"Cô cái gì mà cô." Đột nhiên Khương Thu Tự chắp hai tay lại, múc một vốc nước, tạt qua.
Phương Diểu nhắm mắt né tránh theo bản năng, sau đó cảm thấy mặt mình bị chạm nhẹ một cái, anh ngẩn người.
"Đi thôi, về ăn cơm, xe buổi sáng đấy." Khương Thu Tự đứng dậy lên bờ, thúc giục anh, có thể vì ngâm nước nên má cô hơi ửng hồng, hoặc là...
"Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?" Phương Diểu hỏi, biết rõ còn cố hỏi.
Khương Thu Tự: "Anh đoán xem."
Về ăn sáng xong, buổi sáng tổ chức trở về, trên xe, Phương Diểu lén nắm tay Khương Thu Tự, lại bị cô vỗ ra.
Khương Thu Tự trừng mắt nhìn anh, tỏ ý: "Anh làm cái gì, thành thật chút đi!"
Phương Diểu coi như không thấy, tiếp tục, Khương Thu Tự nhìn trái nhìn phải, lại vỗ cái nữa, còn đá anh ta một cái ở dưới ghế, cho anh cái sào anh đã leo lên tận trời.
Nhưng dưới sự kiên trì không ngừng của Phương Diểu, anh vẫn nắm được tay cô, hai người lén lút nắm tay nhau suốt dọc đường, về đến công ty mới buông ra.
Nhân viên giải tán tại chỗ, Khương Thu Tự và Phương Diểu đi xem công trường.
Từ nghi thức xây móng đến nay, tính ra mới mười mấy ngày, một tòa nhà văn phòng đã mọc lên.
Tòa nhà sử dụng công nghệ ghép nối, bây giờ đã hoàn thành được tám phần, thêm vài ngày nữa là có thể hoàn thiện trang trí.
"Trang trí mất bao lâu?" Phương Diểu hỏi.
"Cũng phải mười ngày nửa tháng."Dứt lời, Khương Thu Tự lại hỏi: "Sao vậy?"
Phương Diểu giải thích: "Không có gì, vậy thì mấy ngày tới tôi sẽ cập nhật ‘Nền tảng sáng tác kịch bản giết người’."
Về nghỉ ngơi một ngày, nhóm dự án vừa chuẩn bị chuyển nhà, vừa bận rộn làm một số việc nhỏ.
"Nền tảng sáng tác kịch bản giết người" phát triển rất tốt, bảng xếp hạng đề xuất và đánh giá sau nhiều vòng điều chỉnh đã trở nên khách quan và chính xác hơn, tích lũy được một nhóm những người sáng tác xuất sắc.
Một số người sáng tác sử dụng trình soạn thảo point and shoot, tạo ra nhiều cảnh không nằm trong kịch bản giết người, chẳng hạn như trò chơi thoát khỏi căn phòng bí mật cũng được sáng tạo ra.
Phương Diểu chuẩn bị đổi tên "Nền tảng sáng tác kịch bản giết người" thành "Nền tảng tương tác sáng tác trò chơi dạng nhà hát".
Kịch bản giết người cũng vậy, trò chơi ma sói cũng vậy, bao gồm cả trò chơi thoát khỏi căn phòng bí mật hoặc trò chơi rồng và thành phố ngầm có thể anh sẽ cập nhật lên nền tảng sau này, trong không gian ảo đều là một màn trình diễn dạng nhà hát, đã được tính là một trò chơi nhỏ rồi.
Bây giờ, vẫn có người tự phát thêm mod chức năng cho trình soạn thảo point and shoot, giúp trình soạn thảo trở nên tiện lợi và dễ sử dụng hơn, tương lai "Nền tảng tương tác sáng tác trò chơi dạng nhà hát" của anh phát triển thành "nền tảng sáng tác trò chơi độc lập" cũng không phải là chuyện không thể.
Rất nhanh, công ty giải trí Tinh Không đã đưa ra thông báo cập nhật đầy đủ.
Lúc trước cũng có không ít bản cập nhật nhỏ, nhưng lần này nền tảng đổi tên trực tiếp, còn thêm trò chơi ma sói, không khỏi khiến cư dân mạng đoán già đoán non.
"Trò chơi ma sói, chắc là trò chơi có tin đồn trên mạng là nhân viên của công ty giải trí Tinh Không chơi khi đi nghỉ lúc trước phải không?"
"Chắc là vậy rồi, tôi còn tưởng Phương Diểu sắp quên mất nền tảng rồi, không ngờ lại cập nhật trò chơi thật."
"Đổi tên nền tảng có ý nghĩa gì? Có ảnh hưởng đến tác giả không?"
"Không, thông báo không phải đã viết rồi à? Vì hiện giờ trên nền tảng không chỉ có trò chơi kịch bản giết người, đổi tên sẽ phù hợp hơn, phúc lợi của tác giả không thay đổi."
Công ty giải trí Tinh Không vừa đăng thông báo, tối hôm đó đã tranh thủ thời gian cập nhật, năm phút, thậm chí không cần dừng máy, người chơi thoát ra đăng nhập lại là được.
Vào lại, trong trò chơi đã xuất hiện trò chơi ma sói mới, trải nghiệm miễn phí ba lần, sau đó nếu muốn chơi thì mua đứt với giá 29.9 tệ.
Kịch bản giết người và trò chơi thoát khỏi căn phòng bí mật đều là trò chơi một lần, mọi người thấy trải nghiệm miễn phí và mua đứt, lập tức hiểu rằng đây là một trò chơi có thể chơi đi chơi lại.
Phương Diểu đã làm CG mở đầu trò chơi, thêm một số cảnh diễn xuất lúc giết người, cứu người.
Ngoài ra, lúc mọi người họp, sẽ ngồi quây quần trong một căn nhà gỗ nhỏ tối tăm, trong nhà treo đèn dầu lắc lư trên bàn, bên ngoài trời tối gió lớn, bầu không khí rất căng thẳng.
Trải nghiệm miễn phí ba lần đã khiến rất nhiều người chơi mê ngay cách chơi này. Bây giờ Hồ Trạch Viễn đã là tác giả có tiếng ở nền tảng, các tác phẩm cậu ta sáng tác như "Vách Ngăn Có Mắt", "Gầm Giường", "Trạm Vũ Trụ Tử Thần" đều từng đứng đầu bảng xếp hạng đề cử của nền tảng và bảng xếp hạng đánh giá của người chơi.
Sáng tác câu chuyện rất thú vị, nhưng con người sẽ có thời kỳ cạn kiệt nguồn cảm hứng, lúc mệt mỏi, thi thoảng cậu ta cũng nghĩ, liệu có thể sáng tác một trò chơi suy luận có thể chơi đi chơi lại mà không chán không. Không ngờ cậu ta mới nghĩ đến đó, thì công ty giải trí Tinh Không đã đưa thành phẩm đến trước mặt cậu ta.
Ba lần trải nghiệm, khiến Hồ Trạch Viễn vô cùng kinh ngạc, nhưng ba lần trải nghiệm miễn phí đầu tiên chỉ có thể trải nghiệm phiên bản tiêu chuẩn, cậu ta thấy trong phần giới thiệu trò chơi, phiên bản nâng cấp còn có nhiều thân phận hơn, nhiều kỹ năng hơn, thế là cậu ta không hề do dự mà mua trò chơi.
Chương 252 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]