Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 249: CHƯƠNG 249: KHÔNG SUY NGHĨ CHUYỆN GÌ ĐÓ THÌ SẼ KHÓ CHỊU

"Ai không cho anh thử, một ngày nghĩ nhiều ý tưởng, đến nghỉ dưỡng cũng không yên, đi thôi, về thôi." Khương Thu Tự hừ một tiếng, quay người chuẩn bị về, trông có vẻ rất hứng thú với ý tưởng mới của anh ta.

Cô đi phía trước, Phương Diểu đi theo sau vung vẩy, đưa cành cây về phía trước.

Ban đầu đi bình thường thì không đâm trúng được, kết quả đột nhiên Khương Thu Tự dừng lại, quay đầu định nói chuyện, cành cây trong tay Phương Diểu đâm ngay vào mông cô.

Cảm giác cành cây bật lại khiến anh không nhịn được lại đâm thêm một cái, anh thề, cái đầu tiên là vô tình, cái thứ hai là bản năng, tóm lại là anh không cố ý.

Gió nhẹ thổi qua rừng, lá cây xào xạc.

Phương Diểu biện giải: "Không thể trách tôi, tự dưng cô dừng lại."

Khương Thu Tự cười lạnh: "Không dừng lại, làm sao biết trong cái đầu không suy nghĩ là không được kia của anh đang nghĩ cái gì, vừa rồi chắc chắn không nghĩ chuyện tốt đẹp gì."

"Sao lại thế được." Phương Diểu chưa nói hết lời, đã cảm thấy tay mình trống rỗng, lấy lại tinh thần thì thấy cành cây bị cướp mất rồi.

Khương Thu Tự giơ ba ngón tay.

Phương Diểu: "Có ý gì?"

Ba ngón tay hạ xuống một ngón.

Phương Diểu: "???"

Bỗng nhiên, anh hiểu ra, đây là cho anh ba giây để chạy, không đúng, chỉ còn một giây: "Cô đếm lại, không tính... Á!!!"

Trong khách sạn suối nước nóng, mọi người chơi rất vui vẻ, không ai để ý đến vụ thảm án xảy ra ở khu rừng nhỏ bên ngoài khu nghỉ dưỡng.

Đi dạo trở về, thực ra Khương Thu Tự rất muốn chơi Ma sói, nhưng lại lo lắng nếu cô tham gia vào, sẽ khiến mọi người chơi có e dè giống tối hôm qua.

Không ngờ lúc cô đang do dự, Văn Văn chạy đến gọi cô: "Tổng giám đốc Khương, mọi người đều bảo tôi gọi cô cùng chơi."

"Đi thôi." Khương Thu Tự vui vẻ đồng ý.

"Giám đốc Phương thì sao? Anh ấy có đến không?" Văn Văn hỏi.

"Anh ta à..." Khương Thu Tự định nói "kệ anh ta", nhưng vẫn quay người đến phòng Phương Diểu: "Tôi đi hỏi thử."

"Vậy chúng tôi đợi cô." Văn Văn nói xong quay về đợi.

Khương Thu Tự bước vào, vừa định hỏi anh có đi chơi Ma sói không, nhưng chưa kịp mở lời, cô đã phát hiện đầu Phương Diểu toàn là mồ hôi, cô thắc mắc: "Anh đang làm gì vậy?"

Phương Diểu tuyên bố: "Tôi đã quyết định, sau này mỗi ngày sẽ chống đẩy một trăm lần, gập bụng một trăm lần, đứng tấn một trăm lần, rồi chạy mười nghìn mét, ngoài ra còn gội đầu bằng dầu xả hai lần, tôi muốn trở nên mạnh mẽ nhưng không bị hói!"

"Anh đã làm được bao nhiêu rồi?" Khương Thu Tự hứng thú hỏi.

Phương Diểu: "Vừa mới chống đẩy được năm mươi lần."

"Ồ, vậy anh cố lên." Khương Thu Tự động viên, quay người định đi.

