Sở trưởng Kỳ gửi một bản hợp đồng điện tử.
Đến điện thoại của Chu Sinh.
Trực tiếp ký hợp đồng trên mạng luôn.
Cái này đỡ phiền Chu Sinh, phải chạy một chuyến đến đội hình sự nữa.
Sở trưởng Kỳ vô cùng hài lòng với kết quả sử dụng ba ngày này.
Thời gian ba ngày.
Năng lực phá án của cảnh sát, không thể nào có sự nâng cao rõ rệt.
Nhưng ba mươi cảnh sát tham gia thử nghiệm.
Toàn bộ đều nhất trí khen ngợi.
Sở Công an phân bổ ba mươi danh ngạch này rất đều.
Có lãnh đạo tầng quản lý Sở Công an, cảnh sát già đội hình sự, cảnh sát đồn dân sự, cảnh sát mới vào nghề, sinh viên trường cảnh sát, giáo sư chuyên ngành hình sự, v. v.
Hơn nữa, trong ba mươi người này.
Có người thích chơi game, cũng có người chưa từng tiếp xúc với game online.
Như vậy kết quả thử nghiệm mới càng thêm chính xác.
Thời gian ba ngày.
Từ tầng quản lý Sở Công an, giáo sư khoa hình sự.
Đến cảnh sát cơ sở, sinh viên trường cảnh sát.
Tất cả đều khen không dứt miệng game này.
Không có sự hỗ trợ của thiết bị hình sự công nghệ cao.
Đối với việc nâng cao năng lực hình sự cơ bản, vô cùng có ích.
Hơn nữa còn thú vị vui vẻ.
Hạng mục giải trí sau khi tan làm, tan học của ba mươi người này.
Tất cả đều biến thành chơi [Tội Ác Chi Thành].
Sở trưởng Kỳ nói: “Ba mươi vạn qua mấy ngày nữa sẽ chuyển vào thẻ của cậu.”
“Về sau phí chia hoa hồng một trăm tệ mỗi khi có một cảnh sát đăng ký tài khoản, mỗi tháng thanh toán một lần.”
“Mùng một hàng tháng, cố định chuyển vào tài khoản của cậu.”
“Cậu xem thế này được không?”
“Không vấn đề.”
Chu Sinh vô cùng sảng khoái đồng ý.
Sau đó hai người tiến hành bàn giao một số việc.
Chu Sinh gửi kênh tải xuống đặc biệt cho Sở trưởng Kỳ.
Đến đây.
Hợp tác đôi bên mới coi như hoàn toàn thiết lập.
Nghề [Cảnh Sát] này, hoàn toàn mở ra cho Sở Công an.
Chu Sinh liếc nhìn một cái.
Bình luận trong cộng đồng [Tội Ác Chi Thành].
Khóe miệng lộ ra một nụ cười súc sinh.
“Run rẩy đi các NPC.”
“Lượng lớn cớm, sắp tập kích ~”
...
Bên kia.
Sở trưởng Kỳ bận rộn cả ngày.
Cuối cùng cũng tan làm.
Trước kia, ông tan làm về nhà.
Hoạt động giải trí duy nhất.
Là bật tivi, xem tin tức xã hội.
Nhưng mấy ngày gần đây.
Việc đầu tiên sau khi tan làm, bật máy tính.
Bắt đầu chơi [Tội Ác Chi Thành].
Trong ba mươi danh ngạch sử dụng Chu Sinh đưa.
Có Sở trưởng Kỳ, cũng có Đội trưởng Lôi.
Cái này đương nhiên không phải Sở trưởng Kỳ lạm dụng chức quyền.
Mà là chuyện hợp tác với Chu Sinh này.
Vốn dĩ do ông và Đội trưởng Lôi dẫn đầu.
Nếu xảy ra vấn đề gì, bọn họ cần chịu trách nhiệm.
Bản thân đương nhiên phải đích thân chơi thử, biết rốt cuộc có tốt hay không mới được.
