Virtus's Reader

Thôn Tường Vân.

Đám người Điềm Điềm nhìn Chu Sinh và Kiều An đi xa.

Trong lòng vô cùng uất ức.

“Tên Chu Sinh này rốt cuộc lai lịch thế nào?”

“Vậy mà lại vô sỉ như thế.”

Người quản lý ở bên cạnh an ủi:

“Vừa rồi tôi tra trên mạng một chút, cậu ta hình như là nhà thiết kế game rất hot gần đây.”

“Chuyện chính quan trọng hơn.”

“Lát nữa lễ khởi công viện trợ, quay thêm chút tư liệu là đủ rồi.”

Điềm Điềm ở trước mặt Chu Sinh, tuy ngoài miệng hô phục rồi.

Nhưng trong lòng một chút cũng không phục.

Mình thực tập hai năm debut.

Debut tức đỉnh phong.

Cũng chỉ kém hơn vị chân thần thực tập nhiều hơn mình nửa năm kia thôi.

Ngoài ra, bao giờ phải chịu loại uất ức này.

“Hừ, một nhà thiết kế game thì kiếm được bao nhiêu tiền.”

“Tên trưởng thôn này cũng không biết điều.”

“Vậy mà còn dám hướng về phía Chu Sinh.”

“Không biết ai quyên cho thôn bọn họ một ngàn vạn sao?”

Người quản lý an ủi:

“Bớt giận bớt giận.”

“Chúng ta thân phận gì, không cần thiết chấp nhặt với loại người này.”

“Lễ khởi công còn một lát nữa mới bắt đầu.”

“Bây giờ truyền thông đã đến rồi.”

“Tranh thủ chút thời gian này, để truyền thông theo dõi quay chụp cậu.”

“Cậu giới thiệu với cư dân mạng một chút, mục đích viện trợ xây dựng của cậu.”

“Đây chính là cơ hội tốt để hút fan, xây dựng hình tượng a.”

Điềm Điềm có chút kháng cự.

“Hả?”

“Nhưng, nhưng chúng ta không chuẩn bị trước kịch bản, lời thoại a.”

“Tôi không biết nên nói thế nào.”

Có thể nói, video phát ngôn của thần tượng mà fan nhìn thấy.

Đều là có nhân viên chuyên nghiệp, soạn thảo trước lời thoại.

Minh tinh chỉ cần nhìn lời thoại mà nói, là có thể thể hiện đầy đủ sức hút nhân cách.

Người quản lý nhìn thời gian, nói:

“Ây da cứ nói đại một chút là được rồi.”

“Quan trọng là thể hiện, cậu không chỉ quyên tiền, mà còn rất có tư tưởng.”

“Cậu đối với việc cải tạo thôn Tường Vân, có cái nhìn độc đáo của riêng mình.”

Vừa nghe nói chuyện phải có tư tưởng, Điềm Điềm càng lo lắng hơn.

“Nhỡ đâu tôi nói không đúng, nói hớ thì làm sao?”

Người quản lý có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhưng lại không thể biểu hiện ra.

Giống như dỗ trẻ con, nói:

“Cậu nghĩ xem, tiền xây dựng thôn trang là từ đâu ra?”

“Tiền cậu quyên a!”

“Đến lúc đó, tùy cậu nói thế nào, người trong thôn đều sẽ không phản bác cậu đâu.”

“Còn về phương pháp xây dựng nói có đúng hay không, cái này căn bản không quan trọng.”

“Cư dân mạng biết cái rắm gì a?”

Người quản lý móc ra một tập tài liệu, nói:

“Trên này, là tôi trộm từ trong văn phòng trưởng thôn ra.”

“Phương án kế hoạch xây dựng thôn Tường Vân.”

“Đến lúc đó, cậu cứ nhìn vào đây mà nói là được.”

Chính sách viện trợ xây dựng thôn Tường Vân được thực hiện rất nhanh.

Sau khi Chu Sinh đồng ý, khoản quyên góp mười tỷ.

Chính phủ lập tức thực hiện.

Đơn vị thi công, chuyên gia về nghiên cứu ung thư, toàn bộ đều chạy tới rồi.

Điềm Điềm nhìn bản kế hoạch xây dựng, không tình nguyện lắm nói:

“Được… được rồi.”

Rất nhanh.

Rất nhiều phóng viên truyền thông, liền chạy tới.

Điềm Điềm nhìn thấy bọn họ vác máy quay phim.

Trạng thái cả người lập tức thay đổi.

Đây chính là tố chất nghề nghiệp của nghệ sĩ.

Không nhất định phải biết diễn, nhưng nhất định phải biết giả bộ.

Lộ ra nụ cười ngọt đến ngấy người, kẹp giọng nói:

“Chào mọi người, tôi là Điềm Điềm.”

“Thời gian trước, nhìn thấy tin tức về thôn Tường Vân trên mạng, vô cùng đau lòng xót xa.”

“Nơi này kinh tế lạc hậu, tỷ lệ ung thư rất cao, trong thôn lượng lớn người già và trẻ em bị bỏ lại.”

“Tôi cảm thấy, tôi thân là nghệ sĩ, thân là thần tượng của rất nhiều người.”

“Nhất định phải gánh vác nhiều trách nhiệm xã hội hơn.”

“Thế là liền quyên góp một ngàn vạn, dùng để xây dựng thôn Tường Vân!”

Không chỉ có truyền thông.