Phương Diểu gọi cô lại: "Khoan đã, cô đến tìm tôi làm gì?"

Khương Thu Tự nói: "Văn Văn hỏi anh có đi chơi Ma sói không, tôi thấy anh..."

Còn chưa dứt lời, Phương Diểu đã lau mồ hôi: "Đi thôi, đi thôi."

Khương Thu Tự buồn cười hỏi: "Không phải anh muốn tập luyện sao?"

Phương Diểu nghiêm túc nói: "Tôi nghĩ lại rồi, cũng không vội trong một lúc, bắt đầu từ ngày mai cũng được."

...

Lục Thao muốn làm Liên minh thi đấu thể thao ảo, đương nhiên sẽ không nhỏ nhen, anh ta thuê hẳn một tầng văn phòng làm nơi làm việc.

Tương lai phát triển, anh ta cũng chuẩn bị xây một tòa nhà văn phòng riêng, hoặc chọn ở khu công nghiệp trò chơi mới mà công ty giải trí Tinh Không đang lập kế hoạch.

Gần đây, ngày nào anh ta cũng chơi một vài trò chơi, sau khi tìm hiểu về ngành thi đấu thể thao ảo, anh ta dần dần nảy sinh hứng thú với các loại trò chơi, cảm thấy cuộc sống của bản thân đã trở nên phong phú và vui vẻ hơn trước.

Tất nhiên, sự phong phú này không thể thiếu yếu tố Lộ Phi Phi, anh ta đang bận rộn thì thấy ở bên ngoài Lộ Phi Phi xông vào: "Công ty giải trí Tinh Không đi nghỉ mát, vậy mà bọn họ lại không mời em!"

Lục Thao cười: "Đó là hoạt động xây dựng đội ngũ của công ty, em cũng không phải là người của công ty giải trí Tinh Không."

Lộ Phi Phi lý lẽ hùng hồn: "Em là cố vấn mà."

Lục Thao không nhắc nhở cô ấy rằng cô ấy là "cố vấn danh nghĩa", chỉ nói: "Em muốn đi thì cứ trực tiếp qua đó là được."

"Anh có muốn đi cùng không?" Lộ Phi Phi hỏi.

Lục Thao giải thích: "Không đi được, anh còn nhiều việc phải xử lý, tuần này giải đấu sắp bắt đầu rồi. Ngoài ra, nhà sản xuất của 'Chiến Đấu Nhiệt Huyết' cũng có ý định tổ chức giải đấu, muốn trò chuyện với anh."

Không ngờ Lộ Phi Phi lại rất có hiểu biết: "Chiến Đấu Nhiệt Huyết? Của KUYO kia à? Nhưng mà cũng không có nhiều người chơi nha."

Lục Thao cười nói: "Không thể vì ít người chơi mà phủ nhận người ta được, vẫn phải xem xét và trò chuyện chút."

"Cũng đúng." Lộ Phi Phi trò chuyện rất nhảy cóc, đột nhiên hỏi: "À đúng rồi, anh chơi 'Tinh Thần' đến đâu rồi, đã xem CG ngày hôm qua chưa?"

Lục Thao gật đầu: "Xem rồi nhưng cốt truyện chính vẫn chưa chơi đến đó, còn lâu lắm."

"Cảnh Thương và 'Bạch Đế' ngầu quá." Lộ Phi Phi cảm thán xong, chớp chớp mắt: "Anh đừng ghen đấy nhé."

Lục Thao cười: "Sẽ không."

"Không có chút nào sao?" Lộ Phi Phi hỏi dò.

Lục Thao định nói "tất nhiên rồi, anh không đến nỗi ghen tuông vì một nhân vật ảo", lúc trước chắc chắn anh ta sẽ trả lời như vậy, nhưng bây giờ lại suy nghĩ chốc lát, rồi sửa lời: "Thì cũng có chút xíu, thời gian em dành cho anh ta không được vượt qua anh."

Chương 249 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!