Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 439: CHƯƠNG 439: ĐẶT BOSS Ở CỬA (2)

Hiểu được tình hình của các học viên, Phương Diểu nói với bọn họ: "Tôi sẽ gửi cho các bạn một bản thư ý định, các bạn tự điền vào."

"Thư ý định?" Học viên không hiểu.

Phương Diểu giải thích: "Đúng vậy, trước đây tôi cũng đã nói với các bạn, tôi không thể thu nạp tất cả các học viên vào Công ty giải trí Tinh Không, và không phải ai trong các bạn cũng cũng muốn đến.”

“Các bạn điền thư ý định, sau đó sẽ có các nhà sản xuất của các công ty khác được mời đến chia sẻ kinh nghiệm, tôi sẽ căn cứ vào nguyện vọng và biểu hiện của các bạn để giới thiệu, hãy về suy nghĩ kỹ nhé."

Phương Diểu nói đến một vấn đề rất thực tế, trại huấn luyện kéo dài nửa năm chỉ còn lại ba tháng nữa, bọn họ thực sự cần bắt đầu cân nhắc đến vấn đề này.

Vài ngày sau, "Cuộc Chiến Hồn Thiêng" bắt đầu tiến hành xúc tiến đầu tư, các câu lạc bộ cũng bắt đầu đàm phán.

Giờ đã khác xưa, sức ảnh hưởng của thi đấu thể thao điện tử đã được chứng minh, nghe nói "Cuộc Chiến Hồn Thiêng" sẽ tổ chức giải đấu, sau khi đánh giá mức độ phổ biến và tiềm năng của trò chơi, có rất nhiều người muốn tham gia.

Không chỉ bên phía Liên hiệp Thâm Lam, giống như Đa Lý đã nói, "Cuộc Chiến Hồn Thiêng" rất được ưa chuộng ở Dolagon, mọi người rất quan tâm đến giải đấu, các doanh nghiệp bên đó rất muốn thử sức.

May mắn thay, Lục Thao đã lo liệu mọi chuyện, Phương Diểu không cần phải bận tâm.

"Lão đại, bản demo đã ra rồi, anh có muốn trải nghiệm không?"

Phương Diểu không nói hai lời, muốn đích thân ra trận: "Đến đây!"

Thấy anh đeo thiết bị vào trò chơi, không nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, mọi người trong nhóm dự án mới bắt đầu thảo luận.

"Các cậu nghĩ lão đại có thể ra khỏi nghĩa địa không?"

"Khó nói lắm, có khi chưa bắt đầu thử nghiệm đã kết thúc rồi."

"Có muốn mở cược không, thua thì tối nay mời người thắng đi ăn lẩu!"

"Được."

Một nhóm người vui vẻ lấy lão đại Phương Diểu ra mở cược, kết quả thống kê, tất cả mọi người đều cược Phương Diểu không vượt qua được.

"Ôi..." Mọi người nhìn nhau, cược này chẳng phải là không cược sao.

"Đang chơi gì vậy?" Khương Thu Tự đến nhóm dự án hỏi.

"Tổng giám đốc Phương." Mọi người vội vàng giải thích: "Chúng tôi chỉ đang đoán xem lão địa có đánh bại được boss đầu tiên trong bản demo không."

"Thua thì mời ăn cơm?" Khương Thu Tự hỏi, rõ ràng là đã nghe thấy cuộc đối thoại bên ngoài trước đó.

"À, chỉ là nói đùa thôi..." Mọi người vội vàng giải thích, tìm cách chữa cháy.

Kết quả nghe Khương Thu Tự nói: "Không ai cược anh ấy có thể vượt qua đúng không, vậy tôi cược."

Mọi người ngẩn ra, có người to gan nói: "Tổng giám đốc Phương, không phải cô đang tìm cách phát phúc lợi cho chúng tôi đấy chứ?"

Khương Thu Tự cười: "Ai biết được."

Cô nở nụ cười, mọi người cũng thả lỏng, có người đã bắt đầu xoa tay, chờ tối đi ăn.

Phương Diểu hoàn toàn không biết chuyện bên ngoài vào game, CG bắt đầu phát.

Trong giấc mơ, mặt trời đột nhiên tắt ngấm, không bao giờ mọc nữa, bức tượng của năm vị vua loài người đều đổ sụp, hung thú xuất hiện.

Truyền thuyết dân gian kể rằng, đó là ma thần trở về, khiến cho thiên hạ đại loạn, khói lửa khắp nơi, yêu thú hoành hành, hoàng thành cũng rơi vào cảnh mưa gió.

Cảnh trong mơ bắt đầu thay đổi, đến chiến trường, khắp chiến trường đều là cây đuốc, ánh lửa phản chiếu xuống những xác chết đầy đất.

Đột nhiên, đất trời rung chuyển, có một hung thú nhảy vào chiến trường, thân dê mặt người, mắt mọc ở nách, răng hổ móng người, tiếng kêu như trẻ con.

Hung Thú tên là "Thao Thiết", truyền thuyết kể rằng đó là oán khí của ma thần sau khi chết, hung thú xuất hiện, chiến trường càng thêm hỗn loạn.

Ngay khi chủ nhân của góc nhìn trong mơ không biết phải làm sao thì Thao Thiết phát hiện ra mục tiêu là anh ta, hướng về phía anh ta, há to miệng...

Bỗng nhiên, tỉnh giấc, Phương Diểu từ trong nghĩa địa bò dậy.

Nghĩa địa không phải là một nơi tối đen như mực, trên giá nến của nghĩa địa có ngọn lửa xanh lục đang cháy, bên tai truyền đến tiếng nói: "Kẻ bất tử trở về, chào mừng quay trở lại."

Phương Diểu rất hiểu cốt truyện, biết người nói là một u linh mặc áo choàng đen, dù sao thì anh cũng không sợ.

Nghĩa địa có rất nhiều loại vũ khí để lựa chọn, tất nhiên đều là vũ khí đồ trắng cấp một, Phương Diểu tiện tay nhặt một thanh kiếm một tay và một cái khiên, rồi lao ra cửa nghĩa địa.

U linh ở phía sau hét lên: "Hãy lao về phía bóng tối, ánh sáng mặt trời có thể thắp sáng bình minh đang ở ngay đó, đây là sứ mệnh của những kẻ trở về."

Phương Diểu thầm nghĩ: "Có phải là sứ mệnh hay không, chẳng phải đều do tôi sắp xếp sao."

Lúc này, anh đã đến cổng lớn, nhìn thấy người giữ mộ đang đi lại ở cổng.

Người giữ mộ cầm một chiếc đèn, ngọn lửa trong đèn cũng có màu xanh lục, ngoài đèn, hắn ta còn cầm một chiếc liềm.

Khuôn mặt của người giữ mộ khô héo như đầu lâu, Phương Diểu vừa bước vào khu vực chiến đấu thì đã bị phát hiện.

Người giữ mộ đặt chiếc đèn trong tay lên bia mộ, hàngh động trông khá tao nhã, sau đó hắn ta quay người lại nói: "Chỉ những người còn sống mới có thể rời đi."

Chương 439 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!