Bảo Ca đối diện với camera, giải thích một cách nghiêm túc:
“Thợ săn cao siêu, thường thường đều sẽ chơi đùa tâm lý của con mồi.”
“Bây giờ, chúng ta chính là thợ săn.”
Mắt thấy đếm ngược còn lại hai giây cuối cùng.
Bảo Ca lập tức bấm ra bài.
Chuẩn bị đi trước Vương Tạc (Hai con Heo), rồi đến bốn con 3.
Sau khi chọn xong Vương Tạc.
Ở giây cuối cùng, Bảo Ca do dự.
Trong một giây đó, trong đầu Bảo Ca đã nghĩ rất nhiều thứ.
Mình có nên ra bốn con 3 trước không.
Cuối cùng Vương Tạc chốt hạ như vậy mới có khí thế?
Đúng rồi.
Đánh đến bây giờ, bên ngoài còn con 8 chưa thấy.
Bên ngoài có phải có bom bốn con 8 không?
Nếu mình đi trước bốn con 3.
Người cầm bom bốn con 8, lại là một tên ngáo ngơ.
Dùng bốn con 8 đánh tôi, tôi lại ra Vương Tạc.
Như vậy tôi có thể thắng ba bom!
Một cái bom hai lần, hai cái bom bốn lần, ba cái bom chính là tám lần!
Tôi còn Siêu Cấp Gia Bội, trực tiếp mười sáu lần!!!
Trực tiếp một đợt nông nô vùng lên hát vang bài ca.
CPU 1kb của Bảo Ca, vận chuyển cường độ cao.
Lập tức thu hồi Vương Tạc, đổi sang ra bốn con 3.
Kết quả thời gian sắp hết.
CPU quá tải.
Sau đó...
Húc Húc Bảo Bảo: Ba kèm một, ba con 3 kèm một con Đại Vương.
Bảo Ca:
[Giá trị phá phòng +1000]
“Phụt ha ha ha ha ha ~~”
“Nghịch thiên, thực sự là quá nghịch thiên rồi.”
“Mẹ nó, thao tác này trực tiếp xem ngu người luôn.”
“Ba con 3 kèm Đại Vương? Đây là bài người có thể đánh ra sao?”
“Mau xin lỗi Vương Tạc đi, tôi không đùa đâu.”
“Đỗ Thần đến cũng phải quỳ xuống với ông.”
“Ba con 3: Cái này (Đại Vương) thật sự có thể cho tôi kèm sao?”
“Ông luôn có thể làm ra những thao tác khiến tôi tối sầm mặt mũi.”
“Giữa việc thắng hai bom hay thắng ba bom, Bảo Ca đã chọn cách đánh nhiều bình luận nhất.”
“Bảo Ca mở khóa danh hiệu mới — Chuyên gia gỡ bom!”
“Chuyên gia gỡ bom Đại Mã Hầu.”
“Chuyên gia gỡ bom Đại Mã Hầu.”
“+1”
...
Chu Sinh nhìn thao tác của Bảo Ca, ôm bụng cười to.
“Bảo Ca vẫn ngáo như ngày nào a!”
“Anh ấy thật sự quá hiểu livestream rồi.”
Kiệt xuất của giới nghịch thiên.
Thiên tài của giới livestream.
Vương giả của giới ngáo ngơ.
Húc Húc Bảo Bảo!
Lúc này Ngốc Tiểu Muội.
Trong đôi mắt to tròn tràn đầy sự khó hiểu.
Không xem bình luận, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Cô là gà con Đấu Địa Chủ.
Nhớ bài?
Không nhớ được chút nào.
Cô căn bản không biết trong tay Bảo Ca có hai cái bom.
Khó hiểu nói: “Ba con 3 kèm một con Đại Vương?”
“Đại Vương không phải là bài lẻ lớn nhất sao? Tại sao phải kèm ra ngoài, thế này không phải rất lãng phí sao?”
