Phương Diểu đưa nội dung tin tức đẩy cho cô xem, tiêu đề viết "Tác phẩm thực tế ảo hoành tráng đầu tiên do nhà sản xuất Dolagon phát triển và sản xuất - 'Song Sinh'."
Khương Thu Tự vừa xem đã tỏ ra hứng thú: "Thể loại gì?"
"Kinh dị, giật gân." Phương Diểu đọc tin tức: "Còn về công ty thì chưa nghe nói đến bao giờ, dịch ra thì có nghĩa là 'Người Thách Đấu', thách đấu với ai, với anh sao, gan cũng to thật!"
Khương Thu Tự gõ vào đầu anh ta: "Diễn nhiều thế, em không nói chuyện với anh nữa, em đi làm việc đây."
Phương Diểu nhìn cô nghi ngờ: "Em chắc là đi làm việc chứ?"
"Làm việc." Khương Thu Tự trông khá tự tin.
Phương Diểu thấy cô định đi liền đưa tay kéo cánh tay cô lại, lôi cô lại trước mặt mình: "Hôn một cái rồi hãy đi."
Khương Thu Tự nhìn chiếc khăn quàng buồn cười trên cổ anh, có chút muốn cười, cô cúi người nhẹ nhàng hôn anh một cái: "Được chưa nào."
"Đi đi." Phương Diểu buông cô ra: "Không được lơ là, nếu anh phát hiện ra, em sẽ đẹp mặt đấy."
"Liên quan gì đến anh." Khương Thu Tự không để ý đến anh, đi lên lầu.
Phương Diểu không kiềm được mà lên mạng tìm kiếm trò chơi "Song Sinh", trò chơi do nhà sản xuất Dolagon phát hành liệu có sức cạnh tranh không.
Về thế giới quan và cách chơi, Phương Diểu không quá lo lắng, dù sao thì nhận thức của hai bên không chênh lệch nhiều, bên kia có thể tiếp nhận văn hóa và trò chơi của loài người thì trò chơi do bên kia sáng tạo ra cũng không nên quá xa rời thị hiếu của thị trường loài người.
Anh cố tình tìm đoạn giới thiệu và hình ảnh thực tế để xem qua, sau đó Phương Diểu đã có cái nhìn sơ bộ về trò chơi này.
Nhân vật chính của trò chơi đương nhiên là người Dolagon, trò chơi giới thiệu về một cô gái Dolagon, cô ấy mất cha mẹ trong một trận hỏa hoạn lớn ở nhà và được đưa đến trại trẻ mồ côi.
Ký ức của cô gái này vô cùng mơ hồ, cô ấy nhớ rằng bản thân còn một người em gái, cô ấy muốn rời khỏi trại trẻ mồ côi để tìm em gái, nhưng viện trưởng lại không cho cô ấy rời đi.
Biến cố gia đình, và trận hỏa hoạn đó dường như đã khiến cô ấy có được khả năng kỳ lạ, mỗi khi đêm đến, cô ấy đều có thể nhìn thấy mặt khác của thế giới.
"Ồ, thế giới lồng trong thế giới, lợi hại quá." Phương Diểu kinh ngạc trước thiết lập như vậy trong tác phẩm đầu tiên của nhà sản xuất Dolagon.
Trong thế giới khác, cô ấy có thể nhìn thấy rất nhiều ác ma lang thang trong trại trẻ mồ côi, những ác ma này gặm nhấm linh hồn của những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi, và cô ấy phát hiện ra rằng người em gái mà mình tìm kiếm đang ở trong thế giới khác, cô bé bị một con ác ma mạnh mẽ khống chế. Nhưng đến ban ngày, cô ấy lại không tìm thấy dấu vết của em gái mình.
Lúc đầu, nhân vật chính sợ muốn phát điên, nhưng tiếng cầu cứu của em gái đã nâng đỡ cô ấy vực dậy, cô ấy quyết định khám phá toàn bộ trại trẻ mồ côi và bí mật của thế giới khác.
"Cảm giác thiết kế không tệ, không phải là kiểu tâm thần phân liệt đây sao." Phương Diểu mua trò chơi, login trải nghiệm một phần thế giới khác rồi nhanh chóng thoát ra. Bầu không khí kinh dị tổng thể của trò chơi được xây dựng rất tốt, cộng với nhạc nền đặc sắc theo phong cách Dolagon, game thực sự khá rùng rợn.
Anh cảm thấy loại trò chơi kinh dị nghi ngờ là bệnh tâm thần này, tốt hơn hết là anh nên đến chỗ cô vợ mình để chơi, khi sợ hãi có thể trực tiếp ôm đùi.
"Xem khi nào cô ấy trực tuyến." Phương Diểu nhìn chằm chằm vào danh sách bạn bè, chờ đợi mãi, mãi vẫn không thấy người online: "Không thể nào, thực sự đang làm việc sao?"
Phương Diểu không tin, đột nhiên anh trừng mắt: "Chờ đã, không phải là ẩn một mình với mình đấy chứ. Không thể nào, Khương Khương không phải là người như vậy, quan trọng nhất là không cần thiết, mình lại không đánh thắng cô ấy."
Anh có nhận thức rõ ràng về sức chiến đấu của chính mình.
Không ngờ không đợi được Khương Thu Tự, anh lại phát hiện ra Tưởng Tài Vanh trực tuyến, vì vậy anh lập tức chạy đến xem người ta chơi.
Thấy yêu cầu xem của Phương Diểu, Tưởng Tài Vanh do dự một chút rồi đồng ý.
Rất nhanh, giọng nói của Phương Diểu vang lên bên tai anh ta: "Anh cũng đang thăm dò tình hình địch sao."
Tưởng Tài Vanh gật đầu: "Xem thử."
Phương Diểu nhìn vào môi trường trò chơi, Tưởng Tài Vanh cũng vừa mới bước vào thế giới khác, vì vậy anh hỏi rất chi là vô duyên: "Có phải anh tự chơi thấy sợ nên mới đồng ý yêu cầu của tôi không?"
Tưởng Tài Vanh: "Bây giờ anh cũng có thể rời đi."
"Á!" Phương Diểu đột nhiên hét lên một tiếng.
Tưởng Tài Vanh giật mình, tưởng Phương Diểu nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ, anh ta vội vàng nhìn quanh, kết quả nghe Phương Diểu đắc ý nói: "Còn nói không sợ, tôi biết ngay mà..."
Phương Diểu chưa nói xong thì đã bị đá ra ngoài, xin lại, bên phía Tưởng Tài Vanh nhất quyết không đồng ý.
Chương 520 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]