Ngục giam Thiên Hà.
Sân vận động dành cho phạm nhân.
Chu Sinh đưa tay kéo tên lùn đang ngã dưới đất dậy, quan tâm hỏi:
“Không sao chứ?”
Tên lùn ôm eo, biểu cảm hơi đau đớn, nói:
“Vết thương cũ thôi, không ngại, chỗ này trước kia trúng một phát đạn, dính vào xương rồi.”
Tên béo giống như một con dã thú nổi điên.
Đang đối đầu với Triệu công tử ở phía trước.
“Thằng nhãi mày không phải rất trâu bò sao? Còn cái gì mà Hồng Môn?”
“Lão tử hôm nay đứng ngay đây, mày có gan thì động thử xem?”
Tên lùn biết tính khí của tên béo, nói:
“Béo, bình tĩnh chút!”
“Tao không sao, không đáng chấp nhặt với loại người này.”
“Hắn đang cố ý khích tướng mày đấy!”
Triệu công tử ỷ vào bên trên có Điển ngục trưởng.
Lại đúng lúc là thời kỳ quan trọng để giảm án.
Không ai dám gây chuyện vào lúc này.
Đặc biệt là gây chuyện với Triệu công tử hắn.
Triệu công tử bước lên, vỗ vỗ vào cái mặt đầy thịt của tên béo.
“Trông thì béo tốt phốp pháp, mày cũng chẳng có bản lĩnh gì nhỉ?”
Tên gầy đứng phía sau, nghiêng đầu.
Ánh mắt có chút kỳ quái, nhìn chằm chằm vào Triệu công tử.
Cánh tay khẽ run rẩy.
Chu Sinh đi đến bên cạnh hắn, nói nhỏ:
“Đừng nhịn nữa.”
Vút Bịch Triệu công tử đột nhiên bị quật ngã xuống đất.
Ngã chổng vó lên trời.
Thậm chí còn chưa nhìn rõ là ai đánh hắn.
Chỉ cảm thấy cơ thể đau đớn vô cùng.
Nằm trên mặt đất không bò dậy nổi.
Chu Sinh bỗng nhiên gầm lên:
“Xúc nó!”
Tên béo ra tay đầu tiên.
Sau đó một đám người ùa lên.
Đánh cho Triệu công tử một trận tơi bời.
Nắm đấm rơi xuống như mưa.
“Á á á á!”
“Đừng, đừng đánh nữa!”
Triệu công tử hai tay ôm đầu, co quắp trên mặt đất.
Bị đánh cho mặt mũi bầm dập.
Mấy tên đàn em bên cạnh thấy vậy.
Sợ mất mật.
Bọn họ ở trong tù dựa vào việc ôm đùi, tác oai tác quái.
Đâu đã gặp qua cảnh tượng này bao giờ.
“Giết người rồi! Mau tới đây!”
Mấy người loạn thành một đoàn.
Bỗng nhiên nhìn thấy phía trước có một nhóm cai ngục đi tới.
“Mày nhìn kia xem, kia có phải là Điển ngục trưởng không?”
“Vãi chưởng Điển ngục trưởng đến rồi, lần này được cứu rồi!”
Mấy tên đàn em của Triệu công tử vội vàng lớn tiếng hô hoán.
“Điển ngục trưởng mau tới đây.”
“Ở đây có phạm nhân bạo động hành hung!”
“Triệu công tử sắp bị người ta đánh chết rồi, các ông mau tới đây.”
Nghe thấy Điển ngục trưởng đến.
Đám phạm nhân lập tức tản ra bốn phía.
Triệu công tử bị đánh đến mức ám ảnh tâm lý.
Vẫn nằm trên mặt đất hai tay ôm đầu, cơ thể giật giật từng cơn.
Nhóm người Điển ngục trưởng chạy chậm tới.
Từ xa đã thấy một đám tội phạm tụ tập lại hình như đang đánh ai đó.
Lại gần mới phát hiện, hóa ra là đang đánh Triệu công tử.
Thế lực phân bố trong tù, hắn làm Điển ngục trưởng rõ hơn ai hết.
Đám tội phạm này, bình thường gặp Triệu công tử, hận không thể trốn đi thật xa.
Mà bây giờ.
Bởi vì có sự tham gia của Chu Sinh.
Bọn họ lại dám xông lên đánh hội đồng.
Điển ngục trưởng một lần nữa chứng kiến địa vị của Chu Sinh trong lòng phạm nhân.
Càng thêm kiên định với suy nghĩ của mình.
Nhất định phải đuổi cái tên ngoại lai đê tiện này đi!
Đám phạm nhân đánh xong.
Nhìn thấy Điển ngục trưởng đi tới, từng người đứng tại chỗ có chút luống cuống.
Bọn họ cũng không biết chuyện gì xảy ra.
Tên Triệu công tử này rõ ràng là không thể động vào.
Nhưng nghe thấy câu “Xúc nó” của Chu Sinh.
Cảm xúc trong nháy mắt liền không kiểm soát được.
Điển ngục trưởng nhìn Triệu công tử đang nằm chật vật dưới đất, trầm giọng nói:
“Ai làm?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc này.
Triệu công tử rụt rè bỏ hai tay đang che đầu xuống.
Nhìn thấy Điển ngục trưởng.
Còn kích động hơn nhìn thấy cha ruột.
Lập tức bật dậy.
Ôm lấy đùi Điển ngục trưởng.
Nước mũi nước mắt tèm lem khóc lóc:
“Điển ngục trưởng ngài phải làm chủ cho tôi a.”
“Đám người này điên rồi, bọn họ muốn đánh chết tôi.”
