Virtus's Reader
Ngươi Là Nhà Thiết Kế Game, Ngày Nào Cũng Lên Cục Cảnh Sát Báo Án?

Chương 91: CHƯƠNG 89: NGÀNH GAME RƠI MỘT XU, CŨNG PHẢI MANG HỌ NGỖNG

Một đường kinh hồn bạt vía.

Cuối cùng.

Cũng may Chu Sinh hữu kinh vô hiểm về đến trường.

Lúc này trời đã tờ mờ sáng.

Ánh bình minh mới lên, sương mù đỏ che phủ, tựa như tấm màn lụa mỏng.

Tạm biệt Ngụy Lăng Lăng.

Chu Sinh trở về ký túc xá.

Lại thức đến sáng mới đi ngủ.

Nhưng trước khi ngủ.

Chu Sinh vẫn nhìn thoáng qua bảng hệ thống.

[Nền tảng: BusyWorld (Lượt tải: 380.462)]

[Game đã mở khóa: Giả Lập Kẻ Trộm (Giá: 1 tệ, Lượt tải: 264.161)]

[Giả Lập Đấu Địa Chủ (Giá: 1 tệ, Lượt tải: 319.131)]

[Giả Lập Hung Thủ (Giá: 1 tệ, Lượt tải: 40.162)]

[Cảm Xúc Giá Trị: 650.045]

Cảm Xúc Giá Trị tăng trưởng tốc độ chậm chạp.

Hai game trước [Giả Lập Kẻ Trộm] và [Giả Lập Đấu Địa Chủ] lượt tải đều bước vào giai đoạn tăng trưởng ổn định.

Còn [Giả Lập Hung Thủ] vẫn không hot.

Lượt tải tiếp tục ảm đạm.

“Thôi kệ, không hot cũng tốt.”

“Tựa game này, vị trà quá đậm.”

“Nếu hot lên, mình không vào tù không được.”

Chu Sinh xem xong bảng hệ thống, an tâm đi ngủ.

...

Hai tiếng sau.

Chu Sinh vẫn đang ngủ khò khò.

Một bên khác của Ma Đô.

Nơi này sừng sững những tòa nhà cao tầng chọc trời.

Một trong số đó chính là.

Công ty game được mệnh danh là kiếm tiền nhất thế giới Xưởng Ngỗng (Tencent).

Xưởng Ngỗng ban đầu, dựa vào nghiệp vụ QQ khởi nghiệp.

Sau khi có lượng lớn người dùng, thông qua game để kiếm tiền.

Dùng các thủ đoạn sao chép, thu mua...

Độc quyền nghiệp vụ game.

Bọn họ có một hệ thống cắt rau hẹ (hút máu) trưởng thành.

Kiếm tiền đầy bồn đầy bát.

Đương nhiên.

Tin tức tiêu cực về Xưởng Ngỗng trên mạng liên tục không ngừng.

Nhưng những điều này đều không ngăn cản được bọn họ hút tiền.

Tất cả các hãng game đều bị Xưởng Ngỗng chèn ép đến không ngóc đầu lên được.

Game đều bị độc quyền rồi.

Người chơi lên án thì có tác dụng gì?

Không chơi?

Được thôi, vậy đi chơi Pikachu (Lianliankan) đi.

Nói game của tôi nạp tiền là cướp tiền?

Tôi cũng đâu nói là không phải đâu.

Tôi cứ cướp đấy, các người làm gì được nào?

Đối mặt với Xưởng Ngỗng.

Người chơi thuần túy là nhóm yếu thế.

Bạn không chơi, có khối người chơi.

Tập thể bỏ game?

Vậy các người chơi cái gì, tôi liền thu mua cái đó.

Đối mặt với sự phản kháng của người chơi.

Xưởng Ngỗng có vô số biện pháp âm hiểm để đối phó.

Lâu dần.

Người chơi cũng từ bỏ phản kháng.

Xưởng Ngỗng vơ vét tài sản cũng ngày càng càn rỡ.

Cả vòng tròn game vô cùng bệnh hoạn.

