Khương Thu Tự nghiến răng: "Không nhìn người đúng không, còn muốn đến hỏi thăm?"
Phương Diểu nghiêm túc nói: "Tôi đang quan tâm đến quyền lợi của công ty chúng ta!"
"Không cần anh quan tâm, đi." Khương Thu Tự hung hăng kéo Phương Diểu, lôi anh đi.
Bọn họ xuất hiện ở bảo tàng triển lãm trò chơi, rất khó để không bị phát hiện.
"Các bạn xem, đó có phải là Tổng giám đốc Khương và Phương Diểu không."
"Hình như là vậy, Tổng giám đốc Khương đang khoác tay Phương Diểu?"
"Chụp nhanh đi, chụp nhanh đi."
Nghe thấy tiếng thì thầm xung quanh ngày càng nhiều, Phương Diểu nghiêng đầu nhỏ giọng nói: "Hình như bị phát hiện rồi, không phải cô nói cần khiêm tốn hay sao?"
"Tôi nói là khiêm tốn, chứ không có nói là giữ bí mật." Khương Thu Tự liếc anh một cái, nói xong, còn khoác chặt hơn một chút.
Phương Diểu phàn nàn: "Dù sao thì cô cũng có lý."
"Đúng vậy." Khương Thu Tự ngẩng đầu, không hề ngại ngùng thể hiện mặt ngang ngược của bản thân.
Phương Diểu buồn cười, có lẽ đây là điều chỉ có thể thấy sau khi xác nhận mối quan hệ.
Hành động thân mật của hai người khiến những người xung quanh há hốc mồm, này là thật sự ở bên nhau rồi sao?
Rất nhanh, video và ảnh đã được đăng lên mạng.
Một thời gian ngắn sau đó, tiếng than khóc vang khắp nơi.
"Không!"
"Phương Diểu chó chết, cướp vợ của người khác, không đội trời chung!"
"Tôi đã nói rồi, tên này có ý đồ xấu với Tổng giám đốc Khương, ẩn núp ba năm, chỉ vì ngày hôm nay!"
"Tổng giám đốc Khương, cô phải sáng mắt lên, không thể để anh ta lừa gạt, anh ta muốn công ty của cô, thèm muốn cơ thể của cô, không phải là người tốt!"
"Không có fan cp nào sao?"
"Không có!"
Nói là không có nhưng thực ra fan cp cũng nhiều.
Phương Diểu đoán chắc chắn sẽ có người đăng lên, anh mở vòng đeo tay xem dư luận trên mạng.
Khương Thu Tự cũng châu đầu lại xem: "Bảo tôi sáng mắt lên đấy."
Phương Diểu mặt dày nói: "Mắt cô sáng lắm rồi, không thì sao tìm được người bạn trai xuất chúng như tôi!"
"Anh nói vậy..." Khương Thu Tự suy nghĩ một chút, lúc này hạ thấp anh thì chẳng khác nào hạ thấp ánh mắt của mình sao, hừ một tiếng: "Anh đúng là biết cách liên kết."
"Vì mọi người đều biết rồi..." Phương Diểu suy nghĩ.
"Anh lại muốn làm gì?" Khương Thu Tự hỏi.
Phương Diểu: "Phát chút quà thì không quá đáng chứ."
Khương Thu Tự: "Khiêm tốn thôi."
"Không được, tôi không chịu được." Phương Diểu nói xong liền gửi tin nhắn cho bộ phận vận hành của công ty.
Khương Thu Tự nhìn, không ngăn cản, mặc kệ anh.
Rất nhanh, bộ phận vận hành của "Tinh Thần" đã đăng thông báo, đại ý là để chúc mừng Phương Diểu và Khương Thu Tự kết giao thành công, công ty sẽ phát nhân vật năm sao tự chọn từ bể thẻ thường trú cho toàn bộ máy chủ!
Thấy tin tức này, người chơi đều cạn lời.
