Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 256: CHƯƠNG 256: TRÁI TIM CŨNG BAY RỒI

"Thôi, cứ để chị đi thôi, chị bận việc, cũng có thể thông cảm được." Khương Đông Chính đổi giọng rất nhanh.

Khương Quốc Thanh nhìn cô con gái đang do dự: "Rốt cuộc con có về không?"

"Vậy con về." Khương Thu Tự không do dự nữa, nhanh chóng chạy.

Đợi cô đi rồi, Khương Đông Chính phàn nàn: "Ba, bây giờ ba đối xử với chị khoan dung quá."

Khương Quốc Thanh khịt mũi hừ một tiếng: "Lão Lục bây giờ cũng đã bắt đầu mong ngóng được bế cháu rồi, nghe nói Lục Thao và cô con gái nhà họ Lộ kia rất hợp. Chị con đi xem mắt với Lục Thao, người ta cũng đã có rồi mà chị con vẫn chưa có, chẳng ra làm sao."

Khương Đông Chính rất ngạc nhiên: "Ba, ba còn quan tâm đến chuyện này sao?"

"Sao ba lại không quan tâm, sau này làm ba mẹ rồi con sẽ hiểu." Khương Quốc Thanh nói xong, ông chắp tay sau lưng đi mất.

Khương Đông Chính nghe thấy tiếng ba mẹ nói chuyện từ phòng bên cạnh.

"Tiểu Thu đâu?"

"Để nó về rồi."

"Không ở nhà sao?"

"Trái tim cũng bay rồi, ở nhà làm gì nữa."

Khương Thu Tự lái xe bay về, từ bãi đỗ xe nhà Phương Diểu đi xuống, cách cửa sổ nhìn thấy anh đang nhảy nhót trong nhà.

Lúc thì từ trên giường dang hai tay nhảy xuống, lúc thì hai tay để sau lưng, ưỡn thẳng ngực nhảy xuống, không biết đang làm gì.

Khương Thu Tự đã đăng ký thông tin ở nhà Phương Diểu, bây giờ cô ra vào không có thông báo khách đến, Phương Diểu cũng không để ý thấy cô ở bên ngoài.

Khương Thu Tự cảm thấy buồn cười, khoanh tay đứng bên ngoài xem anh nghịch.

Trong phòng sáng đèn, sau khi xe bay đỗ trên bãi đậu xe tắt máy, khá tối, không thể thấy rõ từ bên trong, Phương Diểu phải một lúc sau mới để ý thấy có người đứng bên ngoài, hồn vía suýt bay mất.

"Cô bị bệnh à!" Sau khi nhìn rõ, Phương Diểu kêu lên.

Khương Thu Tự lúc này mới đi vào: "Sao không trả lời tin nhắn của tôi."

"Tin nhắn?" Phương Diểu lúc này mới phát hiện mình không đeo vòng tay, tìm một hồi mới thấy, hóa ra lúc tắm quên ở trong phòng tắm.

Khương Thu Tự không chấp nhặt với anh, hừ một tiếng, tò mò hỏi: "Vừa nãy anh đang làm gì thế?"

"Thiết kế ‘bước nhảy tín ngưỡng’." Phương Diểu nói, định biểu diễn cho cô xem: "Cô thấy dang rộng hai tay rồi rơi xuống đất ngầu hơn, hay là khoanh tay và dùng khinh công bay xuống thì... a!”

Nhảy nhiều quá chắc chắn sẽ bị trẹo chân, Phương Diểu không cẩn thận liền quỳ xuống đất.

Khương Thu Tự mím môi nhưng khóe miệng vẫn không nhịn được cong lên: "Cũng không cần như vậy chứ."

Phương Diểu: "..."

Chuyện không nên như vậy!

"Sao cô lại về đây, không ở nhà à? Không phải là cãi nhau rồi bị đuổi ra ngoài đấy chứ, không phải cô nói là thái độ ở nhà đã dịu đi nhiều rồi hay sao?" Phương Diểu đứng dậy, bình tĩnh chuyển chủ đề, quan tâm hỏi.

Khương Thu Tự vừa trách móc vừa đùa nói: "Thật sự đã dịu đi nhiều rồi, nên thấy tôi bận đã cho về sớm, tôi tiện đường ghé qua xem thử, xem anh có bị bắt đi không!"

Phương Diểu: "Tôi sao có thể bị bắt đi được!"

Khương Thu Tự: "Lần trước không phải chỉ thiếu chút nữa thôi sao."

Phương Diểu: "Lần trước?"

"Anh quên nhanh như vậy sao?" Vì đã cho anh xem một lần rồi, Khương Thu Tự không giấu giếm nữa, mở video Phương Diểu say rượu.

Phương Diểu kêu lên: "Xóa đi, cô phải xóa đi!"

Kỳ nghỉ "ngày Hòa bình" vừa trôi qua, Phùng Tuấn đã bám lấy Phương Diểu, nhất định phải phỏng vấn một chút.

Phương Diểu xem qua, câu hỏi không nhiều, thấy có thể nói chuyện một chút nên đồng ý, tiện thể mời người đến tòa nhà trụ sở chính của công ty giải trí Tinh Không.

Sau khi Phùng Tuấn đến nơi, thấy Phương Diểu đích thân ra đón, cậu ta rất bất ngờ, có điều những người trong nhóm dự án đều hiểu, thế này là lão đại lại đi khoe khoang rồi.

"Đi nào, dẫn cậu đi tham quan một chút, có thể chụp ảnh." Phương Diểu rất nhiệt tình, dẫn Phùng Tuấn đến nhóm dự án.

Xuống thang máy, hai bên hành lang dẫn đến nhóm dự án là một bức tường thời gian, trên đó dán các áp phích trò chơi động dựa theo lịch sử phát triển của công ty giải trí Thâm Không, bên dưới còn ghi chú dòng thời gian và doanh số bán ra.

Màu sắc trang trí tổng thể của tòa nhà văn phòng rất trẻ trung và năng động, hoàn toàn khác với phong cách của các tòa nhà văn phòng bình thường.

Phùng Tuấn khen ngợi: "Quá tuyệt vời, lúc tôi đến có quan sát thấy, hình dáng của tòa nhà công ty giải trí Thâm Không hơi giống một con tàu vũ trụ, xét về ngành nghề, công ty giải trí Thâm Không chính là tàu sân bay của ngành trò chơi!"

"Không dám nhận, không dám nhận." Phương Diểu vừa nói vừa nhắc nhở: "Cậu nhất định phải viết câu này vào thông cáo báo chí!"

Phùng Tuấn: "..."

Mặc dù lời khen này của cậu ta khá chân thành nhưng viết vào bản tin thì không ổn lắm.

Dẫn Phùng Tuấn đi một vòng, đưa cậu ta vào văn phòng, Phương Diểu một lần nữa tiếc nuối vì bản thân không có trợ lý, nếu không gọi một tiếng "Tiểu Giang rót trà" thì oai biết mấy.

Phương Diểu rót cho Phùng Tuấn một cốc nước, nói: "Có thể bắt đầu rồi."

Phùng Tuấn sắp xếp thiết bị, mở các câu hỏi đã chuẩn bị trước: "Thực ra rất nhiều câu hỏi ở đây đều do tôi tổng hợp từ cư dân mạng, đều là những câu hỏi mà người chơi khá quan tâm."

Phương Diểu: "Được thôi, tôi cố gắng biết thì sẽ nói, nói thì sẽ nói bằng hết ."

Thêm từ "cố gắng" vào là anh có quyền giải thích cuối cùng, Phương Diểu cảm thấy bản thân thật thông minh!

Chương 256 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!