"Có tôi ra tay, dù là rồng thì cô cũng phải cuộn tròn, dù là hổ thì cô cũng phải nằm rạp, dù có thiên phú cao đến đâu, cô cũng phải... ôi!" Phương Diểu đang nhập tâm thì thấy trận chiến giữa Khương Thu Tự và Chúa tể gào thét đột nhiên trở nên phóng khoáng, mỗi đao đều thấy máu.
Lúc trước, khán giả còn lo lắng cho Khương Thu Tự, trong nháy mắt đã bị kích thích tới mức huyết mạch sôi trào.
"A a a, sắp có giết lần đầu tiên rồi sao?"
"Tổng giám đốc Khương oai phong!"
Phương Diểu nhảy dựng lên: "Không thể nào!"
Nói thì chậm làm thì nhanh, ba lần tung vuốt của Chúa tể gào thét đột nhiên tăng thêm một lần.
Rất nhiều khán giả đã chơi phiên bản dùng thử đều biết, đây là cơ chế để ngăn người chơi học thuộc lòng, lúc này họ chỉ muốn hét lên với Phương Diểu: "Đê tiện, vô sỉ!"
Bọn họ rất căng thẳng, Phương Diểu cũng rất căng thẳng, chỉ là đối tượng căng thẳng không giống nhau.
Khán giả: "Né, né, né!"
Phương Diểu: "Trúng, trúng, trúng!"
Khương Thu Tự vốn định chém, phát hiện có sự thay đổi, hai tay đột nhiên buông cán đao, lăn về phía sau, suýt nữa không tránh được cú đánh thứ tư.
Lúc đáp xuống đất, cô thuận thế dùng chân phản công lại, nhặt trảm mã đao vừa ném xuống lên, vung ngang một nhát, lại chém ra một vũng máu.
Cú đánh thêm của Chúa tể gào thét thậm chí không thể khiến nó bị thương ít đi.
Cảnh tượng này khiến khán giả vô cùng phấn khích: "Ngầu quá!!!"
Dưới gốc cây, Phương Diểu giống như một con Chúa tể gào thét nhỏ: "Đệch!!!"
Trước tình thế nguy hiểm, Khương Thu Tự không chỉ hóa giải được nguy cơ mà còn liếc mắt nhìn Phương Diểu, thấy vẻ tức giận của anh, cô hơi buồn cười.
"A!!!"
Chúa tể gào thét dùng lại chiêu cũ, đáng tiếc là không thể làm gì được Khương Thu Tự nữa, trên người nó dần xuất hiện nhiều vết thương, cuối cùng đã ngã xuống dưới trảm mã đao.
"Giết lần đầu thật rồi sao?"
Trước đó la hét thì la hét, nhưng khi thấy Khương Thu Tự thật sự chém chết Chúa tể gào thét, những người này lại cảm thấy không thể tin nổi.
"Ngầu quá đi."
"Không phải là trước đó đã chơi ở công ty rồi chứ!"
Khương Thu Tự hoàn toàn không quan tâm người khác có tin hay không, cô vác trảm mã đao lên vai, hơi ngẩng đầu về phía Phương Diểu, nhếch miệng, đắc ý pha chút khiêu khích.
Khán giả không biết Phương Diểu có tâm trạng thế nào, nhưng xác con quái vật làm nổi bật dáng vẻ của Khương Thu Tự lúc này, khiến bọn họ không thể rời mắt, rất yêu!
"Có con nào lợi hại hơn không?" Khương Thu Tự hỏi Phương Diểu.
Phương Diểu nghiến răng nói: "Đừng đắc ý, đây là loại yếu nhất!"
"Vậy tiếp theo chúng ta đi đâu?" Khương Thu Tự hỏi.
Phương Diểu đoán thời điểm này, những con quái vật xung quanh thôn Tân Thủ đều đang bị các streamer khác đánh, hơn nữa những con quái vật hai, ba sao thì chưa chắc đã hạ được Khương Thu Tự, ngược lại còn làm tăng thêm khí thế cho cô.
"Bỏ đi, để các cô mở rộng tầm mắt, mở mang kiến thức về thế giới này." Phương Diểu nói, rồi dẫn Khương Thu Tự lên đường.
Chỉ thấy anh đi vòng vo khắp nơi, dần dần đi xa thôn Tân Thủ và trên đường đi không xâm phạm vào lãnh địa của bất kỳ con quái vật nào khác.
Các khán giả biết giai đoạn bây giờ chỉ có Phương Diểu, người sản xuất này mới có thể phân biệt đường đi rõ ràng như vậy, xem ra lần này anh thực sự muốn tìm một con quái vật lợi hại. Nghĩ đến đây, mọi người không khỏi mong đợi.
Không biết đi được bao lâu, Phương Diểu đến dưới một vách đá, nắm lấy dây leo bám trên vách đá, nói với Khương Thu Tự: "Lên đi, trèo lên!"
Trèo thì trèo, Khương Thu Tự không sợ, cô đeo trảm mã đao lên lưng, nắm lấy dây leo trèo lên.
Vừa trèo được vài mét, cả hai đã nhận được thông báo của hệ thống: Người chơi sắp tiến vào lãnh địa của quái vật chưa được biết đến!
"Đến rồi!" Các khán giả mong đợi.
"Sẽ là gì đây?"
"Chim quái?"
"Rắn khổng lồ?"
Trong sự suy đoán của các khán giả, cả hai đã mất rất lâu mới trèo lên đỉnh vách đá, trên đó không có tổ chim khổng lồ, cũng không có ao sâu, cứ như chẳng có gì cả.
Chưa kịp để Khương Thu Tự hỏi thì đột nhiên gió lớn nổi lên, bầu trời bị một bóng đen khổng lồ bao phủ.
Khương Thu Tự ngẩng đầu lên, thấy một con quái vật khổng lồ có đôi cánh mọc trên lưng đang lượn vòng trên đầu.
Thông báo của hệ thống: Phát hiện ra quái vật truyền thuyết, loài rồng, Chúa tể bão tố Storm, độ khó chinh phạt, đã đăng ký lãnh địa quái vật.
Rõ ràng là khác hẳn với thông báo khi gặp Chúa tể gào thét lúc trước, chỉ riêng hai chữ "truyền thuyết" đã đủ khiến người ta căng thẳng, chưa kể đến phần giới thiệu sau đó.
"Loài rồng!?"
"Ngoài xưng hô còn có tên, độ khó sáu sao."
"Nói thật, nếu không phải Phương Diểu dẫn đường, những người khác muốn tìm đến đây cũng phải rất nhiều công sức."
"Nó xuống rồi, nó xuống rồi."
Phương Diểu đã chuồn ra xa từ lâu, để lại một mình Khương Thu Tự đối mặt với con rồng khổng lồ.
Đôi cánh rồng vỗ mạnh, Chúa tể bão tố đáp xuống đỉnh vách đá, đôi mắt rồng nhìn Khương Thu Tự không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, như thể đang đối mặt với một con kiến đang lén lút trèo lên, nó có thể giẫm chết bất cứ lúc nào.
Vuốt rồng vung lên, trông có vẻ hơi qua loa, nhưng tốc độ và phạm vi tấn công không phải Chúa tể gào thét có thể so sánh được.
Khương Thu Tự lăn ra phía sau, né tránh được một cách khó khăn.
Chương 159 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]