Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 393: CHƯƠNG 393: CHỈ CÓ ÁP PHÍCH

"Được xem là thành tích sao?" Phương Diểu thắc mắc.

Anh mải suy nghĩ, quên mất chính mình đang ở trên sân khấu.

Người dẫn chương trình: "Giám đốc Phương? Không có gì muốn nói sao?"

Phương Diểu hoàn hồn, những lời sáo rỗng cũng tuôn ra ngay: "À, mặc dù tôi đã biết sẽ đạt được một trăm triệu nhưng không ngờ lại là vào thời điểm này, rất phấn khích, điều này chứng tỏ tiềm năng của thị trường trò chơi trong tương lai, và cũng cho những người làm nghề chúng tôi có thêm động lực để phấn đấu!"

Lời anh nói không sai, các nhà sản xuất và khán giả đều rất chấn động.

"Thực sự có trò chơi có thể bán được một trăm triệu bộ sao!"

"Số lượng mua lại có lẽ rất ít, trung bình cứ 7, 80 người thì có một người mua, tôi thừa nhận, tôi thực sự đã mua."

"Thực sự không ngoa, hai năm trước, một nửa số người xung quanh tôi không chơi trò chơi, bây giờ đều bắt đầu chơi rồi."

Phương Diểu nói xong lời sáo rỗng thì nói với người dẫn chương trình: "Chúng ta mau vào phần tiếp theo đi, khán giả không thích nghe những thứ này đâu."

Người dẫn chương trình rất muốn phản bác, anh kiểm soát chương trình hay tôi kiểm soát chương trình, nhưng nghĩ lại, anh ta thấy vẫn nên chiều theo ý người này, mau vào phần tiếp theo đi, đề phòng Phương Diểu lại gây ra chuyện gì khác nữa.

Nghe thấy lời giới thiệu, người chơi cũng ngồi thẳng dậy.

Phương Diểu trở về chỗ ngồi, vừa đặt cúp xuống đã muốn nắm tay Khương Thu Tự, kết quả bị cô đập cho một cái.

"Ngồi yên." Khương Thu Tự trừng mắt nhìn anh.

Phương Diểu cạn lời, đã nói là trò chơi cuộc sống, là tuyệt nhất đời người mà, thay đổi thái độ nhanh quá, anh rất tức giận, quay đầu đi trò chuyện với Tưởng Tài Vanh.

"Anh chuẩn bị gì rồi?" Phương Diểu hỏi.

Tưởng Tài Vanh liếc anh ta một cái: "Đợi lát nữa xem đoạn giới thiệu đi."

Phương Diểu ngạc nhiên: "Còn có đoạn giới thiệu sao?"

Tưởng Tài Vanh ngẩn người: "Anh không có à?"

Phương Diểu: "Tôi chỉ có áp phích."

Tưởng Tài Vanh: "..."

Phương Diểu: "Đừng có coi thường, tuy tôi chỉ có áp phích nhưng tôi có ba tấm!"

Tưởng Tài Vanh ngẩn người, rất nhanh đã nhận ra, ý của Phương Diểu chắc chắn không phải là ba tấm áp phích của cùng một trò chơi, mà là ba trò chơi, thế này là đã lập kế hoạch cho cả năm sau rồi sao?

"Có lợi hại không?" Phương Diểu hỏi.

Tưởng Tài Vanh không muốn trả lời, đúng lúc đến lượt Thiên Mã Hành Không của bọn họ, do Nhan Diên lên giới thiệu dự án.

Tên trò chơi là "Kháng Chiến", rất nhanh, đoạn giới thiệu đã xuất hiện. Một nhóm người ngoài hành tinh đang giám sát con người làm việc khổ sai, đây là một đế chế liên bang trong vũ trụ, con người là chủng tộc thấp kém nhất bị nô dịch trong đó.

Sức lao động của con người thậm chí còn rẻ hơn cả rô bốt thông minh, rất nhiều nhiệm vụ khai thác, thám hiểm và thanh trừng có thể sử dụng rô bốt thông minh, đều sẽ cử con người đi thay. Rô bốt thông minh hỏng thì phải thay thế, sửa chữa, còn con người chết thì không cần phải đau lòng.

Đây là một trò chơi trực tuyến nhiều người chơi, người chơi sẽ vào vai những con người bị nô dịch, bọn họ phải tìm cách phản kháng.

Nhìn từ đoạn giới thiệu, thể loại trò chơi là MMO, kết hợp các cách chơi như phó bản, sinh tồn xây dựng, chiến tranh chủng tộc, tham vọng ngang bằng với "Chiến Tranh Toàn Diện: Đế Quốc", có thể coi là phiên bản tinh tế của "Toàn Chiến."

Đợi Nhan Diên giới thiệu xong, Tưởng Tài Vanh quay đầu hỏi: "Anh thấy thế nào?"

"Tiềm năng rất lớn, có thể làm được đến mức nào thì không dám nói, tôi tò mò nhất là, chiến tranh chủng tộc là đánh với NPC à?" Phương Diểu tưởng tượng một chút, có vẻ như từ quốc chiến pvp biến thành một quốc chiến pve phó bản, có chút kỳ lạ nhưng không thể nói là không thú vị.

"Đúng vậy." Tưởng Tài Vanh thừa nhận: "Nhưng mở ra theo thời gian giới hạn, hoặc là người chơi có thể phát động chiến tranh bất cứ lúc nào, hậu quả thành công hay thất bại, tôi vẫn chưa nghĩ ra."

Phương Diểu: "Anh muốn tôi đưa ra ý tưởng không?"

Tưởng Tài Vanh từ chối ngay: "Không cần!"

"Được rồi, vậy anh từ từ nghĩ." Phương Diểu không vẽ đường cho hươu chạy, dù sao thì chuyện như dự án cũng khá nghiêm túc.

"Đến lượt anh rồi." Tưởng Tài Vanh nhắc nhở Phương Diểu.

"Ồ ồ." Phương Diểu đứng dậy lên sân khấu.

Xem hết các đoạn giới thiệu, có không ít trò chơi khiến người ta hứng thú, nhưng được mong đợi nhất chắc chắn là của công ty giải trí Tinh Không, cuối cùng cũng đợi đến lượt Tinh Không, người chơi ngóng trông.

Kết quả là thấy trên màn hình lớn đồng thời xuất hiện ba tấm áp phích, không có đoạn giới thiệu, không có bản demo, chỉ có ba tấm áp phích!

Tấm đầu tiên là "Trò Chơi Của Các Vị Thần", hai vị thần ngồi đối diện nhau, dưới bầu trời trước mắt bọn họ, trên đường biên giới của hai quốc gia nhỏ bé như khung cảnh thu nhỏ, quân đội giao tranh với nhau. Kết hợp với tên trò chơi và áp phích, có thể đoán được đôi chút.

Đến tấm thứ hai là " Linh Hồn Thượng Cổ", chỉ có một chiến binh mặc áo giáp, đầu đội mũ giáp, ánh nắng sau lưng anh ta khiến nửa phần trên của áp phích rất sáng, còn nửa phần trước của áp phích trước mặt anh ta thì tối đen, thông tin tiết lộ ít đến mức đáng thương.

Chương 393 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!