Tiểu Trần: "Lão đại nói anh ấy đi khảo sát rồi."
"Khảo sát?" Khương Thu Tự sửng sốt: "Đi khảo sát ở đâu?"
Tiểu Trần: "Ngân hàng."
Khương Thu Tự càng khó hiểu: "Khảo sát cái gì?"
"Không biết." Tiểu Trần lắc đầu, mặc dù cậu ta hơi đoán được nhưng không thể nói lung tung.
Bên này vừa nói chuyện xong, Khương Thu Tự đột nhiên nhận được yêu cầu liên lạc, là giám đốc Ngân hàng Phát triển Đông Hoàng Chung Khải Nam.
Chẳng lẽ liên quan đến chuyện Phương Diểu đến ngân hàng? Khương Thu Tự tò mò đồng ý yêu cầu liên lạc, Chung Khải Nam trong hình ảnh trông có vẻ bối rối nhưng vẫn lịch sự nói: "Giám đốc Khương, có một chuyện phải thông báo với cô..."
Phương Diểu tỉnh lại ở bệnh viện, mặc dù đã qua hàng trăm năm, thiết kế của bệnh viện vẫn chủ yếu là tông màu trắng.
Anh vừa nhìn chằm chằm vào trần nhà vừa nhớ lại chuyện gì đã xảy ra, may mắn là trí nhớ hồi phục rất nhanh, anh lập tức từ trên giường ngồi bật dậy, anh rất tức giận, có một tên khốn tấn công lén anh, chích điện vào thắt lưng anh từ phía sau!
Lúc này, Chung Khải Nam đi từ bên ngoài vào, quan tâm hỏi han: "Giám đốc Phương, anh tỉnh rồi à, cảm thấy thế nào?"
Phương Diểu: "Tại sao nó lại chích điện tôi?"
Chung Khải Nam rất muốn nói "bản thân anh không biết à", nhưng, anh ta vẫn kiên nhẫn giải thích khi đối mặt với khách hàng lớn: "Hệ thống an ninh của ngân hàng này khá nhạy cảm, ‘cướp’ là từ khóa kích hoạt."
Phương Diểu kêu lên: "Ai thiết kế vậy, thật vô lý, tại sao lại không được nói chuyện về cướp bóc trong ngân hàng, chỉ nói chuyện thôi mà."
Chung Khải Nam: "..."
Nếu không phải vì anh là khách hàng lớn, tôi đã để anh đi nói chuyện với cảnh sát rồi.
Chung Khải Nam đang cạn ngôn lắm, Phương Diểu lại khá độ lượng: "Tôi không sao, nhưng để bù đắp, một lát nữa anh dẫn tôi đi tham quan ngân hàng của các anh nhé, tôi nghiên cứu xem làm thế nào để cướp..."
Mặc dù đã xác định là không còn rô bốt bảo vệ nào ở gần đây nhưng Phương Diểu vẫn đổi giọng: "Tôi chỉ muốn xem thử, tiền của công ty chúng tôi gửi ở ngân hàng của các anh có thực sự an toàn tuyệt đối không."
Chung Khải Nam: "..."
Anh đang lừa quỷ đấy à.
"Được thôi, tôi cũng không giấu anh nữa, là để lấy tư liệu cho trò chơi tiếp theo của tôi." Phương Diểu giải thích, với vẻ mặt "bây giờ anh có thể giới thiệu qua cho tôi rồi chứ."
Chung Khải Nam sửng sốt, lấy tư liệu? Cướp ngân hàng? Cái đệch, vậy thì tôi càng không thể nói với anh được, nếu mọi người bắt chước đến cướp thì sao?
Tỷ lệ tội phạm trong thời đại này thấp là vì chi phí phạm tội quá cao, tỷ lệ trốn thoát rất thấp, nhưng không có nghĩa là không có kẻ xấu.
"Chuyện này... Giám đốc Phương à, có lẽ không tiện lắm." Chung Khải Nam cố gắng giải thích.
"Không tiện?" Phương Diểu không tin, phim ảnh không diễn như thế đâu, chẳng phải giám đốc hay quản lý sẽ luôn nói rõ các biện pháp an ninh với khách hàng để chứng tỏ sự an toàn của ngân hàng sao, lão Chung à lão Chung, có phải là anh thấy tôi chưa xem phin nên lừa tôi không!
Bên này chưa trò chuyện xong, Khương Thu Tự đã từ công ty đến, mặc dù Chung Khải Nam đã nói với cô qua liên lạc rằng Phương Diểu sẽ không sao, nhưng khi nhìn thấy Phương Diểu ngồi trên giường với tinh thần bình thường thì cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Khương Thu Tự trợn mắt trừng Phương Diểu, sau đó cô quay sang nói với Chung Khải Nam: "Giám đốc Chung, làm phiền anh rồi."
Chung Khải Nam vội vàng nói: "Không sao, không sao, chỉ là yêu cầu của giám đốc Phương thì..."
Khi nhận được tin nhắn của Chung Khải Nam, Khương Thu Tự đã đoán được Phương Diểu đến đây để làm gì, cô chỉ muốn đánh anh một trận, tư vấn chuyện cướp ngân hàng mà còn bị rô bốt bảo vệ chích điện bất tỉnh, có mất mặt không cơ chứ, anh như vậy mà còn nghiên cứu làm sao cướp ngân hàng à!
Nhưng là chồng mình, chỉ có thể chính mình chiều, Khương Thu Tự nói với Chung Khải Nam: "Chuyện này tôi sẽ liên lạc với anh sau, được chứ?"
Chung Khải Nam cũng rất muốn đi ngay, bạn nói xem chuyện quái gì thế này: "Được, vậy hai người nói chuyện, tôi xin phép đi trước!"
Chung Khải Nam chuồn đi như bay, Khương Thu Tự quay sang nhìn Phương Diểu với vẻ giận dữ.
Phương Diểu thấy không ổn, bắt đầu suy nghĩ xem có nên giả vờ mất trí nhớ không: "Cái đó... tại sao anh lại nằm đây, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Khương Thu Tự cười lạnh: "Không nhớ à? Vậy có biết em là ai không?"
Chuyện này không thể mất trí nhớ được, Phương Diểu cố gắng nhớ lại, giả vờ rất giống: "Hình như em là vợ anh."
Khương Thu Tự hừ lạnh: "Anh nhớ nhầm rồi."
"Không thể nào, cho dù quên hết cả thế giới, anh cũng sẽ không quên em!" Phương Diểu thốt lên.
Nếu là lúc khác, lời đường mật này có thể nghe có vẻ khá cảm động, nhưng bây giờ thì...
"Mất trí nhớ có chọn lọc đúng không." Khương Thu Tự giơ nắm đấm lên: "Được, em giúp anh nhớ lại."
Phương Diểu thấy giả vờ mất trí nhớ không được liền ngã đầu xuống giường, bắt đầu giả vờ làm bệnh nhân: "Tôi là bệnh nhân, thắt lưng tôi bị điện giật đấy!"
Khương Thu Tự nào chịu buông tha, xông tới: "Em thấy anh bị điện chích nhẹ quá!"
"Á!"
Ngoài cửa, cô y tá nhỏ rất do dự, không biết nên vào, hay là không nên vào?!
Chương 580 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]