Năm mới anh không phát, "ngày Hòa bình" anh không phát, bản cập nhật lớn 2.0 anh cũng không phát, bây giờ anh phát nhân vật năm sao tự chọn, anh là chó à!
"Tôi thà không cần cái năm sao tự chọn này!" Một cư dân mạng kêu lên.
Nhưng rất nhanh, giọng nói như vậy đã bị ngăn chặn.
"Câm miệng, nếu cậu còn kêu nữa, biết đâu anh ta không cho thật, tên khốn Phương Diểu này hoàn toàn có thể làm ra chuyện như vậy!"
"Cậu không cần năm sao tự chọn này thì cũng không theo đuổi được Tổng giám đốc Khương, chi bằng cứ hưởng thụ đi!"
"Sao chỉ có ‘Tinh Thần’ phát phúc lợi, còn ‘Thành Phố Ngầm Điên Cuồng’ thì sao?!"
"Yêu đương thì phát năm sao, vậy nếu chia tay thì..."
"Công ty giải trí Tinh Không giải thể?"
Hai người ngồi ăn kem ở khu ẩm thực của phòng triển lãm, Phương Diểu đưa cho Khương Thu Tự xem bình luận của cư dân mạng: "Chia tay thì sẽ thế nào?"
Khương Thu Tự nhìn anh: "Sẽ sao?"
Phương Diểu lắc đầu: "Không có khả năng lắm, dù sao tôi cũng có sức hấp dẫn như vậy."
"Bây giờ sẽ đá anh luôn." Khương Thu Tự đá anh một cái.
Phương Diểu đã quen rồi, dù sao cũng chẳng có lực gì, anh lại dựa vào người cô, nhỏ giọng nói: "Tôi phát hiện ra cô là kiểu người thích tiếp xúc thân mật."
Khương Thu Tự vội vàng phủ nhận: "Tôi không có!"
Phương Diểu nghiêm túc nói: "Sao lại không, thích động tay động chân cũng là một biểu hiện. Hơn nữa cô không đối xử với người khác như vậy, càng chứng tỏ cô ưu ái tôi, mong đợi có nhiều tiếp xúc cơ thể với tôi hơn."
Khương Thu Tự rất muốn nhét cây kem trong tay vào miệng anh: "Anh câm miệng, đợi trở về tôi sẽ tiếp xúc thân mật với anh nhiều hơn."
Hai người thì thầm cãi nhau, đột nhiên Lộ Phi Phi nhắn tin đến.
Khương Thu Tự xem xong, Phương Diểu ở bên cạnh hỏi: "Ai vậy, nói gì thế?"
"Lộ Phi Phi đã biết rồi, nói là muốn hẹn hò bốn người." Khương Thu Tự vừa nói, vừa đột nhiên nghĩ đến, vậy thì chắc nhà cô cũng biết rồi, cô có nên về nhà giải thích chút không?
Cô tưởng tượng đến cảnh đưa Phương Diểu về nhà, với cái miệng này của anh thì hoặc là rất được lòng ba mẹ, hoặc là bị đánh đuổi ra ngoài.
Nghĩ đến đây, đột nhiên trong đầu Khương Thu Tự hiện ra hình ảnh, hơi buồn cười.
"Sao vậy?" Phương Diểu hỏi.
"Không sao." Khương Thu Tự lắc đầu.
Cô vốn tưởng Khương Đông Chính sẽ nhanh chóng nhắn tin cho cô, nói là ba mẹ bảo cô về nhà các kiểu, kết quả lại chẳng có động tĩnh gì.
Không tìm cô, vậy cứ coi như không biết đi, Khương Thu Tự quyết định làm đà điểu trước.
Hẹn hò thì cũng chỉ là đi dạo phố, ăn cơm, cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.
Ngày hôm sau, Phương Diểu vừa đến công ty, cả nhóm dự án đã chạy đến trêu chọc.
Phương Diểu kêu lên: "Không cần nhiệt tình như vậy chứ, sẽ không tăng lương cho các người đâu."
Chương 299 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]