Nhà tù Địa Long.
Kế hoạch vượt ngục của nhóm Mike.
Rất nhanh bắt đầu thực thi.
Thời gian bữa sáng.
Nhà ăn phạm nhân.
Mike thấp giọng nói:
“Chỗ này ra cửa rẽ trái khoảng một trăm mét, chính là khu bệnh tâm thần.”
“Chúng ta lập tức giả vờ cất khay, lẻn qua đó.”
“Sau khi đến đó, có thể nhìn thấy một cánh cửa lớn khóa mật mã.”
“Mày qua đó ấn loạn trước, kích hoạt cảnh báo, sau đó lập tức chạy đi.”
“Dẫn dụ cai ngục tới.”
“Sau đó mày đi kích hoạt thiết bị báo khói!”
Một tên bạn tù hỏi:
“Kích hoạt thế nào? Chẳng lẽ tao phải châm một ngọn lửa?”
Mike nói: “Không cần.”
“Thiết bị báo khói của nhà tù này lão hóa lạc hậu.”
“Tao cầm gậy đập mạnh xuống, là có thể kích hoạt báo khói.”
“Đến lúc đó.”
“Cai ngục sẽ tưởng rằng không biết chỗ nào xảy ra hỏa hoạn.”
“Dưới song trùng cảnh báo, bọn họ nhất định sẽ di dời phạm nhân tâm thần.”
“Đến lúc đó, chúng ta mặc quần áo của phạm nhân tâm thần vào.”
“Đi theo bọn họ, là có thể trà trộn ra ngoài, đi tới phòng y tế.”
Mike trầm giọng nói:
“Bây giờ là giờ cơm sáng, 7:00.”
“Thời gian đi làm của bác sĩ phòng y tế là 7:30.”
“Trong vòng nửa giờ, chúng ta bắt buộc phải đến phòng y tế và chui vào trong cống thoát nước!”
“Đều nghe rõ chưa?”
Mấy tên bạn tù cùng nhau vượt ngục.
Nhao nhao gật đầu.
“Đã rõ!”
“Chuẩn bị hành động!”
Mike vừa dứt lời.
Một tên cai ngục đi tới.
Kẻ đến không thiện.
Sắc mặt mấy người Mike trong nháy mắt ngưng trọng lên.
Bề ngoài nhìn như không có việc gì.
Nhưng tim đập kịch liệt.
Mike chủ động mở miệng nói:
“Trưởng quan, có chuyện gì không?”
Cai ngục lạnh lùng nhìn thoáng qua, nói:
“Không tìm mày.”
Cai ngục nhìn về phía Ngục Bá, trầm giọng nói:
“Mày ăn sáng xong chưa?”
Ngục Bá cảm thấy không ổn, nói:
“Trưởng, trưởng quan, tôi ăn xong rồi.”
Cai ngục nói:
“Ăn xong thì đi theo tao.”
Ngục Bá nhìn về phía Mike, trong ánh mắt mang theo cầu cứu.
Sắp bắt đầu vượt ngục rồi.
Bây giờ cai ngục đột nhiên tìm tới mình.
Chẳng lẽ kế hoạch bại lộ rồi?
Nhưng kế hoạch bại lộ.
Cũng không thể chỉ tìm một mình mình chứ?
Ngục Bá khẩn trương nói:
“Trưởng quan, tôi làm sai chuyện gì sao?”
Cai ngục nói:
“Hôm nay phải làm kiểm tra tư tưởng đối với mày.”
“Biểu hiện cho tốt, nói không chừng có cơ hội giảm án.”
Nhà tù sẽ định kỳ, làm kiểm tra tư tưởng đối với mỗi một phạm nhân.
Gọi riêng phạm nhân đến một căn phòng.
Bên trong có mấy nhân viên công tác chính phủ ngoài biên chế nhà tù ngồi.
Tiến hành đặt câu hỏi kiểm tra đối với phạm nhân.
