"Đó là do lớn rồi, hồi nhỏ gầy lắm, còn hay bị bệnh, tôi không nỡ bắt nạt nó."
Phương Diểu suy nghĩ một chút, anh thấy Khương Đông Chính chắc chắn không nghĩ như vậy, nghe xong lời này chắc sẽ khóc mất.
Không ngờ Khương Thu Tự lại nhếch miệng, bổ sung thêm một câu: "Bây giờ đánh nó chắc sẽ thú vị hơn trước nhiều."
Phương Diểu: "..."
Nếu nghe được lời này nữa, sợ là sẽ khóc toáng lên mất.
Phương Diểu không nhịn được: "Chuyện thời thơ ấu còn khoe khoang, ai muốn nghe chứ, chẳng có chuyện gì xấu hổ sao? Dám chia sẻ chuyện xấu hổ thời thơ ấu mới là anh hùng thực sự!"
"Không có đâu, hồi nhỏ tôi không khóc không nháo, không đái dầm không ốm đau, học cái gì cũng nhanh, sao, anh không phục à!" Khương Thu Tự đưa tay véo cằm anh: "Anh hùng, kể chuyện của anh đi... thôi, tôi cũng không hứng thú."
Nói là không hứng thú nhưng chỉ là Khương Thu Tự nghĩ đến gia đình của Phương Diểu, thời thơ ấu của anh chắc chắn không mấy tốt đẹp, không muốn anh phải hồi tưởng lại.
Nhưng Phương Diểu vẫn có một số chuyện có thể chia sẻ: "Tôi này, hồi nhỏ tôi thích ngủ sát tường, chăn phải đắp thật kín, hơn nữa chắc chắn phải tưởng tượng ra một số câu chuyện mới có thể ngủ được.”
“Hơn nữa tôi rất sợ bị bệnh, lúc bị bệnh ngủ, vừa nhắm mắt lại, sẽ có cảm giác rất kỳ lạ, giống như trần nhà đột nhiên kéo gần sát, rồi lại thu lại, sự thay đổi không gian như vậy cứ lặp đi lặp lại trong đầu, khiến tôi phải mở mắt ra từng lần một để bình ổn lại cảm giác này, căn bản không ngủ được."
"Có lẽ cũng là một loại thiên phú, tạo nên trí tưởng tượng phong phú của anh bây giờ." Khương Thu Tự đưa tay ôm lấy cổ anh: "Bây giờ ngủ còn có cảm giác đó không?"
Phương Diểu suy nghĩ một chút, lúc này trả lời "có" thì khả năng cao sẽ có lợi, anh nhanh chóng nói: "Có!"
"Nói bậy, vừa nãy anh do dự lâu như vậy." Khương Thu Tự vạch trần anh.
Phương Diểu không phục: "Tôi chỉ do dự nhiều nhất là 0,1 giây, vậy cũng lâu à."
Khương Thu Tự vừa chơi vừa xoa má Phương Diểu: "Nếu anh còn có lúc như vậy, có thể nói với tôi."
"Rồi sao nữa?" Phương Diểu nhìn cô đầy mong đợi, cho rằng sẽ có phúc lợi đặc biệt gì đó.
Ban đầu là có nhưng Khương Thu Tự nhìn thấy ánh mắt rung rinh đê tiện của anh thì lập tức thay đổi ý định, hừ một tiếng: "Tôi có thể đánh anh bất tỉnh, nhanh chóng và tiện lợi, cho anh trải nghiệm cảm giác đi vào giấc ngủ cực nhanh!"
Phương Diểu:"..."
Đã bắt đầu cảm thấy đau đầu rồi.
"Năm sau có dự định gì không?" Khương Thu Tự biết anh vừa mới lập kế hoạch, có chút tò mò.
Phương Diểu nói: "Có rất nhiều kế hoạch, nhưng cũng phải cân nhắc nhiều thứ, nhiều online game duy trì một năm một game là được, thực ra tần suất này cũng hơi cao, dù sao thì "Toàn Chiến" và "Tinh Thần" cộng với "Thành Phố Ngầm" đã vắt kiệt ví tiền của người chơi rồi, cho dù tiếp tục ra mắt thì thể loại cũng không được giống với một số game đã nêu trên, khả năng lớn là sẽ bắt đầu vào nửa cuối năm.”
“Nửa đầu năm thì có thể sẽ cho ra mắt một game giải trí, sau đó làm một game bom tấn cho một người chơi, tôi thấy sau này duy trì tần suất một năm ba tác phẩm là không tệ, tất nhiên kế hoạch không thể nhanh chóng thay đổi... Cô làm sao vậy?"
Khương Thu Tự nhếch miệng, vẻ rất không tình nguyện, cố gắng mặc cả: "Không thể một tháng ba tác phẩm sao?"
Phương Diểu:"Cái gì?"
Một tháng ba tác phẩm, một năm ba mươi sáu games, đây là muốn mạng anh mà, khoan đã... Chia nhỏ 128 hợp 1 ra thì có vẻ cũng được.
Khương Thu Tự chỉ nói đùa thôi, tất nhiên nếu tưởng tượng có thể biến thành hiện thực thì cũng không tệ, cô dựa vào lòng Phương Diểu rất thoải mái, không muốn đứng dậy.
Gần đây hai người có hơi dính nhau mà không tự biết!
Cuối tuần, có vẻ Lộ Phi Phi sợ bọn họ thất hứa, cô ấy đích thân đến đón bọn họ đi triển lãm xe.
"Xe này của cô đẹp đấy." Phương Diểu nhìn chiếc xe mới của Lộ Phi Phi, vẻ mặt ngưỡng mộ.
Lộ Phi Phi nói với Khương Thu Tự: "Chị Thu Tự thích không, đến lúc đó em tặng chị một chiếc, đây là mẫu mới nhất đấy!"
Khương Thu Tự còn chưa trả lời, Phương Diểu đã không phục nhảy ra: "Tại sao, cô ấy còn chưa nói gì mà, là tôi khen đấy!"
Lộ Phi Phi rất có lý lẽ: "Anh không phải ngày nào cũng đi chung xe với chị Thu Tự sao, tặng anh xe anh cũng không lái, không có giá trị quảng bá thương hiệu."
Phương Diểu:"..."
Thì ra là vậy, tính toán sai lầm quá!
Thôi kệ, dù sao cũng mua được, không chấp nhặt với cô ấy nữa, Phương Diểu chuyển chủ đề: "Cô đã chơi "Khủng Hoảng Tận Thế" chưa, chơi đến đâu rồi?"
Ánh mắt Lộ Phi Phi hướng ra ngoài cửa sổ: "Thao Thao nhà tôi sắp phá đảo rồi."
Phương Diểu:"Tôi hỏi cô."
Lộ Phi Phi:"Thao Thao nhà tôi đại diện cho tôi mà!"
Phương Diểu:"..."
Cái đứa này rải thức ăn cho chó bạo lực hơn anh nhiều, cưỡng chế nhét cho người khác ăn!
Đến nơi, hoạt động vẫn chưa bắt đầu, hơn nữa Lộ Phi Phi sẽ không tham dự với tư cách đại diện của Duyệt Mang, cô ấy hoàn toàn đến để tìm niềm vui.
Chương 385 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]