Chu Sinh như gà con mổ thóc, ngoan ngoãn gật đầu.
“Thế thì quá tốt rồi.” Vương trưởng phòng vui vẻ nói.
Không ngờ còn mua một tặng một.
Tuyên truyền chống trộm cắp móc túi còn có thể tuyên truyền chống cờ bạc.
“Thành phố Ma Đô chính là cần thanh niên kiệt xuất ưu tú như cậu.”
Trong mắt Chu Sinh lấp lánh ánh sáng, ý chí chiến đấu sục sôi, nói:
“Thân là sinh viên đại học Ma Đô, thân là đóa hoa của tổ quốc, tôi, Chu Sinh, từ trong bụng mẹ đã suy nghĩ làm thế nào có thể cống hiến một phần sức lực của mình cho công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội!”
“Xây dựng đất nước, ngoài tôi còn ai, sáng tạo xã hội tốt đẹp, chúng tôi nghĩa bất dung từ!”
Một phen diễn thuyết khẳng khái sục sôi, khiến Vương trưởng phòng cảm động không thôi.
Tràn đầy triều khí, tràn đầy sức sống, còn đầy ắp hoài bão, đây mới là khuôn mẫu của thanh niên thời đại mới a!
Bao nhiêu năm không gặp sinh viên ưu tú như vậy rồi.
Mình muốn hợp tác với cậu ta, cậu ta còn mua một tặng một.
Suy nghĩ cho khoa tuyên truyền, cho xã hội.
Hốc mắt Vương trưởng phòng hơi ươn ướt, nói:
“Tốt, đứa trẻ ngoan, xã hội hiện tại chính là cần những người như cậu...”
“Cho nên, tiền thưởng có thể là hai mươi vạn không?” Chu Sinh chân thành nói.
Biểu cảm của Vương trưởng phòng trong nháy mắt đông cứng.
Cả một bụng lời khen ngợi.
Còn chưa nói ra, đã bị kẹt chết trong bụng.
Có loại cảm giác quần cũng cởi rồi, mới phát hiện... vãi chưởng, cái của em sao còn to hơn của anh?
“Tôi... cậu... cái này...”
Vương trưởng phòng nhất thời bị làm cho không biết nói gì.
Chu Sinh trừng lớn mắt, vẻ mặt đơn thuần nói:
“Ông sẽ không vẫn muốn mua một tặng một chứ?”
Cái gì sáng tạo xã hội tốt đẹp.
Cái gì người kế thừa chủ nghĩa xã hội.
Cái gì chúng tôi nghĩa bất dung từ.
Cơ sở của những thứ này, đều là lấp đầy cái bụng trước đã.
Đất nước muốn giàu mạnh, xã hội muốn xây dựng, đóa hoa của tổ quốc cũng cần được tưới tắm a.
Vương trưởng phòng bất đắc dĩ gật đầu.
“Được rồi, chỉ cần hiệu quả tuyên truyền tốt, tiền thưởng không thành vấn đề.”
Chính phủ mỗi năm cấp tiền dùng cho tuyên truyền rất nhiều.
Hai mươi vạn này chẳng qua là chín trâu mất một sợi lông.
Huống hồ.
Người ta Chu Sinh còn sửa nội dung game, tuyên truyền cho ông.
Phí nhân công cũng không thể để người ta chịu thiệt chứ.
Bây giờ công ty phát triển internet, một phần mềm ra hồn một chút, chi phí phát triển cũng phải mười mấy hai mươi vạn rồi.
“Phương án tuyên truyền này của cậu, bao lâu có thể thực hiện?” Vương trưởng phòng hỏi.
“Ngày mai.” Chu Sinh nói.
Vương trưởng phòng mắt mở to, kinh ngạc nói: “Nhanh như vậy?”
Ông tuy không hiểu lập trình, nhưng loại dự án này khởi đầu chẳng phải đều cần năm mười ngày sao?
Đâu chỉ là ngày mai hoàn thành.
Chu Sinh ngay tại chỗ cũng có thể thực hiện những thao tác này.
Khi lượt tải [Giả Lập Kẻ Trộm] đột phá năm vạn.
Chu Sinh đã mở khóa quyền hạn sửa đổi đối với [Giả Lập Kẻ Trộm].
Có thể tùy ý điều khiển cập nhật phiên bản nhỏ.
Không cần bất kỳ phí nhân công nào, cũng không cần chi phí thời gian.
Còn về [Đấu Địa Chủ mô phỏng] vẫn chưa mở khóa chức năng này.
Chu Sinh phát hiện, mỗi trò chơi đạt tới lượng tải nhất định, đồ thưởng cũng khác nhau.
Bây giờ lượng tải là hơn tám vạn.
Có lẽ đạt tới mười vạn, là có thể mở khóa quyền hạn sửa đổi.
Mình và Bảo Ca kết nối mic, trước mặt bao nhiêu người bị “bắt”.
Lại là một đợt nhiệt độ lớn.
Tối hôm nay trở về, lượng tải nhất định sẽ đột phá mười vạn.
Chu Sinh nói ngày mai hoàn thành, là để mau chóng kiếm được tiền vào tay, tránh cho lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Mặt khác cũng là để đề phòng Vương trưởng phòng nghi ngờ.
Vương trưởng phòng gật đầu, nói: “Được rồi, nếu không kịp hoàn thành, muộn vài ngày cũng không sao.”
Nhìn sắc trời bên ngoài.
Vương trưởng phòng ân cần nói: “Giờ này xe buýt đã dừng rồi, tôi bảo người đưa cậu về trường nhé.”
...
Trong xe cảnh sát.
Hai cảnh sát tuần tra lái xe, thuận tiện đưa Chu Sinh về trường.
