Nhưng cũng có người chơi kiên nhẫn, có thể đấu với quái vật vài hiệp, điểm mấu chốt là không được vội, phải nắm bắt thời cơ và không được ham chiếm.
Quan sát một lúc, Vu Miểu tuyên bố: "Tôi thấy mình đã ngộ ra rồi, đều có quy luật cả, nhớ quy luật, dễ như trở bàn tay."
Dứt lời, anh ta tự tin quay lại trò chơi, tiến vào lãnh địa của cá sấu đuôi dài một lần nữa.
"Một cái… hai cái… ba cái, sắp quất rồi... Ơ? Sao nó lại cắn cái thứ tư... A!!!"
Vu Miểu nhìn màn hình đen sắp phát điên rồi: "A!!! Tôi phát điên rồi, hôm nay tôi không giết chết nó, không chỉ nó, hôm nay nếu tôi không giết chết cả ba con quái vật, tôi sẽ không offline!"
...
"Cô không vào game à?" Phương Diểu đến phòng làm việc của Khương Thu Tự, phát hiện cô đang làm việc, vô cùng ngạc nhiên.
Khương Thu Tự không ngẩng đầu lên: "Xử lý chút việc, hơn nữa, bản dùng thử cũng không thể chơi thỏa thích."
Nghe giọng cô, Phương Diểu lập tức không vui: "Còn chưa thể chơi thỏa thích? Biết đâu chỉ ba cảnh đơn giản này thôi, cũng đủ để cô chơi mười ngày nửa tháng."
"Lần trước anh cũng nói thế."
Phương Diểu kêu lên: "Tôi nói cho cô biết, bây giờ streamer chơi thử ‘Săn Thú Dị Tinh’ toàn mạng không nói mười nghìn thì cũng có tám nghìn, tất cả đều đang khóc!"
"Anh đừng có tào lao." Khương Thu Tự không tin.
"Cô xem này." Phương Diểu mở màn hình lớn trong phòng làm việc, tùy tiện bấm vào một streamer, chưa xem được mấy giây, màn hình đen + tiếng hét thảm!
Đổi sang một streamer khác, vừa mới chuyển qua, màn hình đen + tiếng hét thảm!
Đổi tiếp, không thấy màn hình đen, vì vừa mới mở lại, đang chạy bản đồ, chạy đến chỗ cá sấu đuôi dài xuất hiện, vừa chạy vừa phàn nàn: “Khó quá, không chú ý cái là bị đánh trọng thương.”
“Nhưng tôi đã đúc kết được một số kinh nghiệm, mất bao nhiêu máu, xem bị trúng vào bộ phận nào, trúng đầu ngực không phải là giết chết ngay thì cũng mất hai phần ba máu, tay và chân..."
Streamer này còn chưa nói xong, Phương Diểu đã nhanh chóng chuyển kênh.
Khương Thu Tự buồn cười, nhìn vẻ mặt vội vàng của anh, rõ ràng là không muốn để cô nghe thấy: "Đừng đổi nữa, không có ai khóc cả."
Không ngờ lần chuyển kênh này, streamer đang khóc thật, là một cô gái.
"Hu hu hu... Tôi không muốn đánh tê giác lưng sắt nữa... Nó húc tôi, nó cứ húc vào mông tôi!"
"Con quái vật này cứ như vậy, nó húc tất cả mọi người, tôi cũng bị nó húc nhiều lần rồi." Phương Diểu thấy ánh mắt của Khương Thu Tự chuyển sang nhìn anh, vội vàng giải thích, nói xong anh đảo mắt: "Hay là cô thử xem?"
Rõ ràng là lòng dạ Tư Mã Chiêu, hoàn toàn không che giấu!
Công việc trong tay Khương Thu Tự đúng lúc đã xử lý xong, đang định vui vẻ chấp nhận thử thách, ai ngờ trợ lý nhỏ chạy đến thông báo, lại có đối tác tìm đến.
Khương Thu Tự bất đắc dĩ nhìn Phương Diểu với ánh mắt "hết cách rồi, phải đi làm việc".
Phương Diểu cũng đáp lại bằng ánh mắt: "Chỉ có cô nhiều chuyện, cô nhanh lên đi."
Khương Thu Tự: "Nói thừa, tất nhiên tôi có rất nhiều chuyện, ai rảnh rỗi như anh chứ."
Phương Diểu: "Nếu tôi rảnh rỗi, cô lấy đâu ra trò chơi để chơi, lấy đâu ra đối tác để đàm phán?"
Hai người mắt qua mày lại, ánh mắt giao nhau, va chạm kịch liệt!
Chỉ là cuộc giao tranh của bọn họ ở trong mắt trợ lý nhỏ, lại hơi có ý liếc mắt đưa tình.
Trợ lý nhỏ cúi đầu, tỏ vẻ mình không hiểu, không biết, không thấy.
Khương Thu Tự đi đàm phán với đối tác, Phương Diểu không hỏi, dù sao cũng không phải là quảng cáo đầu tư hay quảng bá hợp tác thương hiệu, thì cũng là công ty điện ảnh truyền hình trước đó có ý định với kịch bản giết người, định đến để đàm phán hợp tác, mua bản quyền gì đó, anh đều không có hứng thú.
Thay vì quan tâm đến đối tác, không bằng xem các streamer bị hành hạ còn thú vị hơn, lúc này đã có không ít streamer sụp đổ.
"Yêu cầu quái vật phải hiển thị thanh máu, không biết đánh được bao nhiêu máu, chơi kiểu gì đây!"
"Khó quá, tôi cầm đại chùy, đập một cái vào tê giác lưng sắt không đau không ngứa, nó húc tôi một cái đã mất nửa cái mạng, như vậy có hợp lý không?!"
Nhưng vấn đề này, khán giả đã trả lời thay Phương Diểu.
"Thật sự không hợp lý, con tê giác lưng sắt này to như vậy, húc một cái chỉ mất nửa mạng, không chết ngay được, đúng là quá không hợp lý!"
Streamer: "…"
Người phàn nàn thì nhiều nhưng người bỏ chơi luôn thì rất ít, mọi người đều nghiến răng nghiến lợi vào phó bản hết lần này đến lần khác, chiến đấu với quái vật.
Ban đầu, người chơi xem cho vui, thấy streamer bị hành hạ, cười rất vui vẻ nhưng xem mãi, từ sáng đến chiều, đến tối, dần dần cũng có tâm trạng cổ vũ.
Vu Miểu đã chiến đấu với cá sấu đuôi dài bảy tiếng đồng hồ, bây giờ đã hơi thành thạo, trạng thái cũng ngày càng tốt. Hơn nữa, trận chiến này đã kéo dài nửa tiếng, anh ta không dám bỏ cuộc, sợ đi ăn một bữa, sẽ mất trạng thái.
Bấy giờ, cá sấu đuôi dài thương tích đầy mình, đuôi cũng gãy nhiều khúc, ai cũng biết, chiến thắng sắp đến.
Lúc này, cá sấu đuôi dài lại lao tới.
"Một cái… hai cái… ba cái, có cái thứ tư không… Không có, né đuôi." Vu Miểu mắt đỏ ngầu, lẩm bẩm, sau khi né được đuôi, anh ta tiến tới từ phía mặt bên, giơ cao đại kiếm: "Chém!"
Chém xong anh ta liền chạy, không dám tham lam!
Anh ta không quay đầu lại, khu bình luận vang lên tiếng reo hò.
"Chết rồi, cá sấu đuôi dài chết rồi!"
"666"
"Quá đỉnh!"
Chương 152 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]