách, Triệu Khách thấy thế vặn vẹo ngón tay, một tay khác đặt lên đầu lão thái.

“Ầm!”

Hai người Tề Lượng và Trần Tĩnh ở bên cạnh còn chưa tỉnh táo lại, đã bị tiếng động nặng nề này dọa giật mình kêu lên, hai người không ngờ vừa nãy Triệu Khách còn rất tốt, lại đột nhiên ra tay với một lão thái thoát nhìn đã khoảng tám mươi.

“Ngươi làm gì?”

Tề Lượng thay đổi sắc mặt, muốn tiến lên ngăn cản Triệu Khách.

“Cút ngay!”

Không biết con dao gọt trái cây lóe lên ánh sáng bạc bị Triệu Khách cầm trong tay đã đặt lên cổ họng lão thái từ lúc nào, lưỡi dao đè sát vào làn da lão thái, giọt máu đỏ tươi rơi xuống theo lưỡi dao.

Cơ thể Tề Lượng cứng đờ không dám tiếp tục tiến lên, khó hiểu nhìn Triệu Khách: “Ngươi điên rồi, sao lại làm như vậy, nhanh bỏ dao xuống.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!