Một nhóm người vội vàng tắt mic, ở đây thực sự không có anh chàng nào có giá trị con người lên đến sáu số 0 coi tiền như lá, bọn họ không chịu nổi sự lừa đảo của Phương Diểu.
Phương Diểu đột nhiên có chút tiếc nuối, một người một ID khiến anh rất khó có cơ hội giả heo ăn thịt hổ, nếu có thể ẩn ID, anh chắc chắn sẽ đi trêu gà chọc chó khắp các trò chơi mà bản thân làm ra.
Chọc ghẹo đối phương để người ta mắng mình, chửi mình, sau đó đột nhiên tiết lộ thân phận, á… thật tuyệt biết bao!
Trong khi đang tưởng tượng, Phương Diểu nhận ra trò chơi đã bắt đầu, anh vội vàng lao vào trò chơi, mấy ngày nay anh không chơi game nhiều, vừa lúc xem thử trình độ của mọi người trong xếp hạng hiện tại như thế nào.
Anh đang chơi thì Khương Thu Tự chạy tới: "Em nghĩ xong rồi!"
Phương Diểu: "Nghĩ xong rồi à? Em đợi anh chơi xong ván này đã."
"Được." Khương Thu Tự ngồi xuống bên cạnh anh xem anh chơi trò chơi. Chỉ vừa ngồi xuống liền suy nghĩ lại, bình thường Phương Diểu nghĩ đủ mọi cách để chọc ghẹo lúc cô chơi game, tại sao lúc này bản thân lại phối hợp với anh thế này, không được, chắc chắn phải trả thù lại!
Khương Thu Tự tiến lại gần, muốn chui vào lòng Phương Diểu.
Phương Diểu đang thao tác, thấy vậy vội vàng giơ tay lên cho cô chui vào, còn có chút ngạc nhiên, cô thế này muốn được ôm sao?
Khương Thu Tự dựa vào người Phương Diểu, lúc thì cử động, lúc thì ngẩng đầu lên thổi khí bên má anh, thỉnh thoảng "vô tình" che khuất tầm nhìn của anh.
Phương Diểu lúc này mới nhận ra cô đến để phá rối, thao tác của nah ngày càng gấp gáp, nghiến răng nói: "Em đợi anh chơi xong ván này đã!"
Khương Thu Tự đột nhiên cảm nhận được niềm vui khi phá rối: "Ôi, không vội, anh cứ từ từ chơi."
Phương Diểu vừa đối phó với sự phá rối của Khương Thu Tự, vừa cố gắng thao tác, đột nhiên anh nghĩ đến một số quảng cáo game trên trang web, bạn trai chuyên tâm chơi game cuốn bạn gái vô cùng quyến rũ vào trong chăn.
Anh chỉ suy nghĩ một chút rồi từ bỏ ý định thử, nếu thực sự làm như vậy thì người bị cuốn vào rất có thể là anh.
Hơn nữa, tại sao anh lại làm như vậy chứ, chơi game và lăn giường với Khương Khương, sự lựa chọn này quá dễ dàng đối với anh !
Anh nhanh chóng mở mic và nói: "Các anh em, tôi đột nhiên đau bụng, tiếp theo nhờ vào các anh rồi, hãy nương tay, đừng tố cáo tôi."
Phương Diểu nói xong, ném vòng tay xuống, định đè Khương Thu Tự xuống.
Khương Thu Tự nhìn thấy thế thì vội vàng nói: "Anh làm gì vậy, không được treo máy!"
Phương Diểu hung dữ: "Tôi treo máy chẳng phải đều là vì cô sao!"
Khương Thu Tự: "Vậy tôi không phá nữa."
Phương Diểu không quan tâm đến những điều này: "Không được, củi khô lửa bùng, tôi đã bùng cháy rồi."
Khương Thu Tự suy nghĩ một chút: "Tôi có cách."
Phương Diểu nghe xong, rất nhiều hình ảnh không phù hợp với trẻ em hiện lên trong đầu anh: "Cách gì, ý cô là vừa thao tác, vừa... á!"
Đợi anh hoàn hồn lại, anh đã bị đè lên ghế sofa, Khương Thu Tự ngồi trên lưng anh, đang cầm vòng tay của anh nghiêm túc thao tác.
Phương Diểu kêu lên: "Cô thế này là cày game thuê, cũng sẽ bị khóa tài khoản đấy!"
Thấy Phương Diểu đột nhiên chuồn mất, bốn người đồng đội có chút ngơ ngác, mặc dù đã có lợi thế lớn, nhưng Phương Diểu lại là chủ lực, anh đột nhiên treo máy đi vệ sinh, rất có thể sẽ bị lật ngược thế cờ.
Bọn họ tức lắm, còn nương tay không tố cáo anh, có thể không tố cáo được sao, nhưng tố cáo có tác dụng không, để công ty giải trí Tinh Không khóa tài khoản của Phương Diểu sao?
"Khóa anh ta, chắc chắn phải khóa, treo máy khóa một ngày!"
"Anh ta muốn bồi thường cho tôi một bộ skin thì tôi cũng có thể tha thứ cho anh ta."
Các đồng đội đang phàn nàn đột nhiên phát hiện nhân vật của Phương Diểu lại di chuyển, đau bụng mà khỏi nhanh thế sao? Hay là ngồi xổm trên bệ xí chơi vậy?
"Tôi đột nhiên cảm thấy trận đấu này có mùi!"
"Thực sự không được thì anh cũng đừng quá miễn cưỡng."
Khương Thu Tự không để ý đến lời nói của người chơi trong trận đấu, thao tác nhân vật của Phương Diểu hoạt động, rất nhanh đã kết thúc trận đấu này.
Nhưng vừa kết thúc trận đấu, giao diện trò chơi đã hiện ra thông báo ‘Cuộc Chiến Hồn Thiêng’ cấm thuê người chơi hộ, đưa ra cảnh cáo một lần cho người dùng, trừ 10 điểm uy tín.
Phương Diểu buồn bã: "Biết thế thì tôi tự chơi cho rồi."
Khương Thu Tự: "Ai không cho anh chơi, là anh tự không chơi."
Phương Diểu tức giận: "Còn không phải là do cô phá rối, dụ dỗ tôi sao!"
Khương Thu Tự giả vờ không nghe thấy: "Kể cho anh nghe về con boss tôi thiết kế."
Phương Diểu tức muốn chết, nhắc nhở cô: "Cô đứng dậy khỏi người tôi trước đã."
Khương Thu Tự lúc này mới nhớ ra, đứng dậy nói: "Ồ, ngồi khá thoải mái, quên mất."
Phương Diểu: "..."
Ngồi lại vào chỗ, Khương Thu Tự mở tài liệu của mình ra và nói: "Nhân vật tôi thiết kế là một long duệ, cô ấy vốn là con người nhưng lại bị người bỏ rơi, được rồng nhận nuôi. Thần linh biến mất, con rồng nuôi dưỡng cô ấy cũng không biết tung tích, cô ấy bị bóng tối xâm chiếm trong thời gian chờ đợi dài đằng đẵng..."
Chương 434 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]