Mỗi phạm nhân đều có cơ hội tiếp nhận kiểm tra.
Biểu hiện tốt, là có thể cộng điểm, thậm chí có cơ hội giảm án.
Điều này đối với phạm nhân mà nói.
Là một tin tốt.
Nhưng tuyệt đối không phải là lúc này.
Sắc mặt Ngục Bá tái mét.
Đối mặt với cai ngục, hắn cố nặn ra một nụ cười, nói:
“Trưởng quan, hôm nay chắc vẫn chưa đến lượt tôi chứ?”
Cai ngục nói:
“Người xếp trước mày bị giang mai, nhiễm trùng nghiêm trọng, xin đi khám bệnh bên ngoài rồi.”
Ngục Bá nói: “Nhưng tôi nhớ, trước tôi còn có hai người nữa mà!”
“Hai đứa nó đều bị rồi.”
Một câu nói hời hợt của cai ngục.
Trực tiếp làm Ngục Bá sụp đổ.
Kiểm tra tư tưởng lúc nào không tốt.
Cứ khăng khăng chọn vào lúc mình vượt ngục.
Cai ngục nhìn thời gian một chút, không kiên nhẫn thúc giục nói:
“Nhanh đi theo tao.”
“Người ta còn đang đợi trong phòng kiểm tra đấy.”
Thấy Ngục Bá do dự.
Cai ngục bỗng nhiên hồ nghi nói:
“Sao thế?”
“Cơ hội kiểm tra cũng không muốn.”
“Chẳng lẽ... mày còn định cõng tao lén lút làm chút chuyện khác?”
Ngục Bá vội vàng phủ nhận, nói:
“Không, không phải đâu trưởng quan, tôi chỉ là bụng hơi khó chịu.”
“Tôi đi ngay đây, đi ngay đây.”
“Nhanh đi theo tao.”
Cai ngục nói xong chuẩn bị rời đi.
Ngục Bá cũng chỉ đành cực kỳ không tình nguyện đứng dậy đi theo.
Hắn nhìn về phía đám người Mike.
Trong ánh mắt tràn đầy cầu cứu.
Sắc mặt Mike tái mét, nhưng cũng không thể làm gì.
Người tính không bằng trời tính.
Xảy ra chuyện như vậy.
Mike nghĩ, đã không phải là làm thế nào giải cứu Ngục Bá.
Mà là hi vọng tên này, đừng ảnh hưởng đến kế hoạch vượt ngục của mình.
Sau khi Ngục Bá bị đưa đi.
Mấy người tráng gan.
Tiếp tục kế hoạch vượt ngục của mình.
Mấy người cẩn thận từng li từng tí đi tới gần khu bệnh tâm thần.
Mike chỉ về phía trước nói:
“Thấy chưa?”
“Chỗ đó chính là chuông báo động.”
“Lát nữa chúng ta...”
Ong ong ong Mike đang nói.
Chuông báo động không hề có điềm báo trước vang lên.
Sau đó.
Bọn họ nhìn thấy một bóng người, lẻn đi từ phía trước.
Bị cai ngục lúc trước dọa cho một trận như vậy.
Mấy tên phạm nhân này đều thành chim sợ cành cong.
Nghe thấy chuông báo động vang lên, giống như kiến bò trên chảo nóng.
“Cái, cái này là sao?”
“Tại sao chuông báo động đột nhiên vang lên?”
“Chẳng lẽ cháy thật rồi?”
Mười mấy giây trôi qua.
Một đám cai ngục vội vội vàng vàng chạy tới.
Còn chưa đợi bọn họ xác định, vì sao chuông báo động lại đột nhiên vang lên.
Ong ong ong Báo cháy lại vang lên lần nữa!
Lần này tiếng báo động lớn hơn.
Phối hợp với ánh sáng đỏ nhấp nháy.