Sở trưởng Kỳ mở [Tội Ác Chi Thành].
Game này, một tài khoản, có thể đồng thời đăng ký nhiều nghề nghiệp.
Chính là một tài khoản, nhiều nhân vật tách biệt.
Cái này giống với các game online chủ lưu trên thị trường.
Sở trưởng Kỳ nhìn nhân vật [Cảnh Sát] trên tài khoản của mình.
Chuẩn bị bấm vào, lại có chút do dự.
Mình đều chơi ba ngày [Cảnh Sát] rồi.
Ngày nào cũng đi bắt những người chơi chọn nghề tội phạm kia.
Thấy bọn họ từng người một, ngày nào cũng vui vẻ hớn hở.
Trong lòng chắc chắn có chút tò mò.
“Hay là... thử nghề mới xem sao?”
Dù sao mình cũng tan làm rồi.
Chơi [Tội Ác Chi Thành] cũng chưa chính thức trở thành nội dung công việc.
Chỉ là khuyến khích mọi người, chơi giải trí sau khi tan làm.
Sở trưởng Kỳ chọn tạo nghề mới.
Chọn nghề [Con Bạc].
Đàn ông mà.
Đặc biệt là loại đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi này.
Nếu không chơi game.
Sở thích nghiệp dư, không ngoài hút thuốc uống rượu, đánh bài câu cá.
Chọn xong nghề nghiệp.
Nhập ID: Thắng Thiên Bán Tử (Thắng ông trời nửa con cờ).
Sở trưởng Kỳ xoa xoa tay, có chút kích động.
Đã chọn nghề mới rồi.
Chi bằng học người trẻ tuổi, mở cái livestream.
Thử nghiệm nhiều điều mới mẻ.
Cho dù không có ai xem, coi như tự giải trí.
Sở trưởng Kỳ vào game.
Tìm con trai hỏi một chút, mở livestream thế nào.
Thuận lợi mở livestream.
Ông đương nhiên sẽ không ngốc đến mức, viết trên tiêu đề livestream, mình là Phó sở trưởng Sở Công an.
Livestream khiêm tốn, không lộ mặt.
Tiêu đề: Một nhân viên văn phòng bình thường, lần đầu livestream, vào chém gió.
Sở trưởng Kỳ kích động nói:
“Tội Ác Chi Thành, khởi động!”
...
Bên kia.
Đại học Ma Đô.
Trong căn hộ giáo viên.
Giáo sư Ngô bận rộn cả ngày.
Về đến nhà.
Trực tiếp ngồi trước máy tính.
Từ đại giáo sư, hóa thân thành lão già nghiện net.
Vợ ông hâm nóng thức ăn, bưng đến cạnh bàn máy tính.
Không nhịn được oán trách:
“Lớn tuổi rồi, còn thức đêm chơi game, cũng không chú ý sức khỏe.”
Giáo sư Ngô lập tức ra vẻ đại nam tử chủ nghĩa.
“Mấy ngày nay, cuối cùng cũng làm xong báo cáo luận văn liên quan đến Hóa Thi Thủy.”
“Tôi chơi game chút thì sao?”
“Nói nhỏ là chơi game, nói lớn thì chính là trải nghiệm cuộc đời.”
Vợ Giáo sư Ngô, liếc nhìn màn hình, nói:
“Không phải chỉ là cái game đánh bài thôi sao? Còn trải nghiệm cuộc đời?”
Giáo sư Ngô vẻ mặt cạn lời kiểu không cùng quan điểm nửa câu cũng nhiều, nói:
“Đây chính là game thịnh hành nhất hiện nay [Tội Ác Chi Thành].”
“Cái gì game đánh bài, tôi đây gọi là con bạc chuyên nghiệp!”
“Chơi game Chu Sinh, trải nghiệm cuộc đời tội phạm!”