Còn có livestream hiện trường do công ty quản lý chuẩn bị.

Livestream, càng có sức thuyết phục, càng có thể hút fan.

Bình luận livestream:

[A a a a! Tiểu khả ái!!!]

[Điềm Điềm nhà chúng ta thật tuyệt!]

[Điềm Điềm tuổi trẻ tài cao, đẹp trai lại có tài hoa, quan trọng còn có một trái tim lương thiện chính trực.]

[Bắt đầu từ nhan sắc, trung thành bởi nhân phẩm.]

[Kẹo Bông Gòn Siêu Ngọt tuyệt nhất!]

[Không chỉ quyên tiền, còn đích thân đến thôn khảo sát, tôi xem ai còn dám bôi đen Tiểu Điềm Điềm nhà chúng ta.]

[Vãi chưởng, lỡ tay vào ổ địch!]

[Trước khi quân ta đến, tôi sẽ không nói một câu nào.]

[Con mụ này là ai a?]

[Vãi chưởng, người anh em lầu trên, đây là đại bản doanh quân địch, khoan hãy nổ súng!]

……

Phóng viên mở miệng hỏi:

“Đối với việc xây dựng thôn Tường Vân lần này, ngài cũng đích thân tham gia sao?”

Phóng viên này rõ ràng cũng là người được cài vào.

Điềm Điềm gật đầu, nói:

“Đúng vậy.”

“Rất nhiều người chỉ quyên tiền, nhưng cuối cùng cuộc sống người dân rốt cuộc có được cải thiện hay không.”

“Những cái này đều là ẩn số.”

“Cho nên tôi đích thân tham gia vào công cuộc xây dựng cải thiện thôn Tường Vân.”

Phóng viên tiếp tục hỏi:

“Vậy ngài có thể nói chi tiết cho chúng tôi biết, số tiền này, dự định dùng vào chỗ nào không?”

Điềm Điềm nhớ lại.

Bản kế hoạch trộm từ văn phòng trưởng thôn kia.

Gật đầu nói:

“Được chứ, mọi người đi theo tôi.”

Điềm Điềm dẫn theo mọi người, đi tới một con đường núi lầy lội.

Ở đây có không ít kiến trúc sư của công ty xây dựng.

Đang xem bản vẽ, thương lượng việc xây dựng đường xá.

Điềm Điềm giới thiệu:

“Chúng tôi muốn ở đây, xây dựng một con đường núi.”

“Sẽ kết nối trực tiếp đến quốc lộ dưới chân núi.”

“Thuận tiện cho dân làng đi lại.”

Đang giới thiệu.

Người của công ty xây dựng đi tới đuổi người.

“Đi đi đi, ở đây đang thương thảo kế hoạch thi công, đừng có ở đây quấy rối.”

Trong lòng Điềm Điềm sinh ra bất mãn, nhưng nghĩ tới còn có máy quay đang chĩa vào mình.

Mỉm cười nói:

“Tôi là ngôi sao Điềm Điềm.”

“Quyên góp xây dựng thôn Tường Vân.”

“Tôi dự định đặt tên cho con đường này là Đại Lộ Điềm Mỹ (Ngọt Ngào).”

Người của công ty xây dựng lông mày hơi nhíu lại.

“Điềm Điềm?”

Trong lòng Điềm Điềm cười lạnh một tiếng.

Bây giờ biết, tôi là kim chủ rồi chứ?

“Đúng vậy.”

Ai ngờ, người của công ty xây dựng trực tiếp đuổi người.

“Ra chỗ khác chơi.”

“Đại Lộ Điềm Mỹ cái gì, cái tên buồn nôn như vậy cũng nghĩ ra được.”

Bọn họ cũng chẳng biết Điềm Điềm hay không Điềm Điềm gì cả.

Chỉ biết.

Lần này là một ông chủ lớn tên là Chu Sinh quyên góp mười tỷ.

Cậu là cái thá gì, cũng đến đặt tên cho đường?

Mặt Điềm Điềm hơi trầm xuống.

Tiền làm đường này là tôi bỏ ra, tôi còn không có tư cách đặt tên rồi?

Nhưng nghĩ đến còn có nhiều fan hâm mộ đang xem như vậy.

Cố nén lửa giận, cười với ống kính nói:

“Việc chuyên môn giao cho người chuyên môn xử lý.”

“Chúng ta không làm phiền người ta ở đây nữa.”

“Tôi dẫn mọi người đi chỗ khác xem.”

Fan hâm mộ trong phòng livestream, nhìn không nổi nữa.

[Đám người này thái độ gì vậy?]

[Mấy người này là ai a, tôi muốn bạo lực mạng bọn họ, vậy mà dám hung dữ với Điềm Điềm nhà chúng ta như vậy.]

[Ca ca nhà chúng ta bỏ tiền làm đường, quyền đặt tên cho đường cũng không có?]

[Tiểu Điềm Điềm quả nhiên nổi tiếng tính tình tốt, cái này nếu đổi là tôi, sớm đã không nhịn được rồi.]

[Hít, anh em ơi, tính tình người anh em này hình như đúng là khá tốt thật.]

[Quân ta còn chưa đến chiến trường sao?]

[Tôi có một câu hỏi, một ngàn vạn đủ làm con đường này không?]

[Tôi làm bên định giá công trình, chi phí đường núi cao hơn, nếu là công trình bã đậu, thì miễn cưỡng đủ làm.]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!