Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 199: CHƯƠNG 199: KHO BÁU CỦA VUA HẢI TẶC (2)

Mặt khác, những tài liệu này không phải là dùng một lần, dùng xong là bỏ đi, mà đưa vào kho tài liệu của công ty giải trí Tinh Không, sẽ rất có lợi cho bọn họ sau này. Bây giờ sự vất vả của mỗi dự án vất vả đều có thể coi như đang san đường cho dự án tiếp theo.

Làm xong việc chính, thu hoạch được khá nhiều, tâm trạng Phương Diểu rất tốt, lại đi dạo ở các khu vực khác.

Ngâm mình trong phòng lưu trữ tài liệu cả một ngày, đây là điều mà trước đây Phương Diểu không dám nghĩ đến, trước đây để anh đến những nơi như thế này, có lẽ anh sẽ chán ngay sau hai tiếng.

Đi ra khỏi phòng lưu trữ tài liệu, đi về phía bãi đậu xe theo cầu thang dài, đi được một lúc, đột nhiên anh giẫm phải thứ gì đó, suýt nữa thì trẹo chân.

"Ai mà vô ý thức thế, vứt rác bừa bãi." Phương Diểu rất tức giận, cúi đầu nhìn xuống, là một thiết bị lưu trữ, kích thước bằng ngón tay cái, rất mới, chắc là vừa đánh rơi.

Mặc dù thiết bị lưu trữ này trông không khác gì "usb đồ cổ", nhưng giao diện và dung lượng thì khác một trời một vực.

Hơn nữa Phương Diểu nhận ra, thiết bị lưu trữ này có mã hóa riêng, nếu tự ý bẻ khóa mà bên trong là tài liệu quan trọng, bị truy cứu rất dễ gặp rắc rối.

Xung quanh có vẻ không có người mất đồ, Phương Diểu có thể đặt thiết bị lưu trữ dưới chân và rời đi, nhưng đúng lúc anh đang rảnh: "Tôi nhặt được một usb ở cạnh cầu thang, giao nó cho chú cảnh sát!"

Phương Diểu vừa hát vừa đến sở quản lý an ninh gần đó, chỉ có một người trực ca, rất trẻ, trông cũng rất rảnh rỗi.

"Phương Diểu!" Người này có mắt nhìn hơn cô hướng dẫn viên, liếc mắt đã nhận ra anh: "Sao anh... cần báo án à? Có chuyện gì xảy ra sao? Để tôi bảo vệ anh!"

"Cảm ơn anh." Phương Diểu đưa thiết bị lưu trữ qua: "Nhặt được."

"Để tôi xem." Đối phương nhận lấy thiết bị lưu trữ, kết nối với hệ thống: "Thiết bị lưu trữ này được mã hóa bằng vân tay, chắc bên trong không có thông tin quan trọng, bẻ khóa chút là lấy được thông tin vân tay và biết được người mất đồ là ai."

"Ồ ồ." Phương Diểu đứng chờ ở một bên: "Tôi xem không sao chứ?"

"Không sao." Đối phương giống như cũng có ý định cho Phương Diểu xem, mở chương trình bẻ khóa của cảnh sát, chỉ trong vài phút đã mở được thiết bị lưu trữ mà không bị hư hại.

Mở ra xem, bên trong chỉ có một thư mục, đặt tên là "tài liệu quan trọng".

"Anh xem, anh bảo không có thông tin quan trọng gì, người ta viết là 'quan trọng' kìa." Phương Diểu chế giễu.

"À, để tôi xem nào." Cảnh sát trẻ mở "tài liệu quan trọng", bên trong lập tức xuất hiện một số thư mục.

[Tất đen], [tất trắng] và những từ tương tự đập vào mắt...

Trong tình huống này, cả hai đều ngây người.

Cảnh sát trẻ: "Đúng là quan trọng!"

Phương Diểu kinh ngạc: "Có phải tôi đã nhặt được kho báu của Vua Hải Tặc không?"

Cảnh sát trẻ rất đồng tình với sự kinh ngạc của Phương Diểu.

Nhìn "tài liệu quan trọng" được sắp xếp theo từng loại, Phương Diểu rất xúc động, giống như thấy chiếc nhẫn ma thuật trong "The Lord of the Rings", anh rất muốn chiếm làm của riêng, giơ cao lên và hét lớn "My precious"!

Cũng may lý trí vẫn còn, cảnh sát đã trích xuất thông tin dấu vân tay được mã hóa và liên lạc với người bị mất.

Phương Diểu nghĩ với tư cách là người tốt bụng nhặt được của rơi trả lại, liệu người bị mất có cho anh sao lưu một bản về không. Nhưng rồi anh lại nghĩ, bây giờ anh cũng coi như là một người nổi tiếng, chuyện này mà đồn ra ngoài thì không hay, lỡ truyền đến tai một số người thì càng tệ hơn!

"Thế nào?" Thấy cảnh sát trẻ liên lạc xong, Phương Diểu hỏi.

"Liên lạc được rồi, ngày mai đến lấy."

"Ngày mai à, được rồi, vậy tôi đi đây." Phương Diểu rất muốn vẫy tay tiêu sái, không mang theo áng mây nào, nhưng trong lòng anh lại rất tiếc nuối.

"Cái đó..." Cảnh sát trẻ gọi anh từ phía sau.

"Sao vậy?" Phương Diểu vội vàng quay đầu, có phải định mời anh thưởng thức cùng không, vậy thì anh nên đồng ý hay đồng ý đây.

"Có thể chụp ảnh chung với tôi không?" Cảnh sát trẻ đầy mong đợi hỏi.

"Ồ, chụp ảnh chung à, không thành vấn đề." Phương Diểu đồng ý yêu cầu của anh ta, lại nhìn thiết bị lưu trữ một lần nữa, quyết định dứt khoát, kiên quyết tránh xa cám dỗ, nếu không sẽ thực sự biến thành "Gollum".

Trên đường về, anh hỏi Khương Thu Tự đã ăn chưa, biết cô cũng chưa ăn tối, hai người hẹn một địa điểm, chuẩn bị giải quyết qua loa.

"Tra tài liệu thế nào rồi?" Cảm giác của Khương Thu Tự rất nhạy bén: "Gặp vấn đề gì à, có tâm sự sao?"

"Không có, không có." Phương Diểu vội vàng nói: "Cô và Duyệt Mang nói chuyện thế nào rồi?"

Tâm trạng Khương Thu Tự rất tốt: "Rất thuận lợi, đối phương chỉ lấy một triệu tiền bản quyền, đã cấp phép sử dụng tất cả các mẫu xe đã phát hành và được bán ra cho chúng ta, đồng thời miễn phí cung cấp hai chuyên gia cố vấn cho chúng ta, hai hôm nữa ký hợp đồng xong thì người sẽ đến."

Với giá trị thương hiệu của Duyệt Mang, nhận được ủy quyền của toàn bộ series, toàn bộ mẫu xe mà chỉ mất một triệu phí bản quyền, quả thực là rẻ đến không ngờ. Đương nhiên phạm vi ủy quyền chỉ giới hạn ở "Đua Xe Cực Hạn: Nền Trời", các tác phẩm khác, bao gồm cả phiên bản tiếp theo, đều phải thương lượng lại về bản quyền.

"Tôi sẽ đi đàm phán với các hãng sản xuất khác trong vài ngày tới, bên Brise cũng đã sắp xếp xong, dự kiến nửa tháng nữa là có thể hoàn thành hết." Trông Khương Thu Tự rất tự tin.

Chương 199 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!