“Hiệp Khách Hành” thì khác, những ngày này anh chạy đi phổ cập cho Trì Mạn về "cung, thương, giáo, mác, cô". Anh muốn thử hoàn toàn từ bỏ các yếu tố âm nhạc hiện đại, tác phẩm đầu tiên sử dụng âm thanh, màu sắc và hương vị cổ xưa!
Trì Mạn khá thích đề tài thử thách này, hoàn toàn không từ chối.
Nam Thạch Anh những ngày này cũng đang tham khảo video trước đây của Phương Diểu, nghiên cứu kỹ thuật quay phim của đề tài "võ hiệp", mô hình trong trò chơi đã hoàn thành, về mặt CG chỉ còn chờ cậu ta bắt tay vào làm.
Quá trình sản xuất trò chơi bước vào giai đoạn giữa, Phương Diểu mỗi ngày đều tương đối lo lắng, ngay cả thời gian lên mạng trêu chọc cũng ít đi.
Cứ vậy bận rộn thêm một tháng nữa, cuối cùng cũng làm ra được phiên bản thử nghiệm.
Buổi tối ăn cơm xong, Phương Diểu tuyên bố với Khương Thu Tự: " “Hiệp Khách Hành” sắp chơi được rồi, ngày mai thử nghiệm!"
Khương Thu Tự nghe xong, nhanh chóng nói: "Để tôi!"
Phương Diểu nhìn cô: "Cô đừng đi, dạo này cô bận như vậy, thử một nửa lại bị gọi đi, đối với trải nghiệm trò chơi và đối với hiệu quả thử nghiệm thì đều không tốt!"
Khương Thu Tự chu môi, cũng không phản bác. Sau khoảng thời gian phát triển này, khu công nghiệp của công ty giải trí Tinh Không cơ bản đã hoàn thành việc xây dựng, bước tiếp theo chính là hội trường triển lãm, nơi trải nghiệm trò chơi, v..v..
Công tác đàm phán về các dịch vụ ăn uống và khách sạn đồng bộ xung quanh vẫn kéo dài cho đến bây giờ, đã chốt được một số, có một số vẫn đang trong giai đoạn đánh giá, thương lượng, mỗi ngày cô đều có việc.
"Cô cứ đợi trò chơi chính thức phát hành rồi chơi." Phương Diểu khuyên nhủ.
Khương Thu Tự suy nghĩ một lúc: "Được thôi, dạo này anh cũng khá mệt nhỉ."
"Đúng, đúng." Phương Diểu không hề khách sáo, đột nhiên "ái chà" một tiếng, xoa nhẹ vùng thái dương: "Cô không nhắc thì thôi, cô vừa nhắc tới là đầu tôi lại bắt đầu đau rồi, dùng não tương đối nhiều!"
Khương Thu Tự không nói nên lời: "Anh muốn thế nào?"
Phương Diểu không nói hai lời, ngã sang một bên, nằm lên đùi Khương Thu Tự: "Cần có người bóp đầu cho."
"Thật muốn hất anh xuống." Miệng thì nói vậy nhưng không động tay, Khương Thu Tự cắn môi, vẫn nhấc tay lên xoa cho anh.
Ấn một lúc, thấy đầu Phương Diểu dịch vào trong một chút.
"Anh làm gì vậy?" Khương Thu Tự hỏi.
Phương Diểu nói: "Không có gì, tôi sợ trượt xuống, cô tiếp tục đi."
"Tiếp tục cái gì." Khương Thu Tự véo mạnh mặt anh, tiếp tục xoa bóp cho anh.
Xoa bóp chưa được bao lâu, Phương Diểu lại ngẩng lên và dịch đầu vào trong một chút, dường như muốn áp sát vào bụng cô.
"Anh đừng có mà lung tung." Khương Thu Tự không biết tên này lại đang tính toán gì nhưng chắc chắn không phải là chuyện tốt lành!
