“Sếp, hôm nay họp dự án à?” Tiểu Trần bám vào cửa, thò đầu vào hỏi.
“Họp.” Phương Diểu gật đầu: “Cậu thông báo đi, ăn trưa xong trực tiếp đến phòng họp.”
“Vâng.” Tiểu Trần nghe xong, lập tức đi ra ngoài hô hào.
Một buổi sáng trôi qua, Phương Diểu cũng sắp xếp xong kế hoạch, ăn cơm với Khương Thu Tự xong anh đến phòng họp, anh là người tới muộn nhất, mọi người đều đã chờ sẵn.
Phương Diểu: “Kiểm tra bài tập trước.”
Mọi người cười, gửi tinh linh mà mình thiết kế cho Phương Diểu xem, hầu hết những người có mặt ở đây đều là người cũ, học viên trong trại huấn luyện trước đây không thể so sánh được, mỗi phương án đều có đặc điểm riêng, hầu như không cần sửa đổi nhiều.
“Tốt.” Phương Diểu không nói gì, mở kế hoạch “Ngôi Sao Tinh Linh”, trình chiếu lên màn hình lớn: “Nói về dự án này, tiếp theo tôi muốn tạo ra một lục địa kỳ ảo tương đối chân thực.
Dù sao thì đây cũng là trò chơi, trong trò chơi con người không cần phải đi vệ sinh, càng không cần phải chịu sự tra tấn của chế độ 996, 007 nhưng có thể tạo ra một môi trường xã hội tương đối chân thực.
Cách chơi cốt lõi là bắt, nuôi, huấn luyện và chiến đấu với tinh linh, xoay quanh cách chơi cốt lõi, xây dựng thành phố thực, có thể kinh doanh khách sạn, cửa hàng quần áo, nhà hàng vân vân.Ví dụ như cửa hàng quần áo, một phần do chúng ta thiết kế, một phần có thể do người chơi tự thiết kế và bày bán, tất nhiên trong đó phải bao gồm một số cơ chế chơi, không phải thiết kế nào cũng có thể bày bán được.”
Tiểu Trần nghe xong lập tức nảy ra ý tưởng: “Ví dụ như bắt được một số tinh linh nào đó có thể lấy được kiểu dáng quần áo, hoặc thông qua chiến đấu với tinh linh mới có thể có được nguyên liệu để làm quần áo?”
Phương Diểu gật đầu: “Đúng vậy, tất cả đều xoay quanh cốt lõi là tinh linh, kết hợp nội dung mô phỏng kinh doanh, thay đồ, xây dựng vân vân, nói cách khác, phải tạo ra một trò chơi mô phỏng cuộc sống kỳ ảo, tôi hy vọng sẽ có hệ thống đổi tiền giữa thực tế và trò chơi.”
Nghe đến đây, mọi người đều không khỏi kinh ngạc, điều này không giống với việc bán trang bị, chơi hơi lớn rồi.
“Các cậu không nghe nhầm đâu. Tôi không muốn kiểu hệ thống tiền tệ rác rưởi hôm nay là 1:1, ngày mai là 1000:1, tôi hy vọng có thể đạt được hệ thống kinh tế gần với thực tế, hoàn thiện và ổn định, dù tôi biết điều này rất khó nhưng các cậu không thấy rất có tính thách thức sao.”
Phương Diểu khuyến khích mọi người, thậm chí giọng điệu còn có phần dụ dỗ.
Đội ngũ luôn theo sát Phương Diểu, những năm gần đây liên tục thử thách và đột phá, tạo ra từng trò chơi khiến người chơi và cả ngành công nghiệp game phải kinh ngạc, khi nghe đến thử thách làm gì có ai sợ.
Nhiều người thậm chí còn tưởng tượng, nếu thật sự tạo ra một thế giới kỳ ảo như vậy liệu có thể coi như họ đã tạo ra một quốc gia ảo trong Liên hiệp Thâm Lam hay không.
Càng nghĩ càng phấn khích, một nhóm người trong phòng họp trực tiếp bỏ qua Phương Diểu, bắt đầu thảo luận.
“Sau này để Liên hiệp Thâm Lam cử người đến Ngôi Sao Tinh Linh xây dựng đại sứ quán.”
“Đúng vậy, Ngôi Sao Tinh Linh và Liên hiệp Thâm Lam không lệ thuộc vào nhau, người chơi có thể chuyển hộ khẩu, trở thành công dân của Ngôi Sao Tinh Linh.”
“Các anh đúng là dám nghĩ, giữa các chiều không gian có bức tường ngăn cách đấy.”
“Cũng chưa chắc, nếu lượng thông tin trong thế giới ảo giống với thế giới thực biết đâu lại có thể biến thành thế giới thực.”
“Đừng đùa, dù không gian ảo được cho là đạt đến 95% trải nghiệm thực tế nhưng 5% đó chính là hố sâu, anh thử tưởng tượng xem, tạo ra một người ảo rất dễ, tinh tế đến từng khối cơ, từng cây xương cũng rất dễ, tiến thêm một bước, dù thêm mạch máu và dây thần kinh thì vấn đề cũng không lớn, nhưng nếu anh muốn bao gồm mọi tế bào thì khối lượng lớn đến mức nào.
Lùi lại một bước, nếu thật sự có thể tạo ra một thế giới ảo có lượng thông tin tương đương với thế giới thực thì không gian phải lớn đến mức nào mới có thể lưu trữ, cần bao nhiêu năng lượng để vận hành đây, đừng nghĩ nữa.”
Phương Diểu: “Khụ khụ.”
“Đừng ồn.”
Phương Diểu: “Hả?”
Lúc này mọi người mới nhớ ra đây không phải là ở căng tin mà là đang họp, cả đám lập tức lặng ngắt.
“Có thể thấy mọi người đều rất phấn khích, phấn khích là tốt, phấn khích thì có động lực, chúng ta cứ coi đây là một mục tiêu để làm tốt nhất là được.” Phương Diểu nói xong, bắt đầu tiếp tục trình bày nội dung kế hoạch: “Khung chính là những gì đã nói ở trên, tiếp theo chúng ta sẽ nói về cách chơi cụ thể.”
Sau đó từ cách bắt tinh linh, thuộc tính, kỹ năng, chủng tộc của tinh linh vân vân, nói đến cuộc thi huấn luyện viên.
Thời gian họp chưa bao giờ trôi qua nhanh như vậy, mọi người tràn đầy nhiệt huyết như thể chưa giải phóng được một phần trăm thì đã đến giờ tan làm.
Có người chủ động đề xuất: “Sếp, hay là tăng ca thảo luận thêm nửa tiếng đi?”
Chương 550 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]