Lúc này.

Bộ phận game của Xưởng Ngỗng.

Một đám cao tầng, ngồi họp cùng nhau.

Tổng giám đốc nghiệp vụ game Xưởng Ngỗng Thông Khấu Tất.

Đứng trên bục, phía sau chiếu PPT.

Nội dung PPT liên quan đến.

Ngôi sao mới nổi của làng game Nền tảng [BusyWorld].

Thông Khấu Tất nói:

“Nền tảng mới này, chỉ có ba tựa game.”

“Nhưng đã cướp đi rất nhiều người chơi của chúng ta.”

Có một vị cao tầng tên là Mã Thượng Khắc, nói:

“Ba tựa game đều định giá một tệ.”

“Loại chiêu trò này thấy nhiều rồi.”

“Giá thấp thu hút người chơi, sau khi nhóm người chơi đông lên thì tăng giá thu hoạch.”

“Ông chủ của nền tảng, chỉ là một sinh viên đại học.”

“Chẳng phải là muốn kiếm tiền sao, tùy tiện cho cậu ta chút tiền, thu mua là xong chuyện.”

Khóe miệng Thông Khấu Tất khẽ nhếch lên.

Hắn cũng có suy nghĩ tương tự.

“Ha ha, không sai.”

“Cho cậu ta chút tiền thu mua, nếu không biết điều, thì đừng trách Xưởng Ngỗng chúng ta chèn ép.”

Loại chiêu trò này.

Bọn họ đã dùng rất nhiều lần rồi.

Mời khách, chém đầu, thu nhận làm chó.

Thông Khấu Tất nói: “Việc này ai đi làm?”

Mã Thượng Khắc chủ động xin đi nói:

“Hai game đầu Chu Sinh thiết kế bùng nổ, game thứ ba lại không hot lên.”

“Việc này đối với một nhà thiết kế trẻ tuổi, đả kích nhất định vô cùng lớn.”

“Chi phí phát triển game lớn như vậy, không phải một sinh viên như cậu ta gánh vác nổi.”

“Cậu ta bây giờ chắc chắn cũng rất hoảng.”

“Tôi đi giao thiệp với cậu ta.”

Thông Khấu Tất nói:

“Được!”

“Tóm lại một câu.”

“Ngành game rơi xuống một đồng xu, nó cũng phải mang họ Ngỗng!”

...

Buổi trưa.

Khu phố cũ, trong tiểu khu.

Reng reng reng~~~~

Ngụy Lăng Lăng đang gục xuống bàn máy tính ngủ.

Đột nhiên bừng tỉnh.

Trên khuôn mặt xinh đẹp in đầy dấu bàn phím.

Hút một ngụm nước miếng.

Nghe điện thoại.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của thầy Dương học viện âm nhạc.

Thầy Dương gào thét:

“Lăng Lăng, cô lại không đến lên lớp?!”

“Viện trưởng viện các cô tìm đến tôi rồi, nói cô còn trốn học nữa sẽ xử phạt cô!”

Ngụy Lăng Lăng mơ mơ màng màng nói:

“Hôm qua tôi chẳng phải mới đi dạy sao?”

Thầy Dương sụp đổ nói:

“Cục cưng à, cô là cố vấn học tập, hay là giáo viên dạy thay của chuyên ngành khác, cô cũng không nhìn xem một ngày cô có bao nhiêu tiết.”

“Nửa tháng nay cô mới đến dạy một tiết, cũng gọi là đi dạy rồi?”

“Buổi chiều cô còn có tiết, đừng trốn nữa!”

Thầy Dương lặp đi lặp lại dặn dò.

Ngụy Lăng Lăng đại não vẫn đang ở trạng thái khởi động.

Nghe tiếng tụng kinh trong điện thoại.

Ngụy Lăng Lăng nhìn màn hình.

Bỗng nhiên bừng tỉnh, nói:

“Hỏng bét!”

Thầy Dương nói: “Bây giờ biết hỏng bét còn chưa muộn, cô còn cứu được.”

