Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 269: CHƯƠNG 269: CHÚNG TA LÀ ĐỐI THỦ

Tưởng Tài Vanh không nói nên lời, nói về số lượng thì đúng là bị đè bẹp, còn phản bác về chất lượng ư? Thôi đừng nhắc đến nữa!

Anh ta hơi hối hận vì đã tìm đến cửa, về khoản đấu khẩu, tám anh ta cộng lại có lẽ cũng không phải là đối thủ của một mình Phương Diểu.

Nhưng nếu quay đầu bỏ đi thì có vẻ hơi mất mặt, ngay lúc anh ta tiến thoái lưỡng nan, Phương Diểu hỏi: "Tác phẩm mới khi nào ra mắt?"

Tưởng Tài Vanh vô thức trả lời: "Còn phải một thời gian nữa."

Phương Diểu: "Thể loại gì?"

"Có thể nói cho anh biết được sao." Tưởng Tài Vanh tức giận. Trước mặt Phương Diểu, anh ta có hơi không duy trì được hình tượng lạnh lùng và khí độ bất phàm, lửa giận cứ bốc lên.

"Có gì mà không thể, đi vào nói chuyện." Phương Diểu kéo Tưởng Tài Vanh vào phòng, đóng cửa lại.

Tưởng Tài Vanh: "..."

Sao lại có cảm giác như vào hang sói vậy!

"Uống chút không?" Phương Diểu lấy một chai rượu từ tủ rượu ra, đưa cho Tưởng Tài Vanh: "Tự rót đi."

Sau đó anh tự lấy ra một chai nước ngọt.

"Anh muốn chuốc say tôi sao?" Tưởng Tài Vanh rất cảnh giác.

"Nghĩ gì vậy, tửu lượng của tôi không tốt, sợ mất mặt." Phương Diểu nhìn anh ta: "Hay là anh cũng không được?"

"Không thể nào!" Nghe Phương Diểu nói tửu lượng không tốt, Tưởng Tài Vanh không nói hai lời, lập tức mở nắp rót nửa ly. Chỉ là chưa kịp đưa lên miệng, anh ta đã tỉnh ngộ, bản thân bị ma nhập sao, thắng Phương Diểu về tửu lượng thì có ích gì, khoan đã, sao chính mình lại mơ mơ hồ hồ uống rượu với cái người này.

"Anh chơi "Thần Tinh" chưa?" Phương Diểu hỏi.

Tưởng Tài Vanh: "Chưa."

"Thật không vậy, anh là ông chủ của Thiên Mã Hành Không, trò chơi hot nhất, doanh thu cao nhất, anh lại không trải nghiệm thử à?" Phương Diểu nghi ngờ: "Với thân phận của anh, nói dối không hợp lý lắm nhỉ?"

"Chơi hay không có quan trọng không!" Tưởng Tài Vanh không vui nói, sau đó lại uống một ly: "Tôi thừa nhận, lần đầu tiên gặp mặt, ồn ào đến có chút không vui, là tôi đã coi thường các anh."

"Còn có "Thợ Săn Ngân Hà" chơi chữ ám chỉ tôi." Phương Diểu nhắc nhở anh ta.

Tưởng Tài Vanh cũng nhớ khá rõ: "Anh không phải đã lấy lại thể diện trong "Thành Phố Ngầm Điên Cuồng" rồi sao."

Phương Diểu nghĩ lại: "Cũng đúng, coi như chúng ta hòa nhau."

"Tôi vẫn luôn rất tò mò, một người như anh, tại sao lại chọn ngành game?" Phương Diểu hỏi.

Tưởng Tài Vanh liếc anh một cái: "Đợi đến ngày Thiên Mã Hành Không vượt qua công ty giải trí Tinh Không, tôi sẽ nói cho anh biết."

Phương Diểu gật đầu: "Hiểu rồi, tức là không định nói."

Tưởng Tài Vanh nghiến răng: "Người quá tự phụ, sẽ ngã đau lắm."