Đồng chí cảnh sát ngồi ghế phụ, nói đùa:
“Lần đầu tiên ngồi xe cảnh sát, có sợ không?”
Lần đầu tiên?
Trong lòng Chu Sinh chỉ muốn nói.
Anh tưởng là lần đầu tiên, có thể đã từng treo đầy sương trắng.
“Không sợ, trước kia từng ngồi mấy lần rồi.” Chu Sinh cười hì hì nói.
Cảnh sát lái xe, tưởng rằng Chu Sinh chỉ là người trẻ tuổi sĩ diện, cười nói:
“Không ngờ cậu cũng là người có chuyện xưa nha.”
Chu Sinh nhìn điện thoại.
Thầm nghĩ, mình đang livestream bị Vương trưởng phòng đưa đi.
Lúc đó còn đang kết nối mic với Bảo Ca, nhiều người nhìn như vậy.
Tin đồn trên mạng chắc chắn lại bay đầy trời rồi.
Mình nhất định phải đứng ra giải thích một đợt.
Nếu không cái mác "khả khảo" (đáng bị còng) này của mình, sẽ không gỡ xuống được mất.
Chu Sinh hỏi: “Tôi có thể mở livestream trong xe cảnh sát không? Tôi có chút việc muốn giải thích một chút.”
Cảnh sát lái xe cười nói:
“Mở đi, chúng tôi đây là xe cảnh sát tuần tra, cậu cũng không phải phạm nhân, chỉ cần đừng lợi dụng thân phận của chúng tôi và xe cảnh sát, đi tiếp thị ác ý là được.”
“Vâng vâng cảm ơn.”
Chu Sinh lấy điện thoại ra.
“Hả? Còn nợ cước rồi.”
Thế là Chu Sinh lại bắt đầu thao tác nạp tiền.
Hai cảnh sát tuần tra này đã tan làm.
Chỉ là tình cờ đi ngang qua Sở công an.
Đưa Chu Sinh về coi như giúp đỡ.
Vừa khéo đồn cảnh sát bọn họ trực thuộc cũng cách đại học Ma Đô không xa.
Cho nên cảnh sát ghế phụ bắt đầu nghịch điện thoại.
Bấm mở nền tảng video ngắn.
Cảnh sát mà, vì quan hệ nghề nghiệp.
Thường xuyên lướt thấy một số nội dung video liên quan đến tội phạm.
Phần lớn đều là phân tích về một số vụ án giết người.
Bỗng nhiên.
Cảnh sát ghế phụ bị nội dung một video thu hút ánh mắt.
[Nhà thiết kế game "hình" nhất lịch sử!]
[Đại học, độ tuổi người khác còn đang học tập chơi game, hắn đã bắt đầu vượt ngục!]
[Nhà thiết kế khả khảo, sau khi bị bắt lại lần nữa hiện thế, thậm chí mở livestream công khai khiêu khích hệ thống công an]
Sau khi nhìn thấy Chu Sinh “bị bắt vào tù”, cư dân mạng nhao nhao bắt đầu chỉnh việc (chế meme/tạo content).
Hận không thể để Chu Sinh để tiếng xấu muôn đời.
Cảnh sát ghế phụ là một người trung niên.
Đối với game không hứng thú, cũng không hiểu biết.
Chỉ là nhìn thấy từ ngữ trên tin tức này, không nhịn được nói:
“Haizz ~ Người trẻ tuổi bây giờ, gan càng ngày càng lớn rồi.”
Cảnh sát lái xe cũng nói: “Đúng thế, độ tuổi phạm tội hàng năm đều đang giảm xuống.”
Cảnh sát ghế phụ nói: “Tôi vừa mới lướt thấy một tội phạm trẻ tuổi, vậy mà còn dám vượt ngục!”
Cảnh sát lái xe kinh ngạc nói: “Ồ? Còn có chuyện này?”
Chu Sinh đang bận nạp tiền điện thoại phụ họa nói:
“Gan to bằng trời, ngay cả vượt ngục cũng dám, loại người này quá nguy hiểm rồi, nên lôi ra bắn bỏ ngay.”
“Tôi cũng vừa nhìn thấy, tôi đi tìm kiếm thử xem.”
Cảnh sát ghế phụ tìm kiếm từ khóa liên quan trên mạng.
Kinh ngạc nói: “Khá lắm, chàng trai này vậy mà còn là sinh viên tài cao của đại học Ma Đô.”
Anh bỗng nhiên nhớ ra, thằng nhóc ngồi ghế sau cũng là đại học Ma Đô.
Cảnh sát ghế phụ không nhịn được nhìn qua.
Chu Sinh nghĩa chính ngôn từ nói: “Tuyệt đối không thể vì hắn là sinh viên tài cao mà dung túng.”
“Tội phạm chính là tội phạm, quả thực chính là bôi đen cho đại học Ma Đô chúng tôi!”
Cảnh sát ghế phụ không nghĩ nhiều, tiếp tục xem thông tin trên mạng.
Không nhịn được kinh thán nói: “Trời ơi, người này rốt cuộc là phạm tội gì?”
“Tôi xem trên mạng nói, hắn đều bị phán tử hình rồi.”
“Cái gì mà đạo đức suy đồi, nhân tính tang thương, nguy hại an toàn xã hội.”
Cảnh sát lái xe tò mò nói: “Thành phố Ma Đô bao giờ xuất hiện loại tội phạm trọng hình này thế?”
Cảnh sát ghế phụ lắc đầu, nói: “Tôi cũng không rõ, ể?”
“Ở đây có giới thiệu chi tiết về tội phạm, bên trong có thể có ghi chép phạm tội và ảnh chụp.”