Trên đường đi, Khương Thu Tự lướt tin tức trò chơi, nói với Phương Diểu: "Hai ngày nữa Omega sẽ tổ chức một triển lãm trò chơi à?"
"Cô muốn đi hả?" Phương Diểu hỏi.
Khương Thu Tự: "Rảnh thì đi xem thôi."
Phương Diểu chê bai: "Có trò chơi là có cô đúng không?"
Khương Thu Tự khẽ hừ: "Không được à, anh không muốn đi thì thôi!"
Phương Diểu: "Không được, có cô là có tôi!"
Nghe vậy, Khương Thu Tự lườm anh một cái rồi quay đầu đi, kết quả lại nghe Phương Diểu ghé vào tai cô nói: "Muốn cười thì cười đi, không cần phải cố kìm nén trước mặt tôi, biết là trong lòng cô rất ngọt."
Khương Thu Tự vô thức phản bác: "Anh mới ngọt!"
Phương Diểu thuận miệng đáp: "Tôi không ngọt, tôi đắng!"
"Anh phiền chết đi được." Khương Thu Tự đấm Phương Diểu hai cái, giật lấy kế hoạch vui chơi trong tay anh để xem: "Đến trước buổi lễ mới về thật hả, không cần chuẩn bị cho việc quảng bá trò chơi năm sau à?"
"Không cần, giống như năm ngoái, chỉ cần làm vài tấm áp phích là được." Phương Diểu nói: "Mặc dù năm sau vẫn là ba dự án, nhưng tôi chỉ phụ trách hai dự án."
Khương Thu Tự đoán được suy nghĩ của anh: "Cân nhắc đến việc lâu dài, công ty giải trí Tinh Không thực sự phải dần dần tách ra thành nhiều xưởng."
Phương Diểu gật đầu: "Đúng vậy, tách ra nhiều xưởng có thể hoàn thành sản xuất dự án một cách độc lập, cũng có thể mở ra nhiều con đường thăng tiến hơn cho những nhân viên có năng lực của công ty, để bọn họ có nhiều sân khấu thể hiện tài năng hơn.”
“Chỉ có một nhóm dự án của tôi, cô lại là bạn gái tôi, đối với một số người có tham vọng và năng lực thì đây là một con đường đã bị chặn. Có người muốn đi, không ai muốn đến, về lâu về dài sẽ không phải là chuyện tốt."
Khương Thu Tự suy nghĩ một chút, đề nghị: "Vậy cũng không cần anh làm hai cái, nhóm mới làm một, dù sao cũng có đủ tiền, anh có thể làm ba, mở thêm ba nhóm, làm thêm ba cái."
Phương Diểu cạn lời: "Tính toán này của cô là sợ không có trò chơi để chơi à?"
Khương Thu Tự phủ nhận: "Ai nói thế, tôi không có."
"Không có, tôi nghe thử xem." Phương Diểu nói rồi nghiêng tai áp vào người cô.
"Ai cho anh nghe, tránh ra." Khương Thu Tự dùng tay chặn lại.
Phương Diểu: "Cô chột dạ rồi."
"Tôi không có."
"Vậy thì cô bỏ tay ra."
"Tôi thấy anh tính toán mới ghê gớm ấy." Dứt lời Khương Thu Tự búng mạnh vào đầu Phương Diểu.
"Á!" Phương Diểu ôm đầu, khoa trương chỉ trích, "Bị méo thì cô chịu trách nhiệm đấy."
Cãi nhau ầm ĩ đến khách sạn, cất đồ xong hai người lại vội vàng ra ngoài, điểm đến đầu tiên là khu bảo tồn thiên nhiên hoang dã Brice.
Trước đây lúc sản xuất "Săn Thú Dị Tinh" hệ thống mạng vẫn chưa mở, phần lớn tài liệu tra cứu đều là của Đông Hoàng, những loài kỳ lạ ở Brice này vẫn chưa thấy bao giờ.
"Có cần ghi chép lại làm một phần "Săn Thú Dị Tinh 2 không nhỉ?"
Nghĩ đến đây, Phương Diểu vội vàng đưa tay vỗ đầu, sao lại vào góc nhìn công việc rồi, nếu thực sự muốn làm thì bây giờ cũng có thể tra cứu tài liệu bất cứ lúc nào, anh đến đây là để nghỉ dưỡng, đến nghỉ dưỡng với Khương Khương thân yêu của anh!
Thấy anh đột nhiên vỗ đầu mình, Khương Thu Tự vừa định hỏi "Sao thế" thì thấy Phương Diểu quay đầu ôm cô hôn một cái.
"Anh làm gì vậy?!" Khương Thu Tự đập anh một cái, hai người đã đến khu du lịch, xung quanh có rất nhiều người!
Phương Diểu: "Không làm gì cả, nhắc nhở bản thân là đến đây để chơi."
"Vừa nãy nghĩ đến công việc à?" Khương Thu Tự nhìn xung quanh, hơi phấn khích: "Phần tiếp theo của ‘Săn Thú Dị Tinh’ sao?"
Phương Diểu cười: "Hai ta đúng là tâm đầu ý hợp, trời sinh một cặp."
"Dự án năm sau hả?" Khương Thu Tự rất mong đợi.
Kết quả Phương Diểu phủ nhận: "Không phải, chỉ nghĩ thôi."
"Hừ." Khương Thu Tự hừ một tiếng, sự chú ý chuyển sang những loài động vật hoang dã trước mắt.
Thiên nhiên thật kỳ diệu, màu sắc cơ thể của nhiều loài động vật hoang dã đều có thể gọi là nghệ thuật, Phương Diểu dùng vòng tay ghi chép lại, thỉnh thoảng lại ôm Khương Thu Tự chụp một bức ảnh chung.
Hai người quá nổi bật, rất nhanh đã bị đăng lên mạng.
"Đây là đi chơi à?"
"Đi hưởng tuần trăng mật?"
"Không thể nào, tôi không chấp nhận!"
"Không thể nào là đi hưởng tuần trăng mật, tay của Tổng giám đốc Khương không có nhẫn."
"Năm nay làm xong dự án rồi, đi nghỉ dưỡng thư giãn thôi."
"Không cần chuẩn bị cho dự án năm sau à, lễ hội thường niên phải làm tuyên truyền chứ."
Mọi người nghĩ đến cách tuyên truyền của Phương Diểu năm ngoái, đột nhiên không nhịn được chửi: "Chết tiệt, năm nay mà vẫn chỉ có một tấm áp phích thì đánh chết anh ta!"
Khương Thu Tự cũng đã lâu rồi không được thoải mái như vậy, Phương Diểu thấy cô tâm trạng tốt, anh liền nói một cách bình tĩnh: "Thường xuyên ra ngoài đi dạo, thú vị hơn nhiều so với việc ở nhà chơi game, đúng không?"
Ban đầu anh nghĩ Khương Thu Tự sẽ vô thức trả lời "đúng thế", không ngờ cô lại không mắc bẫy: "Không, chơi game vẫn thú vị hơn."
Chương 490 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]