"Bắt đầu đi, đừng gây cản trở cho tôi!"
Giọng nói của Khương Thu Tự kéo Phương Diểu đang ngẩn người về với hiện tại.
"Yên tâm, yên tâm, tôi là nhà sản xuất mà." Phương Diểu hoàn toàn quên mất bản thân đã bị quái vật đánh cho tơi tả tới mức nào trong "Săn Thú Dị Tinh".
Cảnh đầu tiên của trò chơi là trên kệ trưng bày, hai người đã biến thành mô hình, phải xuống dưới từ trên đó.
Phương Diểu lấy được một sợi dây, có thể treo lên móc, hai người cùng lúc trượt xuống nhưng phải giữ song song, nếu ai nhanh hơn hoặc chậm hơn, sẽ xảy ra tình trạng một người rơi xuống, một người bị kéo bay.
"Tôi đếm 1, 2, 3, chúng ta cùng xuống." Phương Diểu chỉ huy.
Khương Thu Tự đứng ở bên mép nhìn xuống, trông không vội vàng phá đảo: "Cảm thấy cũng không cao lắm."
Phương Diểu: "Sao không cao, bây giờ cô là kích thước mô hình, ngã từ trên tủ xuống chắc chắn sẽ vỡ tan tành."
"Tôi thử xem?" Khương Thu Tự hỏi.
"Được, cô thử đi, nhảy đi." Phương Diểu làm động tác mời.
Sau đó, thấy Khương Thu Tự đá một cú, đá anh bay ra ngoài.
Phương Diểu đang bay giữa không trung: "???"
A!!!
Màn hình đen, trở lại phía trên kệ trưng bày, Phương Diểu tức giận trừng mắt nhìn qua.
Khương Thu Tự vui vẻ nói: "Ồ, tôi thử xong rồi, bắt đầu chơi thôi."
"Tôi đếm 1, 2, 3!" Phương Diểu nghiến răng, quăng sợi dây lên móc, hai người cùng nắm chặt.
"1, 2, 3, xuống!" Phương Diểu hô.
Khương Thu Tự nắm chặt dây thừng trượt xuống, kết quả phát hiện Phương Diểu không xuống, còn buông tay.
Khương Thu Tự "vút" một cái rơi xuống.
"Ha ha ha, ha ha ha ha... A!!!" Phương Diểu cười đắc ý, sau đó bị Khương Thu Tự quay lại điểm ghi chép đá xuống lần nữa.
"Cô còn như vậy, đừng nói đến cửa ải đầu tiên, ngay cả điểm ghi chép đầu tiên chúng ta cũng không qua được!" Phương Diểu kêu lên.
Khương Thu Tự: "Vậy anh còn không nghiêm túc chút."
Phương Diểu: "Là cô bắt đầu trước."
"Hừ." Khương Thu Tự quay đầu đi.
Sau đó, cuối cùng hai người cũng nghiêm túc hơn chút, nhưng thỉnh thoảng vẫn chơi xấu nhau, rồi cãi nhau như trẻ con, chơi rất vui vẻ.
Bình thường Khương Thu Tự sẽ chọn nhiều trò chơi có tính thách thức hơn, cô rất thích cảm giác thành tựu và thỏa mãn khi vượt qua cửa ải khó khăn. Nhưng "Có Đôi Có Cặp" bây giờ lại mang đến một trải nghiệm rất khác cho cô.
"Biểu cảm phong phú nhỉ." Phương Diểu trêu chọc: "Ít khi thấy cô cười thoải mái như vậy."
"Liên quan gì đến anh." Đột nhiên, Khương Thu Tự lại đẩy anh một cái.
Lúc này hai người đã từ ống thông gió đến nhà vệ sinh, vừa hay đứng trên két nước, đẩy Phương Diểu vào trong bồn cầu, Khương Thu Tự còn chạy đến công tắc xả nước nhảy vài cái.
Trong xoáy nước, Phương Diểu kêu lên: "Có tác dụng gì, tôi sẽ quay lại!"
Một giây sau, Phương Diểu xuất hiện bên cạnh Khương Thu Tự, tức tối!
Khương Thu Tự quay đầu đi, nhịn cười: "Tôi tưởng đây là một tuyến đường ẩn."
Phương Diểu: "..."
Phải nói rằng, đây thực sự là một tuyến đường ẩn, nhưng mà phải quay ngược lại phòng trưng bày, cởi lấy bộ đồ lặn trên mô hình thợ lặn mới được.
...
Trong lúc bọn họ vui vẻ trong trò chơi, trên mạng, các streamer cũng đang cố gắng biểu diễn.
Mỗi một khâu trong trò chơi đều không thể dựa vào một cá nhân để hoàn thành, phải phối hợp với nhau.
Chỉ là không ngờ rằng, phòng livestream hot nhất không phải của các streamer lớn kết hợp nam nữ, mà vẫn là Vu Miểu và Tôn Thiên, hai người cộng sự cũ.
Lúc này, hai người đang đối phó với một con boss ở một màn chơi, đó là một con robot quét rác thông minh.
Người chơi cần một người cưỡi trên cổ người kia, một người né tránh tấn công, một người chịu trách nhiệm tháo lớp bảo vệ phía sau robot quét rác, rút chip ra.
"Cậu lại gần, lại gần nào." Tôn Thiên cưỡi trên cổ Vu Miểu hét lớn: "Cậu đừng có càng chạy càng xa."
Vu Miểu tức giận nói: "Anh nói nhảm ít thôi, nó cứ quét tôi, tôi không tránh thì phải làm thế nào, hay là anh xuống, tôi cưỡi anh, anh tránh."
Người chơi ra ra vào vào, cuối cùng vẫn ở lại phòng livestream của hai người bọn họ.
Có người hét lên trong khu bình luận: "Tam Thủy, cố lên!"
Vu Miểu tranh thủ liếc nhìn bình luận, phát hiện ID của người này rất quen, kêu lên: "Không phải cô đi xem streamer nam nữ kết hợp rồi à? Sao lại quay lại rồi? Thế nào, vẫn là tiến độ của chúng tôi nhanh hơn, chơi tốt hơn đúng không?"
Tôn Thiên tức giận nói: "Cậu đừng nói nữa, tới gần, tới gần chút, không tôi làm sao tháo được!"
Sau đó khán giả giải thích: "Không phải hai người chơi tốt, tôi thấy chỗ hai người ghép cặp hay hơn."
Vừa dứt lời, một nhóm khán giả hưởng ứng: "Đúng đúng đúng, các anh ghép cặp hay hơn chút."
"Cái gì? Ghép cặp hay hơn?" Vu Miểu kêu lên: "Các cô bị bệnh à!"
Tôn Thiên cũng kêu theo: "Chúng tôi trong sạch."
Chỉ là tư thế lúc này của hai người thực sự không hề có sức thuyết phục.
"Có phải cái gì các cô cũng có thể gán ghép không?" Vu Miểu lớn tiếng cằn nhằn.
Khán giả cười khúc khích, nhao nhao bày tỏ: "Đúng đúng đúng, cái gì cũng ghép mới có thể cân bằng dinh dưỡng."
Cãi không lại khán giả, vì muốn tăng độ hot, hai người nhịn, tiếp tục tập trung vào trò chơi.
"Cảm thấy chơi rất vui." Có khán giả nói trong khu bình luận.
Lời bình luận này rất phổ biến, bình thường mọi người đều bỏ qua những lời bình luận vô nghĩa như thế này.
Chỉ có hôm nay, có người nói thêm một câu: "Đúng vậy, rất vui, vậy tại sao chúng ta lại ở đây?"
Chương 187 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]