Làm cho mọi người tại hiện trường tâm thần bất an.
Cai ngục vừa mới đến hiện trường.
Loạn thành một nồi cháo.
Lập tức lại quay trở về theo đường cũ.
Đi tổ chức di dời phạm nhân tâm thần.
Ngộ nhỡ thật sự có hỏa hoạn, có phạm nhân bị thương thậm chí mất mạng.
Đều là sự cố trọng đại.
Đặc biệt đây còn là phạm nhân tâm thần.
Buff chồng đầy người.
Đừng thấy bọn họ là phạm nhân.
Ở một mức độ nào đó mà nói.
Nhân quyền của bọn họ, còn quan trọng hơn người bình thường.
Một khi có sơ suất gì ngoài ý muốn.
Luôn có một số người tự xưng là chính nghĩa, thích lấy những chuyện này ra để làm văn chương.
Nhìn phía trước rối như tơ vò.
Đại não Mike vận chuyển nhanh chóng.
Sau đó lập tức ra lệnh.
“Đi!”
“Chúng ta đi theo trà trộn vào!”
Bạn tù có chút sợ hãi, nói:
“Thế này được không? Chúng ta căn bản không biết phía trước xảy ra chuyện gì?”
Mike trầm giọng nói:
“Đây mẹ nó là cơ hội duy nhất của chúng ta!”
“Đừng quên, còn có một người đang bị nhốt trong phòng thẩm vấn, bất cứ lúc nào cũng có thể khai chúng ta ra!”
Mike nói xong liền chạy về phía trước.
Bạn tù thấy thế, cũng chỉ đành đi theo.
Mấy người trà trộn vào khu bệnh tâm thần.
Phạm nhân xung quanh thần thần điên điên, dưới sự dẫn dắt của cai ngục.
Rút lui ra bên ngoài.
Mike lúc này.
Cùng bạn tù đột nhiên ra tay.
Bịt miệng mấy tên phạm nhân tâm thần lại.
Lôi kéo đến căn phòng gần nhất.
Một cú chặt gáy, đánh ngất mấy tên phạm nhân.
Mike vội vàng nói:
“Mau thay quần áo!”
“Mặc quần áo của phạm nhân tâm thần vào, trà trộn trong đám người cùng nhau rút lui ra ngoài.”
“Như vậy là có thể đến phòng y tế trước khi bác sĩ đi làm.”
Nói xong Mike liền bắt đầu cởi quần áo.
Bạn tù bên cạnh đột nhiên phát ra tiếng hét chói tai.
“Fck!”
Mike tức giận nói:
“Điên rồi à?”
“Mày nhất định phải dẫn dụ cai ngục tới mới hài lòng?”
Bạn tù vẻ mặt sợ hãi, chỉ vào góc phòng, nói:
“Mike, mày nhìn chỗ đó kìa!”
Chỉ thấy.
Trong góc phòng nằm ba tên phạm nhân tâm thần bị đánh ngất.
Quần áo bị lột sạch.
Mặc quần lót nằm trong góc.
Đồng tử Mike co rụt lại.
“Cái này...”
Hắn có một loại cảm giác.
Mình đang giẫm lên dấu chân của người khác để tiến lên.
Từ chuông báo động đến thay quần áo.
Luôn có người dẫn trước mình một bước!
Bạn tù cũng phát hiện ra, kinh hoảng nói:
“Làm sao bây giờ?”
“Hình như ngoại trừ chúng ta còn có người vượt ngục!”
Mike bỗng nhiên chú ý tới một chi tiết.
Phạm nhân tâm thần nằm trong góc vừa vặn là ba người!
Biểu cảm khẩn trương trên mặt Mike, trong nháy mắt biến mất.
“Đừng hoảng!”
“Là người mình làm!”
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Người dẫn trước mình một bước.
Chính là ba người đồng bọn mà Ngục Bá báo trước kế hoạch vượt ngục!