Người chơi Đông Minh cũng không ngờ, đối phương phòng thủ kém như vậy, bọn họ thế mà dễ dàng xông đến trước trận địa của đối phương.
Khương Thu Tự: "Xông vào đám đông mở [Loạn vũ], lao về phía xe công thành của bọn họ, chỉ cần có thể tiêu diệt được công cụ công thành của bọn họ thì chết cũng không sao."
Cô vừa dứt lời, đã thúc ngựa lao vào trận địa của địch, đồng thời mở kỹ năng [Loạn vũ].
[Loạn vũ] vừa mở ra, mũi thương bạc như bông tuyết bay lả tả giữa đám đông, chớp mắt đã nhuộm đỏ.
Một mình cô mở ra thì không nói làm gì, tất cả những người chơi đâm vào đám đông đều mở ra thì đó chính là một thảm họa đối với người chơi Tây Ước, rất nhiều người chơi thậm chí còn không kịp uống thuốc máu, đã bị thanh máu về không mà về với nghĩa địa.
Nhìn thấy hướng xung phong của người chơi Đông Minh, một số người chơi Tây Ước cuối cùng cũng tỉnh táo lại: "Mục tiêu của bọn họ là công cụ công thành!"
Công cụ công thành thực sự không rẻ, như phần đầu của búa công thành, phải đến phó bản cấp 60 mới có thể rớt và tỷ lệ rớt rất thấp, cuộc chiến quốc gia lần này, cả hai bên đều không tạo được ra quá nhiều.
"Chặn lại, chặn lại."
Đáng tiếc chỉ dựa vào việc hét lên thì vô dụng, nếu ngay từ đầu chặn được kỵ binh xung phong, hoặc ít nhất gây ra một số trở ngại thì rất có thể kỵ binh sau khi đâm vào đám đông sẽ giống như sa vào vũng bùn, khó có thể tiến lên.
Nhưng nếu không chặn được thì đó chính là một cơn sóng lớn, cuốn trôi mọi thứ.
Khương Thu Tự dẫn theo kỵ binh xông đến bên công cụ công thành, một trận đâm chém dữ dội.
Thanh máu của công cụ công thành tuy dày nhưng không chịu nổi kiểu chém như vậy, trong phút chốc một chiếc đã sụp đổ, khiến người chơi Tây Ước đau lòng.
Trò chơi và chiến trường thực tế chắc chắn là khác nhau, trong thực tế, nếu bị kỵ binh xông vào như vậy thì sớm đã tan tác, nhưng trong trò chơi, căn bản không có ai chạy, những người đã ngỏm còn quay trở lại, chắc chắn sẽ là một cuộc chiến dai dẳng.
Phương Diểu không đi cùng Khương Thu Tự, phát hiện ra người chơi khá coi trọng bản thân, anh liền bắt đầu chỉ huy.
NPC trong thành căn bản không thể ngăn cản được thế công của người chơi, Phương Diểu phát hiện ra bọn họ đã tấn công vào thành rồi người chơi Tây Ước vẫn chưa chiếm được cổng thành phía tây, lập tức thay đổi chiến lược.
"Kỵ binh chỉ cần ném hiệp khách và sát thủ ra ngoài phủ thành chủ là được. Các anh đến cổng tây, nếu người chơi Tây Ước phá được cổng thành thì chỉ cần một lần xung phong là có thể đuổi hết bọn họ ra ngoài.”
“Chiến sĩ nhanh chóng chiếm giữ bốn bức tường thành trong thành, cung thủ đi theo chiến sĩ lên tường thành.”
“Lang trung và mưu sĩ đều vào thành giúp đỡ, chiếm được phủ thành chủ thì trong thành sẽ có điểm hồi sinh.”
“Thu dọn công cụ công thành, để dành sau này còn dùng, tiếp theo là cuộc chiến thủ thành."
Xa xa, người chơi Tây Ước nhìn thấy, trên tường thành, người chơi Đông Minh đã chiếm giữ ba bức tường thành, nóng lòng vô cùng.
Bên bọn họ cũng đã lên tường thành nhưng búa công thành đã bị phá hủy, còn bị kỵ binh Đông Minh kiềm chế, đến giờ vẫn chưa chiếm được cổng thành.
"Nhanh lên, lát nữa tường thành phía tây bị phản công, muốn công lại sẽ khó."
Đang kêu gào, người chơi xuống từ tường thành cuối cùng cũng đã dọn sạch quân phòng thủ ở cửa và mở được cổng thành, quân thập tự chinh chờ bên ngoài sắp sửa tràn vào.
Kết quả vừa vào trong, bọn họ đã thấy, trên đường phố, kỵ binh Đông Minh đang đánh về phía cổng tây.
"Phương Diểu nói đúng thật."
"Chậc, đoán mò thôi."
Người chơi Đông Minh vừa chê bai vừa phấn chấn xông vào chém giết người chơi Tây Ước trong cổng tây.
"Xông lên, xông lên, xông lên!"
Phương Diểu không đến phủ thành chủ, để Lục Thao và Lộ Phi Phi dẫn anh lên tường thành.
Dưới trướng Lục Thao còn có một bang hội [Lục Lộ Đồng Tâm], chỉ huy thuận tiện hơn nhiều so với hô hào trong kênh trận doanh, một nhóm người đang giết về phía tường thành phía tây.
Kênh trận doanh liên tục truyền đến tin vui.
"Thành chủ sắp đổ rồi!"
"Haha, quân thập tự chinh của Tây Ước vừa vào đã bị kỵ binh cán nát mặt, cười chết tôi mất."
Phương Diểu đứng trên tường thành nhìn ra bên ngoài, khắp nơi toàn người chơi đông nghịt, Lộ Phi Phi ở bên cạnh nói: "Như vậy cũng không thấy được chị Thu Tự ở đâu."
Phương Diểu nhìn cô ấy với vẻ mặt "cô là heo à": "Tìm người anh tư hiên ngang nhất là không sai vào đâu được."
Nghe anh nói vậy, Lộ Phi Phi làm mặt quỷ không phản bác, dù sao thì lời nói này cũng khá có lý.
Người chơi Tây Ước cũng xui xẻo, vừa dọn sạch NPC trên tường thành phía tây thì người chơi Đông Minh đã đánh đến, bị tấn công hai mặt, phía sau còn có quân sư, mưu sĩ, lang trung bám theo, đủ loại aoe và debuff ập đến, bọn họ rất nhanh đã không chống đỡ nổi.
Lúc này, thành chủ cũng bị người chơi Đông Minh giết chết.
Chương 352 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]