Phương Diểu vẫn nói như vậy: "Tôi sợ rơi xuống."
Lần này Khương Thu Tự không tin nữa, cô đe dọa: "Anh nói hay không, không nói tôi sẽ hất anh xuống đấy."
Phương Diểu cân nhắc một chút, thăm dò hỏi: "Nói rồi thì không hất xuống?"
"Ừ." Khương Thu Tự không chút do dự nói.
"Cô chắc chứ?" Phương Diểu lại xác nhận một lần nữa, trả lời quá sảng khoái, rất khó để người ta tin tưởng!
Khương Thu Tự không kiên nhẫn: "Chắc chắn, mau nói!"
Phương Diểu lúc này mới thành thật nói: "Thực ra tôi chỉ muốn xem thử, dịch vào đến mức nào thì sẽ hoàn toàn không nhìn thấy mặt cô."
"?" Tầm mắt Khương Thu Tự khẽ thu vào trong một chút: "...!"
Sau một lúc nghi hoặc, cuối cùng cũng phản ứng lại, má cô ửng hồng, không biết là tức giận hay thế nào, lập tức hất Phương Diểu xuống, tiện thể giẫm thêm mấy cái.
"Á!" Phương Diểu kêu lên: "Không phải cô nói là không hất xuống sao, cô không giữ lời!"
Khương Thu Tự nói một cách đương nhiên: "Lời của phụ nữ mà anh cũng tin!"
Phương Diểu vô thức tiếp lời: "Phụ nữ càng đẹp càng biết lừa người?"
Khương Thu Tự nhìn anh: "Anh hiểu rõ như vậy sao!"
Phương Diểu: "..."
"Không phải chỉ là nhìn thôi sao, cô chờ đó!" Không còn sớm nữa, Phương Diểu gọi với theo, sau đó nhảy lên xe bay, biến mất.
"Chờ cái gì?" Khương Thu Tự rất muốn bắn hạ xe bay, tên này!
Đuổi Phương Diểu đi, cô điều chỉnh tất cả các tấm kính thành chỉ cho ánh sáng lọt qua một chiều, tương đương với việc kéo rèm cửa, chuẩn bị đi ngủ.
Chỉ là trước khi lên giường, cô thực sự không nhịn được, lại đi đến trước gương nghiêng người ngắm nghía. Một lúc sau, cô tự cảm thấy rất hài lòng nhảy vào ổ chăn, vừa vặn, nếu phát triển thêm nữa sẽ ảnh hưởng đến tốc độ ra đòn!
...
Phương Diểu ngủ khá ngon, ngày hôm sau tỉnh táo sảng khoái đi làm.
Đến công ty, Phương Diểu đích thân thử nghiệm "Hiệp Khách Hành."
Vào trò chơi, anh bị một tổ chức bí ẩn bắt cóc, đeo thiết bị truy tìm ký ức, quá trình phía trước không cần thao tác gì.
Mãi đến khi tiến vào ký ức, trò chơi mới chính thức bắt đầu.
Màu trời tối đen như mực, mưa như trút nước, Phương Diểu mặc trang phục màu đen, đầu đội nón lá, đứng cùng mười mấy người khác.
Trước mặt bọn họ, một người đeo mặt nạ bằng đồng xanh đang khoanh tay đứng đó, người này ra lệnh cho bọn họ.
Có lẽ vì vừa mới tiến hồi ức ngược dòng cho nên mọi thứ đều rất mơ hồ, Phương Diểu hoàn toàn không nghe thấy người mặc đồ đen đeo mặt nạ quỷ bằng đồng xanh đang nói gì.
Sau đó, một nhóm sát thủ xuất phát theo người đeo chiếc mặt nạ quỷ bằng đồng xanh, Phương Diểu cũng chỉ đành đi theo.
Mưa quá lớn, tiếng mưa cọ rửa mặt đất gần như át hết những âm thanh khác, bọn họ hòa vào màn đêm, như thể đã tàng hình.
Chương 272 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]