Trong phòng livestream của Ngụy Lăng Lăng.
Tắt bảng xếp hạng đi.
Ngụy Lăng Lăng tức tối nói:
“Chu Sinh thế mà lại hack, tự đưa mình lên top 1.”
“Đáng ghét.”
“Đứa hack thì mình không đánh lại được.”
“Vậy thì tranh cái top 2 game vậy.”
Bình luận phòng livestream.
“Được được được, Súc sinh thiết kế sư chơi kiểu này đúng không?”
“Súc sinh thiết kế sư đã súc sinh thế rồi, hắn lừa người giỏi thật đấy.”
“Đương nhiên rồi, ông không xem livestream đi tù hai hôm trước à, lừa cho Bào Ca với Cà Tím què giò luôn.”
“Tiên thiên trừu tượng thánh thể, hay là thôi đi, với IQ của bà thì khó mà lừa được tiền lắm.”
“Bà còn đòi so trình độ lừa người với Súc sinh thiết kế sư á?”
Ngụy Lăng Lăng nhìn bình luận.
Không phục nói:
“Tôi là cô giáo của cậu ta đấy.”
“Tôi sao lại không được?”
“Cô nương à, xã hội hiểm ác, thủ đoạn lừa đảo tầng tầng lớp lớp, cô không thể nào lừa đảo thành công đâu.”
“Cô làm giảng viên đại học, tiếp xúc toàn là sinh viên ngây thơ ngu ngốc, không biết lừa đảo ngoài xã hội lợi hại thế nào đâu.”
“Gần đây tin tức lừa đảo ngày càng nhiều.”
Môi xinh của Ngụy Lăng Lăng nhếch lên.
Cười lệch miệng.
Kiêu ngạo nói:
“Hừ hừ.”
“Các người quá coi thường giảng viên đại học rồi.”
“Xã hội ngày nay, quan trọng nhất là gì?”
“Là năng lực học tập liên tục!”
“Năng lực học tập của giảng viên đại học, không phải nói đùa với các người đâu.”
“Cứ nói thế này nhé, tôi thi bằng lái xe lý thuyết một phát qua luôn!”
Bình luận:
“Cứ nói thế này nhé, ông cậu hai mù chữ nhà tôi, thi lý thuyết cũng một phát qua luôn.”
Ngụy Lăng Lăng tiếp tục nói:
“Vì tựa game này.”
“Hôm qua tôi đã thức trắng đêm chuẩn bị tài liệu.”
“Học tập tất cả các kỹ thuật lừa đảo trên thị trường hiện nay.”
Nói xong.
Ngụy Lăng Lăng còn không quên khoe quyển vở ghi chép của mình.
Mấy chục trang ghi chép ngay ngắn chỉnh tề.
Tất cả những chỗ trọng điểm, đều được đánh dấu bút đỏ.
Mỗi một vụ án lừa đảo.
Đều viết một bài phân tích vụ án không dưới tám trăm chữ.
Cùng với tâm đắc lĩnh hội.
[Chấn kinh giá trị +3]
[Chấn kinh giá trị +4]
[Chấn kinh giá trị +2]
“Vãi chưởng, bà chơi thật đấy à?”
“Lần đầu tiên thấy chơi game mà còn phải ghi chép.”
“Chơi game của Súc sinh thiết kế sư là như thế đấy.”
“Tôi ôn thi đại học cũng không nghiêm túc thế này.”
““Lừa Đảo Bảo Điển””
“Toang rồi, hình như bả biết lừa đảo thật.”
...
Nhìn những dòng bình luận chấn kinh của khán giả.
Ngụy Lăng Lăng mắc bệnh nghề nghiệp ngay tại chỗ.
“Nhìn cho kỹ, học cho kỹ vào.”
“Lừa đảo có gì khó đâu?”
“Đây chỉ là một trò chơi thôi.”
“Đối tượng bị lừa đảo đều là NPC.”
“NPC trong game toàn là lũ ngốc, xem tôi lừa bọn nó xoay như chong chóng.”
Dứt lời.
Ngụy Lăng Lăng bắt đầu làm việc.
Trên bàn làm việc.
Một cái máy tính, và một cái điện thoại.
Máy tính có thể tra cứu tài liệu bất cứ lúc nào.
Đồng thời trên đó có một file văn bản.
Có hàng trăm số điện thoại có được qua con đường phi pháp.
Cùng với thông tin cá nhân tóm tắt.
Ví dụ, họ tên, tuổi tác, giới tính, địa điểm làm việc, những việc làm gần đây, v. v.
Thông tin của mỗi người mỗi khác.
Nhưng đều là những thông tin bình thường, vô thưởng vô phạt.
Kẻ lừa đảo.
Cần lợi dụng những thông tin và lời lẽ này.
Để tiến hành lừa đảo.
Ngụy Lăng Lăng bấm gọi số đầu tiên.
Mở micro trong game.
“A lô.”
Đầu dây bên kia: “Hả? Việc gì đấy?”
“Ta là Tần Thủy Hoàng, ta vẫn chưa chết, có để lại một kho cổ vật vô giá bây giờ cần đi lấy.”
“Nhưng cần một khoản lộ phí.”
“Chuyển khoản ba ngàn tệ, lấy được cổ vật, chia cho ngươi một nửa.”
Đầu dây bên kia: “Đồ ngu! Cút!”
