Virtus's Reader
Ngươi Là Nhà Thiết Kế Game, Ngày Nào Cũng Lên Cục Cảnh Sát Báo Án?

Chương 548: CHƯƠNG 546: THẦN BINH TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG, HENRY KHÓC THÉT

Trong lãnh thổ nước Miến.

Dị biến bất ngờ nảy sinh.

Binh lính quân phiệt mấy ngàn người, giống như thần binh trên trời rơi xuống.

Đột nhiên xuất hiện chặn đường đám người Chu Sinh.

Hơn nữa nhìn cái tư thế này của bọn họ.

Bọn họ đã sớm chuẩn bị, toàn bộ dựng sẵn vũ khí, sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào.

“Hô hô hô hô... Ha ha ha ha!”

Tướng quân Henry cất tiếng cười to.

“Chu Sinh!”

“Tao xem thằng nhóc mày trốn kiểu gì!”

“Tưởng rằng tao cát cứ ở đây bao nhiêu năm, là lăn lộn uổng phí sao?”

“Tưởng rằng, toàn bộ binh lực của tao, đều ở đại bản doanh sao?”

“Tao cài cắm một binh đoàn mấy ngàn người ở đây, là để đề phòng quân phiệt khác đi đường vòng đánh lén.”

“Không ngờ hôm nay lại có đất dụng võ.”

“Mày không phải hỏi tao, làm sao để mày chết không có chỗ chôn sao?”

“Cái này, đã đủ chưa!”

“Chu Sinh, mày chết không oan.”

“Nếu nguyện ý giao cơ mật cho tao, tao có thể cho mày chết thống khoái.”

Trước có sói sau có hổ.

Truy binh phía sau, cũng đã dọn dẹp xong những chiếc xe bán tải bị nổ hủy.

Lại đuổi theo tới.

Toàn thể nhân viên BYD bị bao vây trùng điệp.

Hơn nữa đạn dược trên tay đám người Chu Sinh cũng sắp tiêu hao gần hết rồi.

Còn về bom.

Lại càng là trong đợt tấn công mãnh liệt vừa rồi, tiêu hao sạch sẽ.

Bị bao vây trùng điệp.

Bản thân lại đạn tận lương tuyệt.

Hai bên lại càng có sự chênh lệch nhân số khổng lồ.

Dù nhìn thế nào.

Đám người Chu Sinh đều là rơi vào tuyệt cảnh.

Thần sắc Jessica căng thẳng.

Nhìn vô số họng súng chỉ vào mình.

Da đầu tê dại.

Trong lòng tràn đầy không cam tâm.

Cố gắng lâu như vậy, vẫn là uổng phí sao?

Henry bị trói gô nhe răng cười lớn.

“Ha ha ha ha!”

“Đầu hàng đi.”

“Các người chắc chắn phải chết!”

Jessica bước lên một bước, bóp lấy cổ Henry.

Phát ngoan nói:

“Muốn chết thì cũng là ông chết trước!”

“Mau bảo người của ông lui binh cho tôi!”

“Nếu không bây giờ tôi giết ông ngay!!!”

Henry bị uy hiếp, nhưng lại không hoảng chút nào, nụ cười ngạo mạn trên mặt không hề giảm bớt.

“Ha ha ha...”

“Có gan thì mày giết tao đi.”

“Sở dĩ bọn họ còn chưa động thủ, chính là vì tao đang ở trong tay các người.”

“Nếu tao chết, tất cả các người đều sẽ chôn cùng tao!”

“Ha ha ha ha uy hiếp tao vô dụng thôi.”

“Các người không muốn chết, tao cũng không muốn chết.”

“Nhưng tao biết rõ một điểm, các người căn bản không dám giết tao!”

Henry có thể ở cái nước Miến hỗn loạn này.

Một đường lăn lộn, trở thành quân phiệt cát cứ một phương.

Cũng coi như là một đời kiêu hùng.

Thực sự tham sống sợ chết, cũng không lăn lộn được đến ngày hôm nay.

Thần sắc Jessica dữ tợn, vô cùng tức giận.

Nhưng hắn thật sự không dám ra tay.

Cầm súng lục, chỉ vào đầu Henry.

“Nổ súng đi! Nổ đi!”

Henry không ngừng kích thích Jessica.

“Mau nổ súng.”

“Mày chỉ cần bóp cò, tao sẽ chết.”

“Ha ha ha ha, nhưng mà mày không dám!!!”

Cánh tay Jessica run rẩy, trán toát mồ hôi.

Nhịp tim điên cuồng tăng vọt.

“Ông tưởng tôi không dám bắn chết ông sao? Cùng lắm thì mọi người cùng chết!”

“Vậy thì mày bắn đi!”

“Tôi, tôi!!!”

Chu Sinh đột nhiên ra tay, nắm lấy cánh tay không ngừng run rẩy của Jessica.

Nói:

“Bình tĩnh chút.”

“Hô hô hô...”

Henry cũng thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng thẳng buông lỏng xuống, cười trào phúng.

“Tao chỉ cho các người một con đường sáng nhé.”

“Thả tao ra, tao bảo đảm các người không chết.”

“Tao chỉ cần một người.”

Henry nhìn về phía Chu Sinh, nói:

“Tao chỉ cần nó!”

“Mọi người chúng ta đều không muốn chết.”

