Sau khi bị chia làm hai, cơ thể của người Erbes vốn bị sức mạnh hư không ăn mòn nên không thể giữ lại sức mạnh hư không này nữa, sau khi mất đi vật chứa, sức mạnh hư không đã tan rã.
Trước khi chết, người Erbes nói với người chơi: "Không ngờ tinh vực Ngân Hà đã nắm giữ được sức mạnh như vậy, là tôi không đủ mạnh, trận chiến này chưa đủ thỏa mãn. Nhưng đừng tưởng rằng các người có thể mãi mãi ngăn cản được giáo phái Thâm Không, chúng tôi sẽ tinh lọc nơi này, chúng tôi nhất định sẽ quay lại!"
Sự tương phản giữa vẻ ngoài ôn hòa và sự điên cuồng lúc chiến đấu của Darkele, sự quả cảm của Joel, sự bình tĩnh của Ngọc Tình và sự khủng khiếp của cỗ máy sinh học khổng lồ đều được thể hiện rõ nét trong nhiệm vụ và hoạt hình CG.
Nhưng điều khiến người ta ấn tượng nhất chính là cơ giáp "Bạch Đế" và chiêu thức "Bạch Đế Đăng Long Trảm" từ trên trời giáng xuống, kiếm quang dài 400 mét đẹp đến cùng cực, khiến muôn vàn thiếu nam mê mẩn.
Trở về đế quốc Hi Ngọc, cảnh tượng Cảnh Thương bước xuống từ cơ giáp không biết đã khiến bao nhiêu người chơi thiếu nữ đổ gục.
Diễn đàn nổ tung.
"Biết tạo CG thì anh tạo nhiều hơn, xem đã quá, đạo diễn mới tuyển vào là làm công việc này sao? Nếu đúng thì làm ơn tuyển thêm hai người nữa!"
"Ra một bộ phim nhiều tập đi, hoặc ra bộ phim điện ảnh cũng được, đừng ép tôi cầu xin anh!"
"Cảnh Thương và 'Bạch Đế' sẽ vào kho chứ, sẽ vào chứ?"
"Vớ vẩn, nếu Phương Diểu mà không kiếm được khoản tiền này, tôi sẽ không tha cho anh ta, anh ta phải kiếm khoản tiền này!"
"Còn Darkele thì sao, tôi rất thích anh ta, 'Sao Bảo Bình Hắc Ám' cũng rất đẹp."
"Có lẽ cũng sẽ được cho vào, dù sao cũng đã tốn nhiều cốt truyện để xây dựng như vậy mà."
"Kẻ xấu có thể vào kho sao?"
"Không tính là xấu, anh ta hành động theo lệnh của đế quốc Lẫm Đông, hơn nữa anh ta cũng muốn có được sức mạnh để đối phó với giáo phái Thâm Không.”
“Mặt khác, thực ra anh ta tính phá hủy cỗ máy sinh học khổng lồ sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chỉ là bị người chơi phát hiện trước, còn bị đánh một trận. Hơn nữa, anh ta cũng không ngờ cỗ máy sinh học khổng lồ do sức mạnh hư không tạo ra lại mạnh đến mức vô lý!”
"Cậu nói vậy, hình như đúng thật có khả năng được cho vào kho, khoan đã, mười hai tinh quan, vậy là có mười hai nhân vật à."
"Chúc mừng cậu, đã phát hiện ra bí mật lớn này."
"Muốn có tất cả thì phải làm sao?"
"Tiêu tiền đó, còn cần hỏi à?!"
"Tôi nghe thấy tiếng khóc của ví tiền rồi."
"Tôi cũng nghe thấy rồi."
Đêm đó, CG "Bạch Đế" giáng thế không chỉ càn quét giới game mà còn chiếm trọn bảng xếp hạng của các trang web video lớn.
Nửa đêm, một loạt bài viết phân tích xuất hiện, có bài phân tích cốt truyện, có bài phân tích kho thẻ.
Còn có cả lời kêu gọi lý trí: "Đừng để CG đánh lừa, 'Bạch Đế' bốc được chắc chắn sẽ không có sát thương như trong CG."
"Nhưng anh ta đẹp trai mà!"
Người lý trí: "Sẽ không có chênh lệch rõ ràng giữa nhân vật năm sao và cơ giáp, mọi người không ngốc, Phương Diểu cũng không ngốc, nếu chênh lệch quá lớn, người chơi sẽ không mua."
"Nhưng anh ta đẹp trai mà!"
Người lý trí: "Đẹp trai có thể chiếm ưu thế, vì quá đẹp trai không sợ không có người bốc, cho nên chỉ số đưa ra thấp."
"Cậu cứ nói xem cậu có rút hay không."
Người lý trí: "Bốc!"
"Tại sao?"
"Người lý trí": "Vì anh ta đẹp trai..."
...
Phương Diểu hoàn toàn không quan tâm đến tiết tấu trên mạng, anh đang đấu trí đấu dũng với người cả bàn.
Một buổi tối, mặc kệ là thân phận gì, anh đều nói mình là "dân thường", người khác đều là "sói đến rồi", hét nhiều rồi, mọi người đều không tin nữa, anh hét cả buổi tối khiến mọi người cũng sắp bị tẩy não.
Thêm vào đó, vận may bốc thăm tối nay của anh rất trừu tượng, phần lớn đều là dân thường, chơi đến cuối, lúc anh làm sói, lại thật sự có người tin anh là dân thường.
"Ha ha ha, ha ha ha ha..." Phương Diểu cười rất to, dù sao tầng này đều đã được bao, không cần lo làm phiền người khác.
"Chơi tiếp!" Cả nhóm người tức chết.
Chơi đến giai đoạn này, mọi người cũng không còn nể nang thân phận lãnh đạo mà nương tay nữa, thề sẽ chiến đấu thâu đêm.
Phương Diểu đắc ý: "Chơi thì chơi."
Một lát sau...
Phương Diểu kêu to: "Tôi là người tốt!"
Nhóm Phương Diểu chơi đến tận rạng sáng dừng lại, ai về phòng nấy ngủ.
Phương Diểu ngủ một giấc rồi ngâm mình trong suối nước nóng, ra ngoài chuẩn bị ăn sáng, lại phát hiện những người này đã lập nhóm chơi rồi.
"Có cần thiết không, các người biết một ngày ở đây tốn bao nhiêu tiền không?!" Phương Diểu than thở một hồi, nhưng nghĩ lại thì đến đây nghỉ dưỡng vốn cũng chỉ là ăn với uống: "Bỏ đi, mọi người chơi đi."
Ngồi vào bàn ăn mở vòng tay ra xem, mới phát hiện diễn đàn rất náo nhiệt, đang xem thì đột nhiên cảm thấy có người búng vào gáy mình, quay đầu lại thì thấy Khương Thu Tự bưng khay thức ăn ngồi xuống bên cạnh anh.
"Phương Diểu hỏi: "Cô cũng mới dậy à?"
Khương Thu Tự gật đầu: "Ừ, dậy ngâm mình một lúc mới xuống."
Phương Diểu nhìn cô: "Thảo nào trông nóng hổi thế."
Khương Thu Tự ngẩn ra: "Nóng hổi thế?"
Phương Diểu trêu chọc: "Mặt còn bốc hơi, giống như bánh bao mới ra lò."
"Anh đừng có khoa trương." Dứt lời, Khương Thu Tự không nhịn được sờ thử, đúng là mặt hơi nóng, nhưng bốc hơi gì đó thì chắc chắn là khoa trương: "Lát nữa làm gì, ra ngoài đi dạo không?"
Chương 247 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]