Nhà tù Địa Long.
Bên trong buồng giam.
Nghe thấy hai chữ “Vượt ngục”.
Đầu óc Bảo Ca và Cà Tím ong lên một tiếng.
Cà Tím khiếp sợ nói:
“Cái gì cơ? Vượt ngục!”
“Cậu nghiêm túc đấy à?”
Bảo Ca mếu máo nói:
“Anh ơi, tôi gọi cậu là anh còn không được sao?”
“Chúng ta không phải đến tham gia hoạt động sao?”
“Không phải thật sự đến đầu thú chứ?”
Chu Sinh nghiêm túc nói:
“Chúng ta đương nhiên là đến tham gia hoạt động rồi.”
“Còn nữa cậu nói nhỏ một chút, đừng dẫn dụ cai ngục tới.”
“Nếu để bọn họ biết chúng ta muốn vượt ngục, khó tránh khỏi một trận đòn.”
Sắc mặt Bảo Ca tái mét.
“Cậu còn nói không phải đến đầu thú?”
“Nhà ai người tốt tham gia hoạt động, lại làm thật chuyện ngồi tù hả?”
Trên quần áo ba người đều có cúc áo là camera nhỏ.
Số lượng người xem trong phòng livestream của ba người tăng vọt.
[Hahahaha, tôi đã nói đây là đến đầu thú mà!]
[Nhà thiết kế súc sinh đúng là súc sinh thật, lừa Bảo Ca và Cà Tím đến tham gia hoạt động, thực tế là đến ngồi tù.]
[Vãi chưởng, vẫn là các ông biết cách tấu hài.]
[Cái trò này chơi cũng lớn quá rồi.]
[Chúc mừng Bảo Ca và Cà Tím, vui vẻ nhận thẻ trải nghiệm nhà tù.]
Mã Lão Sư: [Bảo Ca, Cà Tím, đại nghĩa!]
[Mã Lão Sư một nửa chân đều bước vào cửa lớn nhà tù rồi, lại bị Cà Tím và Bảo Ca ngạnh sinh sinh kéo về.]
[Hoạn nạn thấy chân tình nha.]
[Ngồi tù tại sao còn có thể mở livestream?]
[Xem thông báo livestream đi, nhà thiết kế súc sinh đã giải thích ở đó rồi.]
[Vãi, đây vậy mà thật sự là hoạt động của chính phủ à?]
[Hoạt động chính phủ, mời khách mời đến ngồi tù vượt ngục, kiểm tra tính năng an toàn của nhà tù.]
[Đỉnh của chóp, loại khách mời này, cả Long Quốc, không, toàn thế giới cũng chỉ có nhà thiết kế súc sinh mới có thể đảm nhiệm.]
...
Bên trong buồng giam.
Chu Sinh giải thích rõ ràng ngọn nguồn sự việc cho Bảo Ca và Cà Tím.
Mũi Bảo Ca sắp lệch cả đi vì tức.
“Nói như vậy.”
“Cả cái nhà tù này người biết chúng ta là khách mời, không có mấy người.”
“Hơn nữa, gần như không chạm mặt với chúng ta.”
“Những cai ngục kia đều coi chúng ta là tội phạm bình thường, đối đãi.”
“Đúng không?”
Chu Sinh gật gật đầu.
“Đúng vậy.”
Bảo Ca kích động nói:
“Vậy chúng ta bây giờ, có khác gì ngồi tù đâu?”
Chu Sinh thành thật nói:
“Cái này... quả thực không khác gì mấy.”
Bảo Ca hối hận nói:
“Vậy sao cậu không nói sớm cho tôi biết, chúng ta không phải đến tham gia hoạt động, là đến ngồi tù?”
“Tôi nói rồi cậu còn có thể đến sao?”
“Cậu nói cái gì?”
“Không phải, ý tôi là, đây là trải nghiệm sâu đặc biệt.”
Chu Sinh bắt đầu lừa gạt:
“Cậu nói xem, chúng ta và đám hot girl đứng trên tàu sân bay kia có gì khác nhau không?”
“Chỉ là bọn họ ở trên biển, chúng ta ở trong tù.”
“Từng chơi nhà ma/mật thất trốn thoát quy mô lớn chưa?”
“Ở đây đều là những diễn viên NPC chuyên nghiệp nhất.”
“Cậu ở chỗ khác, có chơi được không?”
“Quan trọng là trải nghiệm, cũng không phải ngồi tù thật.”
Màn hình đạn livestream.
[Nhà thiết kế súc sinh không đi làm đa cấp thì phí quá.]
[Vượt ngục mà có thể bị hắn nói thành mật thất trốn thoát, đúng là chỉ có thể là hắn.]
[Bảo Ca: Tôi cảm giác hắn đang thao túng tâm lý tôi]
[Tiếp xúc với Thánh uống trà lâu rồi, không phải là uống trà nữa, mà là trực tiếp nhập kho!]
...
Chu Sinh nói:
“Yên tâm đi.”
“Nhà tù Địa Long, muốn trốn ra ngoài dễ như ăn kẹo.”
“Tôi có một trăm tám mươi cách vượt ngục.”
“Tôi chắc chắn có thể đưa các cậu ra ngoài.”
Bảo Ca dở khóc dở cười, nói:
“Bây giờ tôi không muốn vượt ngục.”
“Tôi chỉ muốn biết, cái hoạt động chó má này rốt cuộc khi nào thì kết thúc.”
“Tôi muốn về nhà huhuhu.”
Đối mặt với câu hỏi của Bảo Ca, Chu Sinh bỗng nhiên sửng sốt.