Ngụy Lăng Lăng nói:

“Cái mod hôm qua tôi quên chưa tải lên cộng đồng.”

“Mau tải lên.”

Ngụy Lăng Lăng với tinh thần đại ái vô cương.

Để những người chơi khác cũng cảm nhận một chút.

Khoái cảm tự tay đâm chết súc sinh thiết kế.

Thầy Dương: “???”

“Thôi bỏ đi, tôi thu hồi câu nói kia, cô hết cứu rồi.”

“Yên tâm rất nhanh đến trường, tôi có xe, lái xe cực vững!” Ngụy Lăng Lăng nói.

Dù sao.

Cô thật sự rất cần công việc này, để cung cấp nuôi dưỡng cuộc đời nằm thẳng cày game của mình.

...

Buổi chiều.

Đại học Ma Đô.

Ký túc xá sinh viên.

Chu Sinh ngủ một giấc dậy.

Đã là buổi chiều.

Còn về chuyện đi học?

Hừ.

Chó nó mới đi.

Sinh viên đại học đứng đắn ai đi học a?

Việc đầu tiên Chu Sinh làm sau khi tỉnh dậy.

Đánh răng rửa mặt, thuận tiện xem bảng hệ thống.

Cảm Xúc Giá Trị tăng trưởng ổn định.

Lượt tải [Giả Lập Hung Thủ], vẫn thấp đến mức khiến người ta yên tâm.

Sau đó.

Chu Sinh ngồi trước máy tính, bắt đầu suy nghĩ.

“Hiện tại Cảm Xúc Giá Trị mới hơn sáu mươi vạn.”

“Khoảng cách đến một triệu mở khóa [Thành Phố Tội Ác] còn xa vời vợi.”

“Theo nhịp điệu này.”

“Chắc phải nửa tháng nữa mới mở khóa được game tiếp theo.”

Chu Sinh u sầu thở dài.

Đã đến thì cứ an tâm ở lại.

Nửa tháng thì nửa tháng vậy.

Ít nhất đối với cậu hiện tại mà nói.

Không vào đồn, chính là thắng lợi.

“Ủa? Email của Xưởng Ngỗng?”

Chu Sinh bỗng nhiên tại.

Trong vô số email tin nhắn riêng chửi mắng mình.

Nhìn thấy email của Xưởng Ngỗng.

Sau khi bấm vào.

“Vãi chưởng, lại là lời mời gặp mặt của Xưởng Ngỗng.”

“Quả nhiên vẫn bị đám ác bá này để mắt tới rồi sao?”

Kiếp trước của Chu Sinh.

Xưởng Ngỗng cũng là gã khổng lồ trong làng game.

Nhưng làng game kiếp trước, cũng coi như là trăm hoa đua nở.

Thế giới này.

Xưởng Ngỗng thuần túy là ác bá.

Công xưởng đen tối.

Game bình mới rượu cũ (thay da đổi thịt), đạo cụ nạp tiền, tầng tầng lớp lớp.

Chu Sinh kiếp này cũng sống hơn hai mươi năm.

Là một game thủ thâm niên.

Vô cùng bài xích Xưởng Ngỗng.

“Dù sao sớm muộn gì cũng bị tìm tới cửa.”

“Ngươi là ác bá, ta là kẻ ngoài vòng pháp luật, who sợ who a!”

Chu Sinh nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

Ra cửa tham gia Hồng Môn Yến.

Lúc đợi xe buýt ở cổng trường.

Ngụy Lăng Lăng cưỡi con xe điện nhỏ, đeo túi.

Một cú drift điệu nghệ dừng trước mặt Chu Sinh.

“Trò Chu Sinh đi đâu thế? Cô đèo đi nha.”

Ờ...

Không nói gì nữa, dập đầu tạ tội với mọi người đây.

Bịch bịch bịch Hu hu tôi có tội, ngày mai nhất định điều chỉnh giờ giấc, cập nhật sớm!

Hàng ngày rao một câu

Đi ngang qua lướt ngang qua, đừng bỏ lỡ món quà nhỏ miễn phí.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!