Vợ ông bực mình nói:
“Suốt ngày thần thần đạo đạo, nói mấy lời lung tung rối loạn.”
“Chỉ cho phép ông chơi một tiếng, không được chơi nhiều.”
Giáo sư Ngô cứng rắn nói:
“Tôi muốn chơi bao lâu thì chơi bấy lâu!”
“Vãi chưởng, Giáo sư Ngô trâu bò!”
“Đây mới gọi là địa vị gia đình (Đế vị)!”
Không sai.
Giáo sư Ngô cũng đang mở livestream.
Kể từ lần trước bị Ngụy Lăng Lăng đưa đi quán net bao đêm.
Giáo sư Ngô đã yêu thích game, yêu thích livestream.
Trừ một số thứ thực sự không thể phát sóng.
Ví dụ: Nghiên cứu hóa học quan trọng và đi ỉa.
Những cái khác có thể livestream đều mở livestream.
Người già mà.
Nội tâm đều cô đơn.
Con trai con gái cũng đều ở nước ngoài.
Mục đích Giáo sư Ngô mở livestream, chắc chắn không phải vì kiếm tiền.
Ông cũng không thiếu tiền.
Chỉ là mở livestream, sẽ có rất nhiều người trẻ tuổi chơi cùng mình.
Sẽ cảm thấy hạnh phúc.
“Ông cụ tám mươi tuổi, ông ấy chỉ muốn lên mạng, ông ấy có lỗi gì?”
“Khổng Thánh nhân lừa tôi a, không phải nói bảy mươi là có thể tùy tâm sở dục rồi sao?”
“Giáo sư Ngô quả thực chính là tấm gương của chúng ta a!”
Vợ ông lạnh mặt, nói:
“Được lắm Ngô Thiên Dưỡng, bây giờ dám nói chuyện với tôi như thế rồi đúng không?”
Vợ ông xoay người chuẩn bị rời đi.
Giáo sư Ngô đột nhiên quát lại, nói:
“Bà đi làm gì đấy?!”
“Đi rửa bát!”
“To gan, ai cho phép bà đi rửa bát rồi?”
Giáo sư Ngô mười phần tự tin nói:
“Bà đã vất vả nấu cơm như vậy, vậy mà còn phải rửa bát?!”
“Bà có từng nghĩ đến cảm nhận của tôi không hả? Cái người phụ nữ ích kỷ này!”
“Cái bát này, nhất định phải để tôi rửa!”
“Ông...”
“Ông cái gì mà ông!”
“Tôi...”
“Tôi cái gì mà tôi!”
Giáo sư Ngô hoàn toàn không cho vợ cơ hội nói chuyện.
“Lát nữa, tôi không chỉ rửa bát.”
“Tôi còn phải giặt quần áo cho bà, còn quét nhà lau nhà!”
“Thế nào? Tôi chính là bá đạo như vậy đấy!”
Vợ ông cười đắc ý kiêu ngạo một tiếng, đi ra ngoài.
“Vãi chưởng, hóa ra không phải địa vị gia đình (Đế vị), mà là địa vị gia đình (Đệ vị - em út) a!”
“Dùng giọng điệu cứng rắn nhất, nói những lời hèn nhất!”
“Giáo sư Ngô: Biết bao nhiêu năm nay, tôi đã sống sót qua ngày thế nào không?”
Trong lòng Giáo sư Ngô quá rõ ràng.
Nếu thật sự để vợ mang theo oán khí đi rửa bát.
Mình ngày mai đừng hòng về nhà ăn cơm.
Thôi thôi.
Mặc kệ mấy cái này.
Mấy ngày không chơi game rồi.
Chọn nghề Con Bạc!
“Tội Ác Chi Thành, khởi động!”
Dậy muộn rồi, tôi lấy mười năm dương thọ của anh em tôi ra thề... thôi, năm năm đi, tôi sợ số dư không đủ, ngày mai nhất định dậy sớm gõ chữ!