“Ngài xem, tôi bị đánh thành thế này.”
Điển ngục trưởng quan sát mọi người, nói:
“Ai làm? Tự mình đứng ra!”
Đám phạm nhân cúi đầu, từng người không dám bước lên.
Tên gầy bỗng nhiên cử động cơ thể, chuẩn bị đứng ra.
Chu Sinh đột nhiên đưa tay ngăn lại.
Bước lên phía trước một bước.
Một chân giẫm lên người Triệu công tử.
“Tôi làm.”
Triệu công tử mắt muốn nứt ra.
“Mày cái thằng khốn nạn.”
“Tao nhất định sẽ cho mày ngồi tù mọt gông!”
“Điển ngục trưởng, ngài nhìn hắn xem!”
“Không, là tôi làm!”
Tên béo đột nhiên đứng ra.
Ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Triệu công tử, nhổ một bãi nước bọt.
Sau đó nhìn về phía Điển ngục trưởng, nói:
“Là tôi đánh, tôi sớm đã nhìn cái thứ này ngứa mắt rồi.”
Chu Sinh có chút kinh ngạc, lại có chút cảm động nhìn tên béo.
“Béo...”
Tên béo quay đầu lại, nói nhỏ với Chu Sinh:
“Lão đại Chu, tôi biết anh cần giảm án, có việc phải ra ngoài.”
“Tôi dù sao cũng ở đây bao nhiêu năm rồi, ở thêm vài năm nữa cũng thế.”
Chu Sinh vỗ vỗ vai tên béo, nói:
“Huynh đệ, cảm ơn.”
“Nhưng việc này để tôi!”
Chu Sinh đi đến trước mặt tên béo.
Sở dĩ cậu dám chủ động thừa nhận.
Thậm chí nói, sở dĩ cậu dám đánh Triệu công tử.
Còn có thể bày ra bộ dạng có chỗ dựa không sợ hãi.
Chỉ vì cậu đã sớm sắp xếp xong xuôi.
Bức thư tố cáo do chính tay cậu viết kia.
Chính là vì giờ khắc này!
Triệu công tử giãy giụa đứng dậy, nói:
“Mặc kệ các người là ai!”
“Các người đều tiêu đời rồi!”
“Điển ngục trưởng, ngài xem bọn họ!”
Điển ngục trưởng nhìn về phía Chu Sinh, suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Thật sự là cậu làm?”
Chu Sinh vân đạm phong khinh gật đầu.
Triệu công tử cười dữ tợn: “Mày xong đời rồi, nửa đời sau cứ đợi mà ngồi trong tù đi!”
Điển ngục trưởng vỗ đùi, giơ ngón tay cái lên nói:
“Triệu Thụy Long làm điều phi pháp, bắt nạt bạn tù.”
“Chu Sinh thấy việc nghĩa hăng hái làm, dũng cảm đấu ác đồ!”
“Biểu hiện vô cùng tốt, cái này nhất định phải giảm án, giảm án thật mạnh!”
[Chấn Kinh Giá Trị +13]
[Chấn Kinh Giá Trị +14]
...
Mọi người vô cùng kinh ngạc.
Thậm chí nghi ngờ mình nghe nhầm.
Gì cơ?
Chu Sinh dũng cảm đấu ác đồ?
Triệu công tử trừng lớn mắt, khó tin nhìn Điển ngục trưởng.
“Điển ngục trưởng, tôi mới là người bị đánh mà!”
Điển ngục trưởng vô cùng chắc chắn gật đầu.
“Đúng vậy, bởi vì cậu là ác đồ.”
Triệu công tử tủi thân nói:
“Tôi chỉ đá tên lùn kia một cái, ngài xem tôi bị đánh thành cái dạng gì.”
“Ngài cứ nói xem ngài có động thủ hay không đi?”
“Tôi...”
Triệu công tử trăm miệng cũng không bào chữa được.
Kéo Điển ngục trưởng nói nhỏ:
“Điển ngục trưởng, lúc trước ngài đâu có nói như vậy.”
“Không phải nói giảm án cho tôi sao? Sao ngài lại giúp hắn a?”
Điển ngục trưởng đột nhiên đẩy Triệu công tử ra, nghĩa chính ngôn từ nói:
“Cái gì mà nói trước?”
“Cẩn thận tôi kiện cậu tội phỉ báng đấy!”
“Tôi thân là Điển ngục trưởng ngục giam Thiên Hà, chấp pháp công bằng, có vấn đề gì sao?”
Triệu công tử trong nháy mắt cuống lên.
“Đây mẹ nó mà là chấp pháp công bằng?”
“Ngài rõ ràng chính là...”
Điển ngục trưởng: “Triệu Thụy Long nhiều lần dạy mãi không sửa, không phục quản giáo, lăng mạ nhân viên chấp pháp...”
Lôi ra một bộ văn mẫu quan phương này.
Triệu công tử trong nháy mắt túng rồi.
“Tôi tôi, tôi không nói gì cả.”
“Vậy cậu có phục hay không?” Điển ngục trưởng hỏi.
Triệu công tử nghiến răng, trầm giọng nói: “Tôi, tôi phục!”
Có thể không phục sao?
Nếu không phục, còn không biết Điển ngục trưởng sẽ chỉnh hắn thế nào nữa.
Điển ngục trưởng nhìn mọi người, bất lực nói:
“Đừng có xem náo nhiệt nữa, giải tán, giải tán hết đi.”
Mặt Sẹo đột nhiên sụp đổ nói:
“Ấy khoan đã, sao lại giải tán hết rồi, sắp đến lượt tôi sát hạch rồi mà, tôi hôm qua thức cả đêm để học thuộc đấy!”