Tưởng Tài Vanh: “Bên tôi cần tuyển người, bên anh có mầm non nào thì giới thiệu cho tôi vài người đi.”
“Lại tuyển người nữa, bên anh có bao nhiêu người rồi, xem ra tham vọng của anh cũng không nhỏ đâu nhỉ.” Phương Diểu vừa nói vừa đồng ý một cách sảng khoái: “Không sao, không cần tôi giới thiệu đâu, anh cứ cho người đến chọn đi, có khá nhiều người muốn đến Thiên Mã đấy.”
Phương Diểu có thể mặt dày trong những chuyện khác nhưng trong việc tổ chức trại huấn luyện, anh có thể nói mình muốn đóng góp một chút sức lực cho sự phát triển của ngành game này mà không hề cảm thấy xấu hổ.
Có kinh nghiệm năm ngoái, năm nay trại huấn luyện của công ty giải trí Tinh Không đã tuyển đủ 200 học viên, phần lớn đều là những người dự định giới thiệu ra ngoài.
Tất nhiên nói là không có chút tự đắc nào thì cũng không phải, thỉnh thoảng anh cũng sẽ tưởng tượng đến một ngày nào đó đào tạo ra hàng loạt nhân tài rồi thầm tự hào.
Tưởng Tài Vanh cũng không khách sáo: “Được, đợi tôi cử người đến.”
“Anh chú ý đến chế độ đãi ngộ nhé, những người tôi đào tạo ra được săn đón lắm đấy.” Phương Diểu nhắc nhở, anh không hề nói khoác, trại huấn luyện đã theo dõi tình hình của hơn mười học viên ra ngoài năm ngoái, biểu hiện đều rất tốt.
Trong ngành nghề này, chỉ cần hỏi thăm một chút là biết, vì vậy năm nay thật sự có rất nhiều công ty lớn nhỏ muốn giành người về.
“Xì.” Tưởng Tài Vanh khẽ hừ một tiếng, không phải là anh ta coi thường những học viên này, mà chỉ đơn giản là không hài lòng với việc Phương Diểu coi thường chế độ đãi ngộ của Thiên Mã Hành Không, anh ta có phải là người sẽ bóc lột, cắt xén tiền lương của nhân viên không, dù tiền thưởng của Thiên Mã Hành Không không bằng công ty giải trí Tinh Không nhưng lương cơ bản và các chế độ đãi ngộ khác thì không hề kém!
Phương Diểu cũng nghe ra: “Vâng, vâng, vâng, anh hào phóng nhất.”
“Năm nay triển lãm trò chơi có mời anh không?” Tưởng Tài Vanh lại hỏi.
Sau vài năm phát triển, các cuộc triển lãm trò chơi đã trở thành truyền thống, chẳng hạn như triển lãm trò chơi độc lập của nền tảng IW, tới nay đã tổ chức được ba kỳ.
Nhưng khi nhắc đến chuyện này Phương Diểu lại hơi ấm ức: “Nhiều triển lãm không mời tôi nữa!”
Tưởng Tài Vanh cười khẩy: “Anh không biết tự lượng sức mình à.”
Phương Diểu: “Biết chứ, sợ tôi cướp mất hào quang của họ thôi mà, trước đây không sợ là vì có thể dựa vào tôi để tăng lượng truy cập, giờ tôi tự có lượng truy cập rồi thì không mời tôi nữa, thật quá đáng!”
Thấy Phương Diểu thật sự tự biết mình, Tưởng Tài Vanh cũng lười bình luận.
Khi hai người họ trò chuyện, cư dân mạng cũng đang nói về triển lãm trò chơi, có người còn đoán năm nay Phương Diểu sẽ có động thái gì đây.
“Năm nay Phương Diểu còn phát hành trò chơi độc lập không?”
“Có thể là có, không phải chuyện mỗi năm anh ta làm thêm một số việc riêng cũng giống như triển lãm trò chơi, đều đã thành truyền thống rồi sao.”
“Không phải năm nay anh ta phát hành ‘Khương Rio Siêu Mạnh’ rồi sao, đầu năm còn khá hot, nhiều người tự chế bản đồ rồi tải lên, các streamer cũng lấy ra để làm trò.”
“Hy vọng sẽ có thêm, không biết anh ta có đến triển lãm trò chơi độc lập không.”
“Không đâu, danh sách khách mời và giám khảo không phải đã công bố rồi sao.”
Dù miệng thì phàn nàn nhưng nếu thật sự được mời thì Phương Diểu cũng không đi, nửa năm sau anh quá bận, thậm chí còn không có thời gian để chơi nữa kìa.
Nói chuyện với Tưởng Tài Vanh xong anh mới phát hiện Khương Thu Tự đã đến, giờ đang ở bên ngoài trêu chim, anh nhảy dựng lên, thốt ra: “Muốn mách lẻo à? Không có cửa đâu!”
Khương Thu Tự: “???”
Nhận ra mình lỡ lời, Phương Diểu vội vàng phủ nhận: “Không có gì.”
Mọi người trong nhóm dự án lại đổ mồ hôi hột, sếp ơi, anh bị làm sao thế.
Thật kỳ lạ, con vẹt có vẻ thật sự có chút thông minh, khi đối mặt với Khương Thu Tự, nó không nói một lời chửi bới nào, mở miệng ra là: “Yêu em.”
“Anh dạy nó à?” Khương Thu Tự quay đầu lại hỏi.
Chỉ thấy Phương Diểu chặn ngay trước mặt nó: “Có tao yêu là đủ rồi, mày biến đi.”
Nghe Phương Diểu nói, mọi người trong nhóm dự án phát ra tiếng thì thầm nho nhỏ “Ồ ~.”
Khương Thu Tự lặng lẽ đấm vào eo Phương Diểu, kéo anh vào văn phòng, không đợi Phương Diểu mở miệng, cô đã nói: “Bố em vừa nhắn tin, bảo em mai đến đó một chuyến.”
Hóa ra không phải hỏi chim ngốc về thuộc tính trong trò chơi, Phương Diểu thả lỏng, sau khi lấy lại tinh thần anh vội hỏi: “Sao thế, nhà có chuyện gì à?”
“Không phải, em đi khám sức khỏe.” Khương Thu Tự giải thích.
“Khám sức khỏe?” Phương Diểu sửng sốt, vòng tay sức khỏe có thể kiểm tra được hầu hết các bệnh đã biết, không cần phải đi khám sức khỏe đặc biệt mới đúng chứ: “Em làm sao à? Có chỗ nào không khỏe hả? Để anh đi cùng nhé?”
Thấy anh có vẻ căng thẳng, Khương Thu Tự cười đáp: “Không sao đâu, từ nhỏ đến lớn cứ cách một thời gian là bố lại bắt em đi khám, chỉ là theo thông lệ thôi.”
Phương Diểu nghe thế mới yên tâm: “À, nhưng anh vẫn đi cùng em nhé.”
“Anh không bận gì à?” Khương Thu Tự nhìn ra bên ngoài, vì “Ngôi Sao Tinh Linh” mà nhóm dự án đang bận rộn chân không chạm đất.
Phương Diểu rất tức giận: “Em nói gì thế, bận mấy cũng không quan trọng bằng em.”
“Ừm ~” Khương Thu Tự mỉm cười ngọt ngào: “Được rồi, đồng ý.”
Phương Diểu vẫn hơi lo lắng: “Em thật sự không sao đấy chứ?”
“Không sao.”
“Thật sự không sao chứ?”
“Nói nữa là đánh anh đấy.”
Chương 553 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]