“Sống chết của các người, đối với tao cũng không có ý nghĩa gì.”

“Nhưng Chu Sinh, nhất định phải giao cho tao.”

“Thế nào?”

“Một người đổi lấy tất cả các người sống sót, rất hời đúng không?”

Jessica quay đầu nhìn Chu Sinh.

Henry là lầm tưởng, Chu Sinh là đặc vụ.

Hắn muốn cơ mật trên người Chu Sinh, và dùng nó làm đầu danh trạng, đạt được sự giúp đỡ của nước Ưng Tương.

Mọi người rơi vào trầm mặc.

Henry tiếp tục nói:

“Còn do dự cái gì?”

“Sẽ không tưởng thật, các người còn có cách gì, có thể giết ra ngoài chứ?”

“Mảnh đất này, là lãnh địa của tao.”

“Tao chính là vua ở đây!”

“Còn ai sẽ đến cứu các người?”

“Trong lãnh thổ nước Miến, có thể chống lại tao chỉ có quân phiệt khác và quân chính phủ nước Miến.”

“Nhưng bọn họ sẽ đến sao?”

Đổng Linh đột nhiên nâng đôi chân dài lên, một cước đạp Henry ngã xuống đất.

Họng súng chỉ vào hắn, lạnh lùng nói:

“Ông chủ, trực tiếp giết lão già này đi.”

“Chúng ta có mấy trăm người, liều mạng với bọn họ, chưa chắc không thể đưa vài người sống sót ra ngoài.”

Chu Sinh đang ở trung tâm cơn bão, bỗng nhiên cười hỏi:

“Mọi người đi theo tôi, đến thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm như vậy, hối hận không?”

Thiết Trụ lập tức đáp lại:

“Bán mạng vì lão đại, không phải là chuyện đương nhiên sao?”

Chu Sinh lộ ra nụ cười hài lòng.

Ngồi xổm xuống, nhìn về phía Henry.

“Con người tôi ấy mà, ngoại trừ yêu tiền chính là tiếc mạng.”

“Đám người này, đều là làm công cho tôi, kiếm tiền cho tôi.”

“Ông cảm thấy, tôi sẽ đưa bọn họ vào hiểm cảnh sao?”

Henry nghĩ nát óc, cũng nghĩ không ra, Chu Sinh rốt cuộc có cách gì có thể đảo ngược cục diện.

Nhưng nhìn thần tình ung dung trên mặt Chu Sinh.

Khiến hắn cảm thấy rợn cả tóc gáy.

“Không, không thể nào.”

“Mày đang lừa tao!”

Chu Sinh cười cười, nói:

“Người anh em mặc dù thích đi lừa đảo, nhưng lần này, thật sự không phải đang lừa ông!”

Dứt lời.

Bùm bùm bùm Từng tiếng nổ lớn đột nhiên vang lên.

Mặt đất đều bắt đầu rung chuyển.

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Đây là âm thanh nổ của loại bom có uy lực cực kỳ mạnh mẽ.

Ầm ầm ầm Khói thuốc súng bốc lên.

Binh đoàn Henry xảy ra bạo động.

Tất cả binh lính đầy mặt hoảng loạn, vội vàng quay đầu đổi hướng.

Henry trừng lớn mắt, không thể tin được nhìn dị động.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì???

Vèo vèo vèo Từng chiếc máy bay chiến đấu lượn vòng trên không trung.

Từng quả tên lửa từ trên không thả xuống.

Đánh thẳng vào trung tâm binh đoàn Henry.

Uy lực hủy thiên diệt địa, xác chết tung bay.

Henry bây giờ mới hiểu chuyện gì xảy ra.

Thật sự có thần binh trên trời rơi xuống!!!

Đồng tử Henry chấn động không ngừng.

“Cái cái... Cái này sao có thể...”

“Quân đội của ai?”

“Sao có thể!”

“Chẳng lẽ là quân chính phủ nước Miến?”

“Không, sẽ không đâu.”

“Giữa tao và quân chính phủ nước Miến còn có mấy quân phiệt, bọn họ không thể vượt qua những người đó, trực tiếp đến lãnh địa của tao.”

“Tại sao...”

Không chỉ có tướng quân Henry.

Đám người Jessica đều là vạn phần khiếp sợ.

Niềm vui đến quá bất ngờ, tất cả mọi người đều chưa phản ứng lại.

Trận chiến từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc.

Chưa đến hai phút.

Hoàn toàn là hỏa lực nghiền ép theo kiểu giảm chiều không gian (out trình).

Binh đoàn Henry không có bất kỳ người nào bắn một súng một pháo để phản kích.

Đều bị tên lửa dọa vỡ mật.

Sau khi bị ném bom mấy vòng, lần lượt nộp khí giới đầu hàng.

Binh lính binh đoàn Henry nhường ra một con đường.

Một chiếc xe tăng lái lên phía trước.

Henry nhìn thấy quốc kỳ treo trên xe tăng.

Há to miệng, đồng tử chấn động không ngừng.

“Cái này không thể nào...”

Nắp trên xe tăng mở ra.

Một người đàn ông trung niên da ngăm đen từ bên trong chui ra.

Trên mặt mang theo nụ cười du côn.

“Henry lão chó, kinh ngạc không? Bất ngờ không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!