Tút tút tút “???”
Mắt Ngụy Lăng Lăng trợn tròn xoe.
“Không phải.”
“Sao nó còn chửi người thế?”
“Mày là một con NPC, sao còn biết công kích người khác hả!”
“Hahahaha cười chết tôi rồi.”
“Không hổ danh là Tiên thiên trừu tượng thánh thể, kỹ thuật lừa đảo này, đỉnh đấy!”
“Ta, Tần Thủy Hoàng, chuyển tiền!”
“Ngốc chưa, game Súc sinh thiết kế sư thiết kế bây giờ đều tích hợp AI.”
“Cái AI này thông minh hay không thì không biết, nhưng chửi người thì đỉnh lắm.”
Ngụy Lăng Lăng nhìn bình luận chế giễu.
Vẫn hùng hồn nói:
“Tôi đây là tổng hợp mấy chục loại thủ đoạn lừa đảo, đúc kết ra cách lừa đảo hiệu suất nhanh nhất.”
“Tôi nói với đối phương, tôi là Tần Thủy Hoàng.”
“Nếu đối phương không cúp máy, còn chịu nói chuyện với tôi.”
“Thì chứng tỏ người này là một tên ngốc.”
“Xác suất rất lớn sẽ bị tôi lừa.”
“Hiệu suất cao, sàng lọc nhanh nhóm đối tượng mục tiêu.”
“Nhiều số điện thoại thế này, lấy đâu ra thời gian mà gọi từng cái một?”
“Hơn nữa, gọi rồi đối phương cũng xác suất lớn sẽ không bị lừa.”
“Cho nên cần phải sàng lọc.”
“Nhưng nhưng nhưng, nhưng tôi không ngờ, con NPC này thế mà lại biết chửi người!”
Bình luận phòng livestream.
“Hít hà, nói một cách công bằng, phương pháp này hình như được đấy chứ.”
“Đúng thế, mười mấy giây là sàng lọc được người dùng.”
“Anh em ơi, nãy tôi chơi cái game củ chuối này, nói chuyện với một con NPC hơn hai mươi phút, sống chết không chịu chuyển tiền.”
...
Trong phòng livestream của Ngụy Lăng Lăng.
Sau khi giải thích ý tưởng của mình với khán giả.
Ngụy Lăng Lăng bắt đầu chế độ lừa đảo... [Ta, Tần Thủy Hoàng, chuyển tiền].
“A lô, ta là Tần Thủy Hoàng...”
“Ta là bố mày! Đồ ngu!”
Tút tút tút...
“A lô, ta là...”
“Mày là cái đồ dở hơi!”
Tút tút tút...
“A lô, ta là Tần Thủy Hoàng...”
“Còn Tần Thủy Hoàng, mày nói xem mày, tuổi còn trẻ tay chân lành lặn làm cái gì không làm?”
“Cứ phải đi làm lừa đảo, tao cũng thấy bi ai cho cuộc đời mày.”
“Có phải bình thường du thủ du thực, lười biếng ham ăn, không biết làm công việc đàng hoàng không hả?”
“Cả đời mày coi như bỏ đi rồi.”
Tút tút tút Điện thoại cúp máy.
Trong suốt một tiếng đồng hồ livestream.
Ngụy Lăng Lăng bị đủ loại NPC sỉ nhục đủ kiểu.
Chơi game một tiếng.
Bị chửi xối xả suốt một tiếng.
Chửi cho không còn manh giáp.
Điện thoại lại kết nối.
“Đt m mày, con ch này.”
Đầu dây bên kia: “?”
“Mày là ai? Sao lại chửi tao?”
Ngụy Lăng Lăng tức giận nói:
“Không có gì!”
“Chỉ là muốn tìm người để chửi thôi.”
“Thằng ranh con, có giỏi thì đừng cúp máy, xem hôm nay bà đây không chửi chết mày.”
Đầu dây bên kia: “Mày bị thần kinh à!”
Ngụy Lăng Lăng: “Tao đt m mày...”
“Đt c m mày...”
Ngụy Lăng Lăng hoàn toàn phá phòng.
Gọi điện lừa đảo.
Cũng chẳng lừa đảo nữa.
Trực tiếp mở miệng chửi bới.
Chọn ngẫu nhiên một NPC vô tội.
Trút xả cảm xúc của mình.
Đầu dây bên kia: “Chửi tao đúng không? Tao đt c m mày...”
Hai người triển khai màn tương tác thân thiện kéo dài hai mươi phút.
Bình luận phòng livestream.
“Hahaha mới vào, đây là phòng livestream phát điện báo à?”
“Giảng viên đại học, quả nhiên văn hay chữ tốt, chửi người cũng có hàm lượng kỹ thuật thế này.”
“Bà nói xem, người ta không tin bà là Tần Thủy Hoàng, sao bà lại còn cáu lên thế?”
“Quả nhiên là Tiên thiên trừu tượng thánh thể.”
Lúc Ngụy Lăng Lăng đang chửi hăng say.
Chu Sinh như một bóng ma xuất hiện sau lưng chỗ ngồi livestream của Ngụy Lăng Lăng.
Cốc một cái vào đầu Ngụy Lăng Lăng.
“Luyện tập phát điện báo đấy à?”
“Còn chửi nữa là phòng livestream bị cấm đấy.”