Bên ngoài khu công nghiệp KK.
Vèo vèo vèo Từng chiếc xe bán tải quân dụng lao ra từ nhà xe.
Cuồng bôn về hướng biên giới Long Quốc.
Jessica ở trên xe.
Đến bây giờ vẫn còn cảm giác như đang nằm mơ.
Cứ như vậy mà... trốn thoát rồi?
Mình bị nhốt ở đây mấy tháng trời.
Nghĩ đủ mọi cách, đều không thể trốn thoát.
Chu Sinh mới đến vẻn vẹn mấy ngày.
Trực tiếp trốn thoát luôn.
Hơn nữa còn bắt cóc Henry, quấy cho cả khu công nghiệp long trời lở đất.
Tên này thật sự chỉ là nhà thiết kế game?
Mà Henry bị bắt cóc.
Đến bây giờ vẫn đầy mặt không phục.
“Hahaha...”
“Các người tưởng như vậy là có thể trốn thoát sao?”
“Quá ngây thơ rồi!”
“Các người đã đánh giá thấp sự hiểm ác của nước Miến.”
“Tao biết thân phận của mày.”
“Đặc vụ phản bội nước Ưng Tương.”
“Nếu bây giờ mày chịu giao cơ mật ra, tao có thể nói với bên nước Ưng Tương là mày đã chết.”
“Giữ lại cho mày một cái mạng!”
Đồng tử Jessica co rụt lại, trái tim khẽ run.
Không ngờ mình che giấu thân phận lâu như vậy.
Vẫn bị nhìn thấu.
Quả nhiên.
Phía nước Ưng Tương đã phát hiện tôi trốn ở nước Miến rồi sao?
Ha ha.
Nhưng cho dù bị phát hiện.
Tôi, Jessica, dù có chết, cũng tuyệt đối sẽ không giao cơ mật ra!
Kiếp này, tôi lấy việc bảo vệ...
“Không ngờ, che giấu thân phận lâu như vậy, vẫn bị nhìn thấu.”
Jessica đang định mở miệng.
Chu Sinh lại đột nhiên lên tiếng, khiến hắn đầy mặt kinh ngạc.
Tình huống gì thế?
Không phải người anh em, sao cậu lại cướp lời thoại của tôi?
Chu Sinh nhìn về phía Henry, đại nghĩa lẫm nhiên nói:
“Quả nhiên.”
“Phía nước Ưng Tương đã phát hiện tao trốn ở nước Miến rồi sao?”
“Ha ha.”
“Nhưng cho dù bị phát hiện.”
“Tao, Chu Sinh, dù có chết, cũng tuyệt đối sẽ không giao cơ mật ra.”
“Kiếp này, tao phấn đấu vì mục tiêu bảo vệ hòa bình nhân loại!”
“Tuyệt đối không cúi đầu trước cường quyền!”
Chu Sinh nói năng hùng hồn.
Như sấm bên tai.
Jessica đầy mặt ngơ ngác.
Tức đến hỏng người.
Mày là đặc vụ nước Ưng Tương?
Vậy tao là ai?
Tướng quân Henry trào phúng nói:
“Nực cười!”
“Tưởng rằng mình có thể đối đầu với nước Ưng Tương?”
“Vốn tưởng mày là người Long Quốc, không ngờ lại ẩn giấu sâu như vậy!”
Ai cũng biết.
Người bản địa nước Ưng Tương rất ít, tuyệt đại đa số đều là dân nhập cư, hòa trộn vào nhau.
Vì vậy, nước Ưng Tương có một đặc vụ da vàng, cũng là chuyện rất bình thường.
Jessica khiếp sợ nói:
“Vãi chưởng, không phải, ông còn tin hắn là đặc vụ nước Ưng Tương thật à?”
Henry liếc mắt liền nhìn thấu mưu kế của Jessica, tự đắc nói:
“Đừng hòng làm nhiễu loạn tao.”
“Thân phận của Chu Sinh đã bại lộ.”
“Bây giờ mày có giúp hắn che giấu thế nào cũng vô dụng.”
“Không phải, não ông...”
Jessica rất gấp, muốn tiến lên lý luận.
Lại bị Chu Sinh một tay ngăn lại.
Nói:
“Dám làm dám chịu, không có gì phải che che giấu giấu.”
“Nhớ năm đó, tao đánh cắp cơ mật của nước Ưng Tương.”
“Dưới sự truy sát của đặc vụ hàng đầu cục an ninh, một cú trượt xẻng phản sát tám mươi mốt người, thoát khỏi truy bắt.”
“Sau đó nước Ưng Tương phái máy bay tàu sân bay đại bác và binh lực năm sư đoàn, đến vây quét tao.”
“Người anh em này cứ thế trong bom đạn ngập trời, tìm được một tia sự sống.”
“Vừa đánh vừa lui, một súng giải quyết phi công vương bài của kẻ địch.”
“Vì chúng sinh đại chúng, mang theo niềm tin vô song, một kỵ phá vạn ngàn.”
“Lật tung cả vùng trời này, trốn khỏi nước Ưng Tương!”
“Ngồi tàu chở hàng, trốn đến nước Miến.”
Jessica nghe mà sửng sốt.
Thần tình quái dị nhìn chằm chằm Chu Sinh.