“Chẳng lẽ đây là thao tác chỉ cao thủ mới biết?”
Mà nhìn lại bên phía Bảo Ca.
Đã là triệt triệt để để ngáo rồi.
“Tao thọc chết con khỉ nhà mày a!”
Không nhịn được tự tát mình hai cái.
“Tao mẹ nó đang làm cái gì vậy a?”
“Tao là nghĩ ngộ nhỡ bốn con 8 ở một nhà, tao ra bốn con 3 xem có thể lừa được cái bom xuống không.”
Bảo Ca nghiến răng nghiến lợi.
Hận không thể xuyên không về quá khứ, tát mình thêm hai cái nữa.
Thao tác “lưu danh sử sách” này, mình rốt cuộc làm thế nào đánh ra được vậy?
Tôi thật đáng chết.
Tôi thật đáng chết a!
Lúc này ván bài.
Húc Húc Bảo Bảo: Ba con 3 kèm một con Đại Vương.
Xa Hữu Xa Hành: Bỏ qua.
Ngốc Tiểu Muội nhìn bài của mình một chút.
Vừa khéo có một cái ba kèm.
Ngốc Tiểu Muội: Ba con A kèm một con 4.
Húc Húc Bảo Bảo: Không có.
Xa Hữu Xa Hành: Không có.
Lúc này, tiêu điểm của toàn trường.
Tụ tập trên người Ngốc Tiểu Muội.
Ngốc Tiểu Muội cũng lập tức căng thẳng lên.
Mình là nhà trên của Bảo Ca.
Mà Bảo Ca chỉ có hai lá bài.
Ngộ nhỡ mình ra không tốt, rất dễ trực tiếp thả Bảo Ca đi.
“Hay là... đánh một lá lẻ trước?”
Ngốc Tiểu Muội: Một con 5.
Bảo Ca đang trong cơn ảo não.
Nhìn thấy cái này, bỗng nhiên lại có hy vọng.
“Tôi một con Tiểu Vương, một con 3 lẻ.”
“Trong bài lẻ tôi Tiểu Vương lớn nhất!”
Biết rõ Bảo Ca không xem bình luận.
Nhưng bình luận vẫn không ngừng gây sự.
“Bảo Ca Bảo Ca, trong bài lẻ không phải Đại Vương lớn nhất sao?”
“Bảo Ca, xin hỏi Đại Vương đi đâu rồi?”
“Ha ha ha ha các người đủ rồi đấy, nếu lão Điếu có thể xem bình luận, lại bị chọc cho ngáo mất.”
“Đại Vương: Tạm biệt mẹ nhé, tối nay con, phải đi viễn du ~~~”
“Ha ha ha chụp màn hình danh trường diện (cảnh kinh điển).”
Húc Húc Bảo Bảo: Tiểu Vương, đè chết!
Bảo Ca nhìn cục diện.
Căng thẳng nuốt nước miếng.
Tay cầm chuột, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
Trong tay mình chỉ còn lại một con 3 lẻ thôi.
Trên mặt bài, Tiểu Vương của mình quả thực là bài lẻ lớn nhất.
Nhưng sợ là sợ...
Xa Hữu Xa Hành: Bom! Bốn con 8!
Sợ cái gì đến cái đó.
Bảo Ca khiếp sợ há to miệng.
“Tao thọc chết con khỉ nhà mày a!”
“Mẹ nó cậu còn thật sự có bốn con 8!”
“Ngáo rồi ngáo rồi, lần này triệt triệt để để ngáo rồi.”
“Được lắm một cái Xa Hữu Xa Hành a!”
“Kẻ địch cả đời của Bảo Ca, Xa Hữu Xa Hành!”
“Đấu Địa Chủ Chi Thần hàng fake: Bảo Ca, Đấu Địa Chủ Chi Thần hàng real: Xa Hữu Xa Hành.”
“Không hổ là ông Bảo Ca, 3 lẻ trong tay nắm, thần tiên cũng khó cứu.”
“Xa Hữu Xa Hành: Mày đánh đấm giỏi lắm à? Biết đánh đấm có cái rắm dùng a? Ra ngoài lăn lộn, phải có thế lực, phải có thực lực, mày lăn lộn trên con đường nào? Hóa ra là một thằng nhãi ranh a ~”
Mà trong đầu Chu Sinh cũng không ngừng vang lên tiếng hệ thống.
[Ký chủ phá phòng Húc Húc Bảo Bảo, giá trị phá phòng +1000]
Ném bom xong.
Trong tay Chu Sinh còn lại hai lá bài.
Một con 5 lẻ, một con 4 lẻ.
Hai lá bài đều rất nhỏ, nhưng đã không quan trọng nữa rồi.
Xa Hữu Xa Hành: Một con 4.
Ngốc Tiểu Muội tuy gà, nhưng cũng biết mình phải chặn bài.
Ngốc Tiểu Muội: Một con 2.
Húc Húc Bảo Bảo: Bỏ qua.
Ngoài bỏ qua, anh ta bây giờ còn có thể làm gì chứ?
Trong Giả Lập Đấu Địa Chủ không có cơ chế đầu hàng.
Bảo Ca chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị chà đạp.
Xa Hữu Xa Hành: Bỏ qua.
Ngốc Tiểu Muội chớp chớp mắt.
“Hỏng rồi, bọn họ đều bỏ qua, lại đến lượt mình ra bài rồi.”
Áp lực trong nháy mắt tăng gấp bội.
“Đã bọn họ đều chỉ còn một lá bài, vậy mình cứ đánh hết đôi các thứ ra trước đã.”
Một bộ thao tác xong.
Ngốc Tiểu Muội tự mình ngẩn người.
Mình vậy mà còn tám lá bài lẻ.
Hơn nữa đều không liên kết được.
“Toang rồi, còn tám lá bài lẻ.”
“Hơn nữa bài đều không lớn, lần này nhất định sẽ thả Bảo Ca đi.”
“Bây giờ chỉ có thể hy vọng, bài của Xa Hữu Xa Hành lớn hơn Bảo Ca.”
“Như vậy Bảo Ca bỏ qua, Xa Hữu Xa Hành là có thể chạy rồi.”
Ngốc Tiểu Muội có chút ủ rũ.
Bài nát thế này, thần tiên cũng khó cứu a.
Bảo Ca: Em có muốn nhìn bài của anh một chút, sau đó nghe lại xem mình đang nói cái gì không?
Ngốc Tiểu Muội hít sâu một hơi.
Bài là của mình, có nát nữa cũng phải kiên trì đánh cho xong.
Ngốc Tiểu Muội: Một con 2.
Húc Húc Bảo Bảo: Bỏ qua.
Xa Hữu Xa Hành: Bỏ qua.
Ngốc Tiểu Muội: Một con Q.
Húc Húc Bảo Bảo: Bỏ qua.
[Giá trị phá phòng +500]
Ngốc Tiểu Muội: Một con J.
Húc Húc Bảo Bảo: Bỏ qua.
[Giá trị phá phòng +500]
Ngốc Tiểu Muội:...
Mỗi lần ra một lá bài lẻ, đều giống như đang xát muối lên vết thương của Bảo Ca.
Chu Sinh thu hoạch được Cảm Xúc Giá Trị liên tục không ngừng.
Mà Ngốc Tiểu Muội bắt đầu do dự.
Suy nghĩ:
“Chẳng lẽ bài lẻ trong tay bọn họ đều rất nhỏ?”
“Nhưng hai lá bài lẻ tiếp theo của mình cũng rất nhỏ a.”
Một con 6, một con 5.
Lúc này Bảo Ca, mặt như tro tàn.
Mệt rồi, hủy diệt đi...