Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 172: CHƯƠNG 172: CÓ ĐÔI CÓ CẶP (2)

Khương Thu Tự nhắc nhở anh: "Bình thường anh đến phòng làm việc của tôi, đâu có chút tự giác nào."

Lời này khiến người ta không thể phản bác.

Phương Diểu nhịn, coi như không thấy cô, mở tài liệu bắt đầu làm việc.

Mặc dù vẫn chưa xác định dự án mới, nhưng trong lòng anh đã có xu hướng, lần trước khai thác ‘Thành Phố Ngầm Điên Cuồng’ sớm là vì thiếu tiền sẽ ảnh hưởng đến việc khai thác dự án.

Còn lần này thiếu tiền thì không vội như vậy, cộng thêm mạng lưới tinh tế sắp hoàn thành, không cần phải vội vàng thay đổi kế hoạch.

Có ý tưởng, Phương Diểu mở phương án dự án chưa viết xong lúc trước ra bắt đầu hoàn thiện.

"‘Có Đôi Có Cặp’?" Khương Thu Tự nhìn tên phương án của dự án, cảm thấy rất mới lạ.

Phương Diểu liếc nhìn cô, muốn điều chỉnh góc màn hình, không cho cô xem.

Khương Thu Tự nhanh tay nhanh mắt, ngăn anh lại, đồng thời dùng nắm đấm uy hiếp.

Phương Diểu bất lực, chỉ có thể coi như cô không tồn tại.

Ánh mắt Khương Thu Tự lướt qua phần bối cảnh trò chơi, câu chuyện trò chơi đại khái kể về một công ty, một đôi nam nữ có tình ý với nhau, nhưng không ai tỏ tình.

Thời gian trôi qua, hai người không những không gần nhau hơn, ngược lại còn nảy sinh một số hiểu lầm, cho rằng đối phương không thích mình.

Có lần người phụ nữ đi mua sắm, khi đi ngang qua hiệu sách, cô thấy trên giá có bán giấy viết thư tình, trong thời đại hầu như không còn dùng giấy bút, việc tự tay viết lời tỏ tình lên giấy rồi tặng cho người mình thích là một hành động rất lãng mạn và dũng cảm.

Cô lấy hết can đảm mua giấy viết thư, viết lời tỏ tình, nhưng lúc rời khỏi hiệu sách, cô lại thấy người đàn ông và một người phụ nữ lạ mặt vừa nói vừa cười đi ngang qua, điều này khiến cô mất hết can đảm.

Cô không nỡ vứt giấy viết thư, thất vọng cất vào trong túi, ngày hôm sau vẫn đi làm như thường lệ.

Hôm đó, hai bọn họ tăng ca rất muộn, lúc chỉ còn lại hai người trong công ty, giấy viết thư trong túi người phụ nữ phát ra ánh sáng chói mắt, hai người trong văn phòng vội vàng nhắm mắt lại. Ai ngờ mở mắt ra lần nữa, bọn họ đã biến thành hai mô hình nhỏ trong tủ trưng bày của công ty, mà hai nhân vật mô hình này chính là hai nhân vật do bọn họ đã thiết kế trong dự án trước đó.

Ngay khi họ đang hoảng hốt, giấy viết thư tình lại xuất hiện, nói với bọn họ chỉ có đồng tâm hiệp lực vượt qua thử thách, bọn họ mới có thể trở về cơ thể, trò chơi bắt đầu từ đây.

Đọc xong câu chuyện, lại nhìn vào dòng chữ "hai người hợp tác" được in đậm, in to và gạch chân trong phương án, Khương Thu Tự liếc nhìn khuôn mặt của Phương Diểu, giống như đang phỏng đoán suy nghĩ của anh.

Phương Diểu đang viết thì Khương Thu Tự bên cạnh chợt lên tiếng: "Tại sao lại gọi là ‘Có Đôi Có Cặp’?"

Phương Diểu nhìn cô, không gọi như vậy thì gọi thế nào, gọi là ‘thiếu một không được’ à?!

Khương Thu Tự khoanh tay, đánh giá anh: "Tại sao bối cảnh lại là tình yêu công sở, trong lòng anh có ý đồ gì?"

Phương Diểu không để ý, tiếp tục làm việc.

Khương Thu Tự đánh giá: "Ma lực của giấy viết thư tình khiến bọn họ biến thành mô hình, sau đó trong quá trình hợp tác với nhau, bọn họ gỡ bỏ hiểu lầm, bày tỏ tâm ý, ý tưởng rất thú vị, là anh nghĩ ra à?"

Phương Diểu hừ một tiếng, không phải anh thì là ai.

Ai ngờ Khương Thu Tự vẫn chưa xong: "Tôi rất tò mò, anh yêu đương theo kiểu lãng mạn hay thực tế, nhìn ý tưởng này có vẻ hơi lãng mạn."

Phương Diểu rất muốn nói "nói thừa", nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống, anh đang định dùng cách khác để diễn đạt thì nghe Khương Thu Tự nói tiếp: "Không đúng, anh là trường phái mới, hẳn là trường phái gây rối!"

"..." Phương Diểu rất muốn đuổi cô ra ngoài.

Thấy anh có vẻ hơi cáu kỉnh, Khương Thu Tự cười nói: "Có cảm nhận được cảm giác thường ngày của tôi không?"

Phương Diểu không nói nên lời, có cảm nhận được đôi chút, hóa ra là cảm giác này.

Anh còn chưa hoàn toàn cảm nhận được đã nghe Khương Thu Tự hỏi: "Nhưng anh có phát hiện ra sự khác biệt lớn nhất không?"

"Cái gì?" Ánh mắt Phương Diểu đầy vẻ nghi ngờ.

Khương Thu Tự giơ tay lên, khoe nắm đấm nhỏ của mình, giải thích cho anh: "Tôi thực sự không chịu được thì có thể đánh anh, nhưng anh không chịu được lại không làm gì được tôi."

Phương Diểu: "..."

Bên ngoài phòng làm việc, cả đám người trong nhóm dự án phát hiện Khương Thu Tự vào rồi vẫn chưa ra.

Không giống với phòng làm việc của Khương Thu Tự, phòng làm việc của Phương Diểu là phòng kính trong suốt, khi cần bảo mật có thể mở sương mù, bình thường thì có thể nhìn thấy rõ ràng.

Khương Thu Tự không lén lút nhưng mọi người không dám nhìn một cách trắng trợn, chỉ có thể thỉnh thoảng liếc trộm.

Anh liếc một cái, tôi liếc một cái, rất nhanh trong nhóm đã bắt đầu thảo luận.

"Tổng giám đốc Khương và lão đại đang thảo luận chuyện gì vậy?"

"Không biết, có thể là dự án mới?"

"Tổng giám đốc Khương không phải không quản dự án sao?"

"Tổng giám đốc Khương cứ nói suốt, lão đại không nói gì, chắc không phải chuyện dự án."

Là "người trong cuộc", Tiểu Trần giải thích trong nhóm: "Cũng không chắc, sáng nay lão đại nói anh ấy bị bệnh ‘một ngày không nói được’, có thể anh ấy đang dùng chữ để giao tiếp với Tổng giám đốc Khương."

Mọi người có chút ngơ ngác: "Đây là bệnh gì vậy?"

Chương 172 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!