Không phải người anh em, cậu chém gió không cần soạn nháp à?
Cuộc đào tẩu giả tưởng: Một kỵ phá vạn ngàn.
Cuộc đào tẩu thực tế: Giả làm ăn mày, giả làm người lang thang, lục thùng rác, ngủ cống ngầm, uống nước rãnh thối.
Khúm núm, lén lút, cẩn thận từng li từng tí.
Chiến công vĩ đại của mình.
Bị Chu Sinh lấy đi chém gió.
Còn thêm mắm dặm muối đến mức bản tôn nghe xong cũng đỏ mặt.
Tướng quân Henry không tin, nói:
“Chém gió cái gì!”
“Căn bản không có tàu chở hàng từ nước Ưng Tương đến nước Miến!”
Jessica điên cuồng oán thầm trong lòng:
Đây mẹ nó là trọng điểm sao?
Trong bao nhiêu cái chém gió của hắn, chỉ có điểm này nghe còn có vẻ bình thường.
Hóa ra ông không tin có tàu chở hàng đến nước Miến, nhưng lại tin Chu Sinh một mình cân năm sư đoàn hả?
Thế giới này còn người bình thường không?
Jessica điên cuồng gào thét trong nội tâm.
Tôi mới là đặc vụ nước Ưng Tương.
Tôi mới là người đánh cắp cơ mật!
Jessica nhịn không được, đi lên túm lấy cổ áo Henry, trầm giọng nói:
“Tôi nói cho ông biết, tôi...”
Tướng quân Henry ác độc nhìn chằm chằm Chu Sinh.
“Sao? Thân phận bị phát hiện, muốn diệt khẩu rồi hả?”
“Ha ha, nếu các người giết tao, binh lính của tao sẽ không còn bất kỳ cố kỵ nào nữa.”
“Trực tiếp nổ chết hết các người!”
“Nhưng chỉ cần tao không chết, tao sẽ vĩnh viễn truy sát tên đặc vụ là mày!”
Sau đó tướng quân Henry lại quay đầu nhìn về phía Jessica.
“Mày muốn làm gì?!”
Jessica ngẩn người.
Trong lòng cân nhắc một chút.
“Không, không có gì.”
“Tôi chỉ muốn nói...”
“Ông nhìn người chuẩn thật.”
“Không ngờ thế mà cũng phát hiện ra thân phận của Chu Sinh.”
Đoàng đoàng đoàng Phía sau xe.
Đột nhiên vang lên tiếng súng.
Quay đầu nhìn lại.
Phát hiện lượng lớn binh lính quân phiệt Henry đã đuổi tới.
Ước chừng có mấy ngàn người.
Đám người Chu Sinh chạy phía trước.
Quân phiệt cũng lái xe bán tải quân dụng đuổi theo phía sau.
Tướng quân Henry thấy thế, đắc ý cười to.
“Ha ha các người căn bản không chạy thoát được đâu.”
Bốp Chu Sinh tát một cái lên mặt Henry.
Sau đó một cước đạp ngã vị lão già khốn kiếp nửa đời nhung mã, quyền cao chức trọng này xuống đất.
“Đều bị bắt cóc rồi, còn lải nhải nhiều như vậy, ai cho ông dũng khí hả?”
“Nhịn ông lâu lắm rồi đấy!”
“Có thể làm rõ định vị của bản thân không hả.”
“Còn tưởng mình là tướng quân à?”
Henry bao giờ phải chịu sự sỉ nhục như thế này.
Buổi sáng.
Chu Sinh còn ở trước mặt mình khúm núm, cung kính.
Buổi chiều.
Đã giẫm mình dưới chân, điên cuồng sỉ nhục.
Không phải nói ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây sao?
Đến chỗ tao, sao thành ba tiếng đồng hồ Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây rồi?
Thẻ trải nghiệm Hà Đông à?
“Mày, mày lại dám đối xử với tao như vậy!”
Chu Sinh ngồi xổm xuống, vỗ vỗ cái mặt già nua kia.
“Tao đối xử với ông thế nào hả?”
“Còn không phục?”
“Loại lão già như ông, tao đấm một phát chết một đứa.”
Henry mắt muốn nứt ra, nhưng lại không thể thoát khỏi dây trói.
Gào thét nói:
“Có gan thì mày giết tao đi!”
“Xem mày có dám không!!!”
Henry chắc chắn rằng, Chu Sinh không dám làm gì mình.
Bây giờ truy binh chỉ dùng súng bắn.
Tên lửa bọn họ cũng có, chỉ là không dám dùng.
Sợ ngộ thương đến Henry.
Nhưng nếu Henry chết.
Truy binh sẽ không còn bất kỳ cố kỵ nào.
Tính khí Chu Sinh lập tức bùng lên.
“Còn tưởng tao không dám động vào ông thật à?”
“Sấu Tử, mày qua đây tâm sự với vị tướng quân này chút.”
Trên mặt Sấu Tử mang theo nụ cười thần kinh, đầy vẻ bệnh hoạn.
“Hì hì, tướng quân, tôi là người giỏi tâm sự nhất đấy.”
Henry thấy Sấu Tử đi tới, thất kinh.
Chu Sinh không dám giết mình thật.
Nhưng tên thần kinh này thì khác a!
“Mày, mày đừng qua đây!!!”