Anh vẫn chưa khảo sát đủ sao!
"Điều này liên quan đến một nhiệm vụ khảo sát rất quan trọng trong trò chơi." Phương Diểu thần bí nói, nói xong anh rời khỏi công ty, đi xe bay đến Thiên Mã Hành Không.
Tưởng Tài Vanh đã nhận được tin của anh từ trước, nghe Phương Diểu nói muốn đến Thiên Mã Hành Không đi dạo, ban đầu anh ta còn định để Chu Hằng tiếp đón đại khái là được rồi, nhưng suy nghĩ một lúc lại thấy không ổn, vẫn đích thân xuống.
Vừa gặp mặt, anh ta đã chê bai hỏi: "Anh đến đây làm gì?"
Phương Diểu ngôn từ chính đáng: "Đến khảo sát chứ sao, tôi muốn đưa Thiên Mã Hành Không vào trò chơi, không khảo sát thì làm sao phục dựng được."
"Anh muốn làm trò chơi gì?" Tưởng Tài Vanh không nhịn được hỏi.
Phương Diểu: "Không nói cho anh biết."
Tưởng Tài Vanh thực ra đã sớm đoán được, hỏi thẳng: "Thành Phố Tội Ác, không phải là đập phá cướp bóc đấy chứ."
Phương Diểu kinh ngạc: "Chết tiệt, anh đoán được luôn cơ đấy."
Tưởng Tài Vanh vừa nghe đã lập tức nhận ra Thiên Mã Hành Không trong trò chơi chắc chắn sẽ bị tàn phá nặng nề, anh ta vội vàng nói: "Không được, tôi phải thu hồi ủy quyền."
"Anh thua cược rồi." Phương Diểu vừa nhắc nhở vừa an ủi: "Hơn nữa anh yên tâm, hình tượng của Thiên Mã Hành Không trong trò chơi chắc chắn sẽ cao cả vĩ đại, cũng không sợ nói cho anh hay, anh sẽ là NO.1 trong giới game trong thế giới quan trò chơi, vui không vui không?"
Vui cái nỗi gì, tên này đã tách công ty giải trí Tinh Không ra rồi, anh ta không phải là NO.1 sao, Tưởng Tài Vanh lười mắng chửi Phương Diểu, cảm thấy như đã lên thuyền giặc không xuống được.
"Nhanh xem đi, xem xong thì mau biến." Tưởng Tài Vanh dẫn Phương Diểu đi dạo tùy ý trong công ty.
Anh ta chỉ thấy phiền nhưng những nhân viên không biết sự thật trong công ty đều kinh ngạc, chuyện gì thế này, sao Phương Diểu lại đến công ty, tại sao ông chủ lại dẫn tên này đi tham quan công ty?
Chẳng lẽ ông chủ đã đào Phương Diểu đến đây?
Có lẽ nào tin đồn trên mạng nói rằng Phương Diểu cãi nhau với Khương Thu Tự vì bị phát giác ra rằng muốn chuyển nhượng tài sản của công ty giải trí Tinh Không là thật?
Chẳng lẽ công ty giải trí Tinh Không đã mua lại Thiên Mã Hành Không?
Điều mà Tưởng Tài Vanh không ngờ tới là Phương Diểu tham quan xong còn hơi chê bai: "Công ty hơi nhỏ."
Tưởng Tài Vanh không phản bác, nơi này được thuê, anh ta đúng thực là có ý định mua một mảnh đất để xây dựng khu công nghiệp riêng cho Thiên Mã Hành Không. Mặc dù không thể làm được như khu phát triển trò chơi mới của công ty giải trí Tinh Không nhưng cũng phải tương xứng với quy mô và danh tiếng của công ty.
Đến văn phòng của Tưởng Tài Vanh, Phương Diểu đứng bên cửa sổ, nhìn sang phía bên kia đường: "Bên này thực sự cao hơn một chút, trước đây tôi ở bên kia đều phải ngẩng đầu nhìn anh."
Tưởng Tài Vanh hừ một tiếng, còn chưa kịp nói gì thì Phương Diểu đã bổ sung: "Cứ cúi đầu mãi không tốt, lúc đó tôi rất sợ anh mắc các bệnh về cổ."
Tưởng Tài Vanh rất muốn đá tên này từ trên lầu xuống.
"Xem đủ chưa, xem đủ thì mau đi đi." Tưởng Tài Vanh chuẩn bị đuổi người.
Kết quả là thấy Phương Diểu quay đầu liếc anh ta một cái, sau đó bắt đầu chỉ vào thời gian trên vòng tay: "Anh xem này, anh xem này, từ lúc tôi vào cửa đến giờ, chưa đến nửa tiếng, đi hết cả Thiên Mã Hành Không vậy mà không mất đến nửa tiếng, anh có thấy mất mặt không."
Tưởng Tài Vanh rất khó chịu: "Ít dài dòng đi."
"Hay là tôi đến phòng dự án đi một vòng, giúp anh chỉ bảo một chút?" Phương Diểu vẫn chưa dạo đủ, khó khăn lắm mới đến một lần.
"Anh muốn đi phá rối đúng không." Tưởng Tài Vanh hoàn toàn không tin tưởng Phương Diểu.
"Xì, muốn thắng anh còn cần phải phá rối sao?" Phương Diểu khinh thường anh ta.
Tưởng Tài Vanh cảm thấy huyết áp của mình tăng cao, lúc tên này đến, anh ta nên bảo người dùng gậy đánh đuổi đi mới phải.
"Được rồi, thấy anh không chào đón tôi như vậy, vậy thì tôi đi đây... Đợi đã, hơi khát, tôi thử máy pha cà phê của anh xem một chút." Phương Diểu chạy đến rót một cốc cà phê, uống xong thì bình phẩm: "Chậc… kém hơn của tôi một chút."
Tưởng Tài Vanh hoàn toàn không nhịn được nữa, tu dưỡng gì đó đều bị vứt ra sau đầu: "Cút đi!"
"Đi đây, đi đây." Phương Diểu nhìn anh ta: "Anh không tiễn tôi sao?"
"Không..." Tưởng Tài Vanh nói xong, đột nhiên sợ rằng, nếu bản thân không để mắt đến, có lẽ tên này sẽ rẽ vào phòng dự án gây chuyện, anh ta vội vàng đuổi theo: "Đi nhanh đi."
Đi đến cửa, Phương Diểu như mới chợt tỉnh ngộ: "Ôi, lần này đến vội quá, đến cửa không mang quà, lần sau nhất định sẽ mang."
Tưởng Tài Vanh nghiến răng: "Anh còn đến nữa sao?"
"Tôi đột nhiên cảm thấy, thường xuyên đến thăm nhau cũng tốt, bạn tốt thì nên thường xuyên đi lại, nếu không thì mối quan hệ sẽ xa cách." Phương Diểu nói xong, nhảy lên xe bay, vẫy tay tạm biệt, không để lại một đám mây.
Tưởng Tài Vanh: "..."
"Ông chủ, anh sao vậy?" Chu Hằng thấy Tưởng Tài Vanh chống nạnh bên sườn trái trở về văn phòng, vội vàng tiến lên hỏi.
Chương 582 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]