Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 533: CHƯƠNG 533: AI SỢ AI

Ba mươi phút dùng thử nếu thu thập từ đầu thì hầu như không trải nghiệm được nội dung gì, vì vậy phiên bản dùng thử đã giải quyết nhu cầu vật tư thông thường của người chơi, họ có thể trực tiếp tiến vào biển sâu tìm di tích.

Ngay cả khi bật đèn, tầm nhìn vẫn rất thấp, đột nhiên có tiếng hét từ hiện trường, Phương Diểu nghe tiếng tìm đến, phát hiện trong hình ảnh của một người chơi, trước đèn chiếu sáng của tàu ngầm, một phần thân thể của một sinh vật biển khổng lồ lọt vào tầm mắt.

Đúng vậy, chỉ có một phần, sau đó tàu ngầm phát ra báo động màu đỏ: “Gặp phải sinh vật biển chưa xác định, đang tìm kiếm loại sinh vật.”

Người chơi đang dùng thử có vẻ hơi hoảng, điều khiển tàu ngầm muốn tránh xa nhưng lại quay vòng tại chỗ, giây tiếp theo, một con mắt to hơn cả tàu ngầm xuất hiện trước cửa sổ.

Những người xem màn hình hiển thị tại hiện trường đều sợ đến nín thở huống chi là người chơi trong trò chơi, vì bị hoảng sợ vượt quá giá trị an toàn, trực tiếp bị trợ lý sức khỏe đá ra ngoài.

Những người Dolagon quen sống với biển cả nhìn thấy đồng bào tháo thiết bị ra với vẻ mặt tức giận, lập tức phát ra tiếng la ó, cho rằng anh ta làm mất mặt người chơi Dolagon, hoàn toàn không nhận ra trạng thái của mình lúc nãy cũng không khác gì người chơi trước mắt.

Trong khi đó, trên một màn hình khác, một người chơi phát hiện ra một di tích dưới đáy biển, di tích này sở hữu một sức mạnh bí ẩn, nước biển không nhấn chìm di tích mà tạo thành một chiếc bong bóng bao bọc toàn bộ di tích.

Người chơi đi qua bong bóng, thậm chí còn có thể nhìn thấy một số loài động vật vốn phải sống trên cạn, rất kỳ diệu.

Nhìn những người chơi xung quanh kinh ngạc, Phương Diểu thầm đắc ý, chỉ có một mình đắc ý thì không thú vị nên anh quay sang chia sẻ với Khương Thu Tự: “Đây chỉ là một di tích bình thường nhất, dù sao thì chỉ có ba mươi phút dùng thử, nếu đặt một di tích siêu lớn, có thể ngay cả ngoại vi cũng không trải nghiệm hết, không có ý nghĩa.”

Khương Thu Tự lại nhớ đến chuyện Phương Diểu không cho cô trải nghiệm trò chơi trước trên tàu vũ trụ, đã không cho cô chơi còn cố tình khoe khoang trước mặt cô, thật khó chịu.

Phương Diểu vẫn đang khoe khoang: “Thật không ngờ, thiết kế bình thường nhất lại có thể thu được nhiều sự ngạc nhiên và ngưỡng mộ đến vậy... á!”

Phương Diểu ôm eo: “Em véo anh làm gì?”

Khương Thu Tự: “Quá ồn.”

Phương Diểu không phục, đây là triển lãm trò chơi, toàn bộ hội trường đều vô cùng ồn ào, bàn tán xôn xao, anh nói chuyện còn phải ghé bên tai Khương Thu Tự thì cô mới nghe rõ, ồn ào liên quan gì đến anh.

“Lấy cớ, hoàn toàn là lấy cớ!” Phương Diểu bất bình.

Khương Thu Tự ngẩng đầu lên: “Thế thì sao!”

Phương Diểu nhìn trái nhìn phải, thấy mọi người đều đang nhìn vào màn hình hiển thị, bèn to gan tét mông Khương Thu Tự một cái.

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Khương Thu Tự, Phương Diểu cũng ngẩng cổ, em làm gì được anh, ai nói mông hổ không sờ được chứ.

Trước mặt mọi người nên Khương Thu Tự không tiện ra tay, cô chỉ nhỏ giọng nói: “Anh chờ đấy.”

“Ai sợ ai.” Phương Diểu khinh thường hừ một tiếng, trước mắt có lợi thì cứ chiếm, cùng lắm về sau ôm đùi nhận thua, có gì to tát đâu.

Thực ra dù là một di tích nhỏ nhưng khâu giải đố cũng không thể giải quyết chỉ trong ba mươi phút được, có điều Phương Diểu muốn để mọi người trải nghiệm quá trình thám hiểm hoàn chỉnh nên đã cắt giảm một số màn giải đố trong phiên bản dùng thử.

Thấy thời gian dùng thử sắp kết thúc, người chơi này đã thành công lấy được bảo vật trong di tích.

Chỉ là anh ta không ngờ rằng, vừa lấy được bảo vật, bong bóng bên ngoài đã trở nên không ổn định, di tích bắt đầu sụp đổ, anh ta phải chạy về tàu ngầm trong thời gian quy định, nếu không bong bóng vỡ, anh ta sẽ bị áp lực của biển sâu nghiền nát thành cám trong nháy mắt.Rất nhiều cảnh tượng sụp đổ, màn chạy trốn cực hạn, đối với người chơi lần đầu tiếp xúc thì quá khó, đừng nói đến việc chạy về tàu ngầm trong thời gian quy định, chạy được vài bước đã bị đá rơi đập chết.

Thời gian còn đủ để anh ta thử lại một lần nữa, chỉ là vẫn thất bại, cái giá của việc cẩn thận là tận mắt nhìn bong bóng bao bọc di tích vỡ tan, nước biển đen kịt vô tận tràn về phía anh ta.

Phương Diểu thấy cảnh nước biển nuốt chửng cuối cùng, nhiều người chơi Dolagon đều hơi ngả người về phía sau, không ít người vô thức nhìn ra bên ngoài phòng triển lãm, dường như rất sợ lớp bảo vệ của thành phố “Alan” sẽ vỡ tan như trong trò chơi.

“Em có sợ không?” Phương Diểu nhìn Khương Thu Tự.

Khương Thu Tự: “Cũng được.”

“Thật không vậy.” Phương Diểu cố gắng tìm manh mối trên mặt cô nhưng nhanh chóng từ bỏ, không nhìn ra chút sơ hở nào.

“Có phải em bẩm sinh đã thiếu cảm giác sợ hãi không, đây là bệnh, phải chữa.” Phương Diểu thực sự không nhịn được than thở.

Khương Thu Tự: “Bệnh gì, em đã nói là em có sợ rồi.”

Phương Diểu tiếp tục than thở: “Sợ không có trò chơi để chơi thì có thể coi là có cảm giác sợ hãi không.”

Chương 533 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!