“Hít ~”
Bảo Ca hỏi: “Cậu có ý gì đấy?”
Chu Sinh nói:
“Phía nhà tù, thật sự chưa nói với tôi hoạt động khi nào kết thúc.”
Bảo Ca suýt chút nữa phun ra một ngụm máu tươi.
“Vậy chẳng phải là nói, nếu không có ai đến đón chúng ta.”
“Chúng ta phải sống mãi trong tù?”
Lúc này.
Vừa vặn có hai cảnh sát tuần tra đi ngang qua trước buồng giam.
Cà Tím vội vàng ghé vào cửa sắt buồng giam, hét lớn ra bên ngoài:
“Tôi không chơi nữa, thả chúng tôi rời đi.”
Cai ngục bỗng nhiên dừng bước.
Một người trong đó tò mò hỏi người kia:
“Cái buồng giam này là sao thế?”
Người kia đáp:
“Bọn họ hôm nay mới tới.”
Cà Tím lớn tiếng nói:
“Chúng tôi không phải phạm nhân.”
“Là khách mời của nhà tù, đến trải nghiệm hoạt động ngồi tù.”
“Bây giờ chúng tôi không muốn trải nghiệm nữa, mau thả chúng tôi rời đi.”
Cai ngục nghiêm túc suy nghĩ một hồi.
Bảo Ca thấy có hi vọng, cũng hét theo:
“Không tin thì các anh có thể đi hỏi ngục trưởng, chúng tôi thật sự không phải phạm nhân!”
Cai ngục sau khi suy nghĩ nghiêm túc xong, nói:
“Hay là... chúng ta đi xin chỉ thị với bên trên một chút.”
“Làm kiểm tra tâm thần cho mấy tên phạm nhân mới này đi.”
“Tôi cảm giác bọn họ nên bị nhốt ở khu phạm nhân tâm thần.”
Ở Long Quốc.
Phạm nhân tâm thần đều bị giam giữ ở bệnh viện tâm thần.
Nhưng trong nhà tù Địa Long, tuyệt đại đa số phạm nhân.
Đều là dẫn độ từ các quốc gia nhỏ xung quanh tới.
Trong đó không thiếu một số kẻ điên đầu óc không bình thường.
Thế là chuyên môn xây dựng một khu bệnh tâm thần.
Bảo Ca và Cà Tím vừa nghe.
Muốn nhốt mình cùng với đám phạm nhân tâm thần kia.
Lập tức không dám nói lung tung nữa.
Đợi cai ngục tuần tra đi rồi.
Chu Sinh vỗ vỗ vai hai người, an ủi:
“Đừng hoảng, anh đây đưa các cậu vượt ngục.”
Bảo Ca: “Huhuhu, tôi cảm ơn cậu nhiều lắm.”
Việc đã đến nước này.
Ngoại trừ vượt ngục, cũng không còn cách nào khác.
Cà Tím nhìn về phía Chu Sinh, nghiêm túc nói:
“Nói chứ, có hay không một loại khả năng.”
“Cảnh sát muốn bắt bằng chứng phạm tội của cậu, nhưng không bắt được.”
“Thế là liên hợp với nhà tù nghĩ ra cái hoạt động này.”
“Mục đích chính là nhốt cậu lại?”
Lông mày Chu Sinh giật giật.
“Vãi!”
“Cậu đừng nói nữa, cậu nói nghe cũng có lý thật.”
“Nhưng tại sao bọn họ lại muốn nhốt tôi chứ?”
Cà Tím hỏi ngược lại: “Cậu nói xem?”
...
Trong một gian buồng giam khác.
“Fck!”
“Fck!”
“Fck!!!”
Mike chửi ầm lên.
Tức hổn hển.
“Tại sao lính canh trong tù, đột nhiên tăng lên nhiều như vậy!”
“Lần đầu tiên vượt ngục, cai ngục xuất hiện ở một vị trí tuyệt đối không thể xuất hiện, phá vỡ kế hoạch của chúng ta.”
“Lần thứ hai vượt ngục, còn chưa bắt đầu, cai ngục xuất hiện ở khắp nơi, gần như không có góc chết, kế hoạch vượt ngục trực tiếp chết từ trong trứng nước!”
“Ai có thể nói cho tôi biết.”
“Đây rốt cuộc là tại sao?!!”
Hôm qua Mike định hôm nay trực tiếp mở ra lần vượt ngục thứ hai.
Kết quả tiểu đội vượt ngục số một.
Còn chưa bắt đầu kế hoạch, đi tới địa điểm vượt ngục.
Phát hiện xung quanh chỗ nào cũng là cai ngục.
Trực tiếp vỡ mộng.
Xám xịt trở về.
Ngục Bá trầm giọng nói:
“Tai mắt của tao gửi tin tức tới.”
“Lực lượng phòng thủ và số lần tuần tra của cả nhà tù, tăng lên gấp ba lần không chỉ.”
“Hơn nữa, cai ngục dường như cũng không biết tại sao lại phải làm như vậy.”
“Chẳng lẽ... là bởi vì chúng ta vượt ngục bị phát hiện.”
“Nhà tù vì bắt chúng ta, nên nâng cao phòng thủ sao?”
Mike lắc đầu, nói:
“Tên phạm nhân bị bắt kia, chỉ cần nhìn thấy người nhà của hắn thì sẽ khai chúng ta ra.”
“Trong mắt cao tầng nhà tù, chúng ta chắc chắn sẽ bị bắt.”
“Bọn họ làm như vậy, không phải để phòng chúng ta.”
“Chẳng lẽ... lại có tội phạm cực kỳ khủng bố bị nhốt vào trong tù rồi?”