Phương Diểu nhanh chóng nói: "Phỏng vấn một chút, về điểm này có phải là anh có cảm nhận sâu sắc và khắc ghi nào không?"

"Anh..." Tưởng Tài Vanh suýt thì nghẹn rượu, hoàn toàn là anh ta tự đào hố tự nhảy.

Phương Diểu: "Yên tâm, tôi rất tập trung, tôi chỉ phụ trách làm game, và mục tiêu của tôi là để người ngoài hành tinh cũng chơi được trò chơi do tôi làm!"

Tưởng Tài Vanh: "Anh cũng nghe nói rồi à?"

Phương Diểu ngẩn người: "Nghe nói gì?"

Tưởng Tài Vanh giải thích: "Trong nội dung hội đàm giữa người Dolagon và liên hiệp Thâm Lam gần đây có bao gồm dự thảo về "không gian ảo", tôi tưởng anh đã biết."

Lần này đến lượt Phương Diểu kinh ngạc: "Bọn họ thực sự có thể dùng được sao?"

Tưởng Tài Vanh: "Chiến tranh đã diễn ra lâu như vậy, số người bị bắt làm tù binh và số thiết bị bị thu giữ nhiều không đếm xuể. Không chỉ có nghiên cứu về công nghệ, nghiên cứu về sinh vật cũng có, đặc điểm sinh tồn của người Dolagon gần giống với con người, là sinh vật có điều kiện tiếp cận không gian ảo."

Phương Diểu: wow…

Tưởng Tài Vanh nhắc nhở anh: "Cái loại như nghị sự này thì có chắc chắn hay không còn là chuyện khác, biết đâu hôm nay còn tốt đẹp, ngày mai đã đánh nhau rồi."

Phương Diểu: "Tôi hiểu, chủng tộc khác nhau, thẩm mỹ về game có thể cũng khác nhau. Nhưng con người không có chút tham vọng nào thì không thể được, giống như anh, lấy việc không thực tế là vượt qua công ty giải trí Tinh Không làm mục tiêu, đó là biểu hiện của tham vọng!"

"Anh..." Tưởng Tài Vanh rất muốn đập thẳng chai rượu vào đầu người này.

Có cách giết người trong phòng kín nào tuyệt đối không bị phát hiện ra không, không được, không được, anh ta tuyệt đối không thể làm chuyện phạm pháp!

Bất tri bất giác, nửa chai rượu đã xuống bụng, Tưởng Tài Vanh nằm mơ cũng không ngờ được rằng có một ngày bản thân sẽ nói chuyện với Phương Diểu lâu như vậy, giấc mộng anh ta thường mơ tới là giẫm công ty giải trí Tinh Không dưới chân!

Thấy Tưởng Tài Vanh đứng dậy, Phương Diểu rất nhiệt tình: "Sắp đi rồi sao? Không uống thêm chút nữa à? Rảnh thì đến chơi thường xuyên nhé."

Tưởng Tài Vanh: "..."

Nói như thể chúng ta rất thân quen, tình cảm rất tốt vậy!

Chúng ta là đối thủ, là đối thủ!

Ba ngày diễn ra triển lãm, hai ngày đầu, tựa game ẩn danh "Noita" không ngoài dự đoán đã trở thành trò chơi độc lập hot nhất tại triển lãm.

Và tin tức về việc nhà sản xuất không xuất hiện tại triển lãm cũng dần lan truyền, mọi người đều rất thắc mắc, người đâu rồi?

"Có thể là có chuyện gì đó không thể thoát thân chăng?"

"Biết đâu là bị thương, bị bệnh phải đưa vào viện rồi."

"Biết đâu là di cảo!"

Nhìn thấy bình luận "di cảo", Phương Diểu chỉ muốn bò qua đường mạng đến gõ đầu người kia, nói câu cho giống tiếng người xem, sao lại độc ác thế!

Chương 269 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!