Bảo Ca nhíu mày chặt chẽ.
Vấn đề tiến thoái lưỡng nan này, thực sự có chút gai góc.
“Phải có trách nhiệm với gia đình mình, nhưng bây giờ rời bỏ cũng không thích hợp.”
“Cái này rất khó để nói với cậu, cậu bây giờ phải lựa chọn thế nào.”
“Cậu cần có sự cân nhắc của riêng mình.”
Lúc này, Chu Sinh truyền đến tiếng khóc nức nở.
“Bảo Ca, hu hu, em thật sự không biết nên làm thế nào...”
Bảo Ca vừa nghe, trong lòng càng khó chịu hơn.
“Cậu đừng khóc a.”
“Khóc không giải quyết được vấn đề, chúng ta gặp vấn đề, thì nghĩ cách giải quyết vấn đề mà.”
Ngốc Tiểu Muội lúc này đang xem livestream.
Yên tĩnh chưa từng có.
Cô luôn là người khá cảm tính.
Nghe thấy Chu Sinh nghẹn ngào, hốc mắt cô cũng hơi ươn ướt.
“Không ngờ Chu Sinh còn có đoạn chuyện xưa này.”
“Cậu ấy chỉ là một sinh viên, muốn dựa vào thiết kế game kiếm chút tiền, cậu ấy có lỗi gì?”
“Quá cảm động rồi...”
Bảo Ca lúc này nói chuyện đã có chút lắp bắp.
Anh ta thật sự không biết nên làm thế nào.
Nhưng lại rất muốn giúp đỡ Chu Sinh.
“Khi suy nghĩ cho người khác, cũng phải suy nghĩ cho bản thân, suy nghĩ một chút về gia đình mình.”
“Cân nhắc những điều này sẽ ảnh hưởng thế nào đến gia đình tương lai của cậu, đúng không?”
Chu Sinh nói: “Được rồi Bảo Ca, em hiểu rồi, em tuân theo ý kiến của gia đình vậy.”
Nghe thấy câu này.
Bảo Ca lạnh lòng.
Hiển nhiên Chu Sinh muốn từ bỏ người bạn gái hiện tại.
Bảo Ca không biết như vậy có đúng hay không.
Luôn cảm thấy có lỗi với cô gái kia.
Nhưng đứng ở góc độ một người đàn ông hơn ba mươi tuổi đã kết hôn, Chu Sinh cũng có tương lai của riêng mình.
“Haizz, trên đời làm gì có cách nào vẹn cả đôi đường.”
“Thực tế, không phải là kịch bản trong phim truyền hình.”
“Con người luôn phải đối mặt với thực tế.”
Đang lúc Bảo Ca và các thủy hữu nhao nhao cảm thương.
Chu Sinh buông một câu.
Trong nháy mắt khiến toàn mạng phá phòng.
“Vâng vâng Bảo Ca em biết rồi, bây giờ em đi xả hơi cho bạn gái em đây.”
Bảo Ca trong nháy mắt còn chưa phản ứng lại.
“Hả?”
Xả hơi?
Đối tượng của cậu không phải là người câm điếc sao?
Cậu... đối tượng... xả hơi?
Chẳng lẽ là...
Bảo Ca đột nhiên phản ứng lại.
[Giá trị phá phòng +3000]
“Tao thọc chết cái mồm toang hoác của mày a!”
“Tao mẹ nó nghiêm túc phân tích với mày như thế, mày giở trò này với tao?”
“Mày mẹ nó không phải là Chu Sinh, mày là súc sinh hàng thật a!”
“Được được được, đến bây giờ còn nghĩ cách chơi xỏ thúc thúc mày đúng không?”
Bảo Ca triệt để bốc hỏa, thẹn quá hóa giận.
Nhìn thấy trong bình luận bay qua dòng chữ.
“Bảo Ca, đừng phá phòng, hãy nghĩ đến vũ khí +18 của mình.”
Bảo Ca nghiến răng.
Nghĩ đến vũ khí +18 của mình, mình phải nhịn!
Nhịn!
Tao nhịn cái con khỉ nhà mày a!
Bảo Ca càng nghĩ càng giận.
[Giá trị phá phòng +1000]
“Súc sinh, mày triệt để chọc giận thúc thúc mày rồi!”
“Mày đợi đấy, tao tao tao, tao bây giờ mua vé đi Ma Đô, chúng ta offline chạm trán một trận!”
“Phụt Ha ha ha, thần mẹ nó xả hơi!”
“Nhà thiết kế nghịch thiên, streamer nghịch thiên.”
“Bảo Ca phá phòng, lại lập kỷ lục mới.”
“Cái này mẹ nó vũ khí +20 cũng không trấn áp được a.”
“Tao mẹ nó đều nhập tâm vào rồi, chuẩn bị rớt nước mắt rồi, mày phán một câu xả hơi?”
“Súc sinh a, mẹ nó a súc sinh a.”
“A a a, tên súc sinh ByD này, tiện rốt cuộc có giới hạn hay không?”
“Tưởng rằng mày nói bạn gái, ai ngờ là búp bê.”
“Còn mẹ nó không thể nói chuyện, người anh em cậu mua loại không được thông minh lắm a.”
“Anh trai, xin cái link.”
Không chỉ Bảo Ca phá phòng, khán giả toàn mạng cũng cùng nhau phá phòng.
Chu Sinh thu hoạch được giá trị phá phòng liên tục không ngừng.
“Tôi đã nói rồi, tôi đã nói tên ByD này không phải thứ tốt lành gì mà!”
“Chú cảnh sát, hay là mau nhốt Chu Sinh vào đi, đừng để hắn ra ngoài hại người nữa!”
“Thủ công @Đồn cảnh sát khu đại học Trần đội.”
“Bảo Ca, offline đánh người, đánh thua nằm viện, đánh thắng ngồi tù.”
Bảo Ca nói: “Xã hội pháp trị, tôi không đánh người.”
“Chu Sinh, tôi đi Ma Đô tìm một chỗ, chúng ta offline ước chiến, cứ tiếp tục chơi Đấu Địa Chủ! Công bằng công chính công khai!”
“Ai thua, người đó trước mặt toàn mạng xin lỗi!”
Ngốc Tiểu Muội chỉ nhìn livestream, cũng không nhịn được nghiến chặt hàm răng.
Cô quá có thể hiểu được cảm nhận của Bảo Ca.
Tên súc sinh ByD này, quả thực tiện đến vô biên.
Nhìn Bảo Ca phá phòng đến phát điên.
Ngốc Tiểu Muội cảm thấy, Chu Sinh đối với mình coi như còn nhân từ chán.
“Bảo Ca, ông yên tâm, tiểu muội tôi giúp ông báo thù!”
Cô bây giờ còn đang đợi Chu Sinh offline dạy học.
Đã chuẩn bị tốt các loại đạo cụ, đến lúc đó nhất định phải hành hạ Chu Sinh một trận ra trò.
Chu Sinh nhìn trạng thái của Bảo Ca.
Lão Điếu này chuẩn bị đến offline "xử đẹp" mình sao?
Nhưng nghĩ lại.
Offline livestream Đấu Địa Chủ.
Đến lúc đó lại là một đợt nhiệt độ khổng lồ.
Cậu nhìn về phía bảng hệ thống của mình.
[Nền tảng: BusyWorld (Lượt tải: 205462)]
[Trò chơi đã mở khóa: Giả Lập Kẻ Trộm (Giá: 1 tệ, Lượt tải: 132153)
Giả Lập Đấu Địa Chủ (Giá: 1 tệ, Lượt tải trước: 86221)]
[Cảm Xúc Giá Trị: 193085]
Cảm Xúc Giá Trị đã gần hai mươi vạn.
Phải biết rằng, trước khi livestream cũng mới mười hai vạn.
Trong thời gian ngắn ngủi, tăng vọt bảy vạn.
Trong đó, đại công thần lớn nhất chính là Bảo Ca, Bảo đại tướng quân.
Một mình anh ta đã cống hiến khoảng hai vạn Cảm Xúc Giá Trị.
Húc Đế không hổ là Húc Đế.
Phá phòng lên thì không ai bằng.
Tuy rằng thu hoạch được không ít Cảm Xúc Giá Trị từ trên người Bảo Ca.
Nhưng mở khóa trò chơi tiếp theo, cần năm mươi vạn Cảm Xúc Giá Trị.
Chu Sinh lập tức đồng ý.
“Được, địa điểm anh chọn.”
“Đồng ý sảng khoái như vậy?”
“Luôn có dự cảm chẳng lành.”
“Tự nhiên có chút mùi vị 'rất khả khảo' (đáng bị còng tay).”
“Chỉ là Đấu Địa Chủ, bọn họ lại không đánh bạc, có thể xảy ra chuyện gì?”
“Các ông phải nghĩ xem, tên súc sinh thiết kế game này, chính là một ngày vào uống trà hai lần a!”
“Vẫn là cái nết tiện bức như xưa, nhưng cảm giác súc sinh bây giờ hoàn lương rồi.”
“Trò chơi mới lần này, cũng không dẫn dụ chú cảnh sát tới, hình hay không hình a chó con.”
Bảo Ca sắp tức thành bệnh cường giáp rồi.
Đã không đợi được bay đến Ma Đô, hận không thể bây giờ xử nát Chu Sinh.
Mặt dán vào camera, dường như sắp chui ra khỏi màn hình.
Đối với súc sinh phun một trận tơi bời.
Chu Sinh mà, người cũng như tên.
Không phải là công kích ngôn ngữ sao?
Chỉ cần da mặt đủ dày, hoàn toàn không quan tâm.
Nằm vật ra ghế của mình.
“Kiếm tiền này, nghe Bảo Ca rap mà còn không cần đi uống trà.”
“Hưởng thụ ~~”
Cốc cốc cốc Tiếng gõ cửa vang lên.
Kể từ hôm đó Trần đội gõ cửa.
Chu Sinh bây giờ đối với tiếng gõ cửa đều có bóng ma tâm lý rồi.
“Xin hỏi bạn học Chu Sinh có ở trong phòng không?”
Bên ngoài vang lên tiếng nói.
Chu Sinh ngẩn ra.
Cậu nhận ra giọng nói này.
Là phó viện trưởng học viện của mình.
“Em có.”
Chu Sinh nói xong lập tức đi mở cửa.
Bàn của cậu ở ngay cạnh cửa.
Vừa mở ra.
Mặt Chu Sinh đen sì.
Không vì cái gì khác.
Bởi vì sau lưng phó viện trưởng còn đứng mấy người.
Cậu còn nhìn thấy bộ cảnh phục kia!
Hai mắt Chu Sinh run rẩy điên cuồng.
Theo bản năng có phản ứng âm thanh.
Trong khoang miệng, tiết ra mùi vị của trà đa phenol (polyphenol).
Vừa nãy còn không khát nước, chuyện này là sao đây?
Cái cảm giác túc mệnh chết tiệt này!
Phó viện trưởng, em cũng được coi là sinh viên của thầy mà.
Sao thầy lại dẫn cớm vào đây?
Gần đây nhiều việc, qua một thời gian nữa sẽ cập nhật bình thường, quyển sách này sẽ không drop đâu, yêu các bạn moa moa