"Chơi gì?" Khương Thu Tự cũng đang định rủ anh đi ăn, tò mò hỏi.
"Đợi lát sẽ biết." Phương Diểu nhảy ra khỏi hồ bơi, mặc quần áo chuẩn bị đi tìm Khương Thu Tự, kết quả vừa mở cửa, người đã đợi sẵn ở ngoài.
"Đi ăn trước đã." Phương Diểu nói, rồi hỏi: " Trì Mạn đâu?"
Khương Thu Tự: "Em ấy bảo đói quá, đi trước rồi."
"Ồ!"
"Anh 'ồ' cái gì, tôi cũng đói rồi, đi nhanh lên." Khương Thu Tự giục, hai người đến nhà hàng buffet.
Phương Diểu tiện tay nhắn cho mọi người, tối sẽ tổ chức một hoạt động nhỏ, ai hứng thú thì 8 giờ rưỡi tập hợp.
Mọi người trong nhóm dự án cũng hiểu anh, biết Phương Diểu nói "muốn đến thì đến" không phải là nói suông, đến hay không đều được.
Thấy Phương Diểu gọi mọi người, Khương Thu Tự không nhịn được lại hỏi: "Anh lại chuẩn bị cái gì thế?"
Phương Diểu giải thích: "Không chuẩn bị gì cả, vừa nãy bọn họ leei tôi tổ chức hoạt động, là lão đại nên đương nhiên tôi phải xung phong rồi, lát nữa dẫn mọi người chơi trò suy luận."
Khương Thu Tự: "Kịch bản giết người?"
Phương Diểu lắc đầu: "Cũng gần giống, một hình thức khác, kịch bản giết người thì một kịch bản chỉ chơi được một lần, nhưng trò này có thể chơi lại nhiều lần."
"Anh đúng là nhiều ý tưởng." Khương Thu Tự cúi đầu ăn.
"Sao cô không hỏi nữa?" Phương Diểu rất thắc mắc.
Khương Thu Tự nhìn anh: "Bây giờ tôi hỏi thì anh phải giải thích một lần, lát nữa tập trung, anh lại phải giải thích thêm một lần nữa, không phiền à."
"Bây giờ cô quan tâm đến tôi như vậy sao?!" Phương Diểu vô cùng cảm động.
Khương Thu Tự hừ một tiếng: "Đừng tự đa tình nữa, tôi thấy nghe hai lần phiền lắm!"
Phương Diểu: "Tôi không nghe, tôi không nghe!"
Khương Thu Tự buồn cười: "Anh đừng có đùa, mau ăn đi."
Ăn uống xong lên tầng tập hợp, Phương Diểu không ngờ lại có nhiều người đến như vậy, anh còn chê: "Sao lại đến đông đủ thế, không ai đi tắm hồ bơi, tán gái à?"
Tiểu Trần: "Đi rồi, không thành công."
Nam Thạch Anh là máy bay yểm trợ, bày tỏ: "Không dẫn dắt nổi."
"Thôi thôi." Phương Diểu rất bất đắc dĩ: "Lát nữa tôi sẽ nói luật chơi, tự chia đội chơi đi."
"Lão đại, chơi trò gì vậy?" Mọi người hỏi.
Phương Diểu giải thích: "Ma sói, trò này 6 đến 18 người đều chơi được, tôi xem nào... chúng ta chia thành 12 người một nhóm, nghe tôi nói luật chơi."
Dù sao mọi người cũng mới chơi lần đầu, anh không làm phức tạp quá, 12 người, 4 sói, 4 dân thường, 1 phù thủy, 1 tiên tri, 1 thợ săn, 1 thằng ngốc.
Anh cũng không nói thuật ngữ gì với mọi người, dù sao cũng chỉ để vui vẻ, chơi vui rồi nói sau.
Ván đầu tiên là để hướng dẫn, trên bàn ngoài bản thân anh ra, Khương Thu Tự là không thể thiếu, còn lại là nhóm người Trì Mạn, Triệu Nghiệp Siêu.
Lúc đầu bốc thân phận, thấy thân phận "sói", mặt Phương Diểu không có biểu cảm úp bài thân phận xuống.
Đêm đầu tiên, Phương Diểu mở mắt ra, phát hiện Khương Thu Tự không phải sói, lập tức vui mừng ra mặt, chỉ tay về phía cô.
Ở đây ngoài Khương Thu Tự, anh là lão đại, ba con sói còn lại mặc dù rất cạn lời, nhưng đều đồng ý.
Chọn xong đối tượng, đến ban ngày, Nam Thạch Anh bị Phương Diểu ném lên vị trí "quan tòa" tuyên bố: "Tổng giám đốc Khương bị giết rồi."
Khương Thu Tự: "..."
Những người trên bàn: "..."
Những người vây xem: "..."
Nam Thạch Anh: "Tiếp theo có thể phát biểu rồi."
Tiểu Trần lập tức: "Bắt đầu từ tôi à? Tôi thấy lão đại chắc chắn là sói, vòng đầu tiên không nói hai lời đã giết Tổng giám đốc Khương, ngoài anh ấy ra, những người có mặt ở đây chắc chắn không làm được."
Phương Diểu lập tức kêu lên: "Tôi là người tốt, tôi là dân thường, sao tôi lại nỡ giết Tổng giám đốc Khương kính yêu được, các cậu đừng vu oan cho tôi. Sói lợi dụng tâm lý này của các cậu, mới giết Tổng giám đốc Khương!"
Mọi người: "..."
Nghe có vẻ đúng, nhưng không có sức thuyết phục.
Những người khác đều không muốn phát biểu nữa: "Bỏ phiếu đi, bỏ phiếu đi."
Phương Diểu vẫn đang giãy giụa: "Sao có thể không phát biểu chứ, đừng để cho hung thủ thực sự đắc ý, tôi không phải sói!"
Ba con sói còn lại lên tiếng.
"Tôi cũng thấy lão đại là sói, dù sao đêm đầu tiên, giết người hoàn toàn không có căn cứ. Anh ấy không phải sói, vòng đầu tiên lại giết Tổng giám đốc Khương thật sự khó nói."
"Đúng vậy, lão đại chắc chắn là sói!"
"Tôi nhất định sẽ bỏ phiếu cho lão đại. Anh ấy không phải sói, thì con sói này gan to quá."
Phương Diểu: "..."
Ván đầu tiên mà mọi người đã chơi cao cấp như vậy sao, nhưng nghĩ kỹ lại, hình như cũng không cao cấp lắm, chỉ là anh quá nổi trội, đồng đội dứt khoát từ bỏ anh để tự bảo vệ chính mình thôi.
Nam Thạch Anh: "Vậy thì bỏ phiếu đi."
Không ngoài dự đoán, toàn bộ số phiếu đều bầu Phương Diểu ra ngoài.
Bị đuổi khỏi cuộc chơi không cần lật bài, Phương Diểu để lại "di ngôn": “Các người sẽ hối hận, Tiểu Trần là người đầu tiên dẫn dắt nhịp điệu nói tôi là sói, cậu ta chắc chắn không phải người tốt, hãy bỏ phiếu cho cậu ta!”
“Còn nữa, ý của các người là các người không dám giết Tổng giám đốc Khương, nhưng phù thủy có thuốc cũng không cứu cô ấy à? Theo logic của các người, người duy nhất dám không cứu cũng là tôi, vậy tôi là phù thủy sao?”
“Đây chính là trò chơi, vì giết Tổng giám đốc Khương đầu tiên mà đổ lỗi cho tôi, không có lý, không có lý!”
"Di ngôn" của anh ít nhiều cũng có tác dụng gây nhiễu.
"Hiểu rồi, Tiểu Trần được giải